Khi Ánh Sáng Gõ Cửa/Chapter 1: Chapter 1:
20px

Tiếng mưa rơi nhẹ ngoài khung cửa sổ, từng giọt nước len lỏi trên mặt kính rồi vỡ tan như những câu chuyện chưa kịp bắt đầu đã vội kết thúc.

Main đứng dựa bên khung cửa, tay cầm một tách trà nóng, hơi ấm mờ ảo bao quanh. Từ xa, tiếng xe máy dừng lại trước cổng nhỏ, tiếng khóa lách cách, và một giọng nam khàn khàn quen thuộc vang lên:

“Xin lỗi, hôm nay phải nhờ cháu một chuyện.”

Bác hàng xóm đứng đó, áo mưa ướt đẫm, bên cạnh ông là một cô bé nhỏ nhắn, mái tóc tím nhạt bết lại vì nước mưa, chiếc ba lô cũ sũng nước. Đôi mắt bé mở to, sợ hãi, như một con chim nhỏ vừa lạc mất tổ.

Main khẽ gật đầu, bước ra mở cổng. Mưa lướt qua mái tóc trắng dài như những sợi chỉ bạc lung linh dưới ánh đèn đường.  

“Đây là con bé mà bác đã nói… cha mẹ nó gặp tai nạn… người thân không còn ai cả. Cháu… có thể chăm sóc tạm cho nó 30 ngày, nếu sau đó không ổn… thì sẽ đưa nó vào trại trẻ mồ côi.”

Sau đó Bác hàng xóm đã cúi người xuống.

"Bác xin lỗi vì con bé không cho bác đụng vào người cô bé nên cô bé đã bị ướt"

Sau câu nói đó Bác hàng xóm đã rời đi và để lại một khung cảnh khá lạnh lẽo (hmm lmao)

Cô bé đứng im như tượng, đôi bàn tay siết chặt quai ba lô. Ánh mắt bé không nhìn Main mà nhìn xuống nền đất ướt sũng.

Main khẽ thở ra, rồi hạ giọng:

“Vào nhà trước đi, bên ngoài lạnh lắm.”

Không có câu trả lời. Bé chỉ khẽ rụt người lại khi Main tiến gần.

Main không ép, chỉ nhẹ nhàng cúi xuống ngang tầm mắt bé, mở dù ra và che cho cả hai. Cảm giác hơi ấm từ khoảng không nhỏ dưới tán dù khiến cô bé hơi ngẩng đầu, ánh mắt vẫn ngập ngừng nhưng đã dao động.

Bên trong ngôi nhà nhỏ, ánh đèn vàng nhẹ hắt xuống sàn gỗ. Main cẩn thận đưa cho bé một chiếc khăn bông mềm, một bộ đồ khô. Bé không nhận ngay, chỉ lùi nửa bước, ánh mắt thấp thoáng phòng bị.

Main đặt đồ lên ghế, nhẹ nhàng nói:

“Nếu em muốn thay, phòng tắm ở góc bên kia. Khăn này rất ấm đấy.”

Vẫn không có lời đáp. Nhưng vài phút sau, Main nghe tiếng cửa phòng tắm khép lại thật khẽ.

Khi bé bước ra, mái tóc tím còn hơi ướt, tay ôm chiếc khăn trắng, ánh mắt vẫn né tránh. Main đặt một tô cháo nóng trên bàn ăn, khói nhẹ bốc lên, hương thơm lan ra khắp phòng.

“Đói chưa? Ăn chút gì đi, dạ dày trống rỗng không dễ chịu đâu.”

Bé ngập ngừng tiến lại, kéo ghế ngồi, nhưng không chạm vào muỗng. Main không giục. Cô chỉ ngồi ở ghế bên kia, tay chống cằm, mắt nhìn ra khung cửa sổ mưa rơi.

Một lát sau, có tiếng muỗng chạm nhẹ vào thành tô. Bé cúi đầu, ăn từng thìa thật chậm.

Đêm. Mưa đã ngừng rơi.

Phòng khách chỉ còn ánh sáng dịu từ đèn ngủ. Bé ngồi co ro ở một góc sofa, ôm chiếc gối ôm hình mèo mà Main đưa cho. Cả người bé nhỏ xíu, trông như thể chỉ cần gió thổi nhẹ cũng sẽ tan biến.

Main khẽ ngồi xuống sàn, giữ một khoảng cách vừa đủ. Không quá gần, cũng không quá xa. Cô nói nhỏ, nhẹ như đang kể một câu chuyện chứ không phải hỏi:

“Em có thể không nói gì hôm nay. Không sao đâu. Đây sẽ là một nơi an toàn… ít nhất là trong 30 ngày.”

Đôi vai bé khẽ run. Không có lời đáp, chỉ có tiếng thở khẽ, rất mỏng manh.

Một lúc sau, khi Main chuẩn bị đứng dậy tắt đèn, có một bàn tay nhỏ nắm lấy vạt áo cô — rất nhẹ, nhưng đủ để khiến bước chân khựng lại.

Bé vẫn cúi đầu, không nhìn lên, nhưng bàn tay bé run nhẹ. Main chỉ mỉm cười, không nói thêm, nhẹ nhàng đặt tay lên đầu bé, xoa một đường rất chậm, rất dịu dàng.

Bên ngoài, màn đêm phủ xuống. Trong căn nhà nhỏ, một sợi dây vô hình nào đó đã khẽ buộc hai người lại với nhau — dù mong manh, nhưng đủ để tạo ra một chút hơi ấm trong trái tim bé gái đã mất đi cả thế giới của mình.

Ánh nắng sớm xuyên qua lớp rèm mỏng, phủ lên căn phòng một màu vàng nhạt dịu nhẹ. Tiếng chim ngoài hiên vang lên lảnh lót, báo hiệu một buổi sáng hoàn toàn mới.

Main mở mắt, mái tóc trắng rối nhẹ vương trên gối. Trong vài giây đầu, cô chỉ lặng im nằm nghe âm thanh xung quanh — tiếng đồng hồ tích tắc, tiếng nước nhỏ giọt từ vòi bếp, và cả hơi thở mỏng manh trong căn nhà.

Cô nhớ ra. Tối qua… cô bé đã ngủ trên chiếc sofa trong phòng khách.

Main ngồi dậy, bước ra hành lang. Ánh nắng nghiêng xiên rọi vào phòng khách, nơi bóng dáng nhỏ bé ấy đang ngồi co gối trên sofa, ôm chặt chiếc gối hình mèo trắng. Ánh mắt bé hướng về cửa sổ, mờ mờ, như lạc trong một khoảng không chẳng thuộc về ai.

Cô không gọi. Chỉ đi chậm đến gian bếp, bật bếp gas, tiếng “tách” nhỏ vang lên phá vỡ bầu không khí im lặng.

Hương trứng và sữa tươi lan ra rất nhanh. Main quen với cuộc sống một mình, bữa sáng thường đơn giản. Nhưng hôm nay cô thêm một chút — vài lát bánh mì nướng, bơ, sữa ấm. Cô muốn căn nhà này… ít ra có mùi của một buổi sáng tử tế.

Tiếng muỗng va vào ly thủy tinh khiến cô bé khẽ giật mình. Bé quay đầu lại, ánh mắt vẫn hoảng sợ, phòng bị. Main chạm ánh mắt ấy, nhưng không tiến lại gần, chỉ dịu dàng nói:

“Chào buổi sáng. Em dậy sớm thật đấy.”

Bé không đáp, ôm gối chặt hơn.

Main chỉ nhẹ mỉm cười, quay lưng lại với bếp. Mùi đồ ăn tỏa ra ấm áp hơn cả ánh nắng.

Một lát sau, cô đặt đĩa đồ ăn xuống bàn ăn, rồi kéo ghế ngồi, vừa ăn vừa thỉnh thoảng liếc nhìn cô bé nhỏ. Cô không mời lần hai. Cô biết những đứa trẻ sợ hãi cần một khoảng không gian để tự bước đến.

Năm phút. Rồi mười phút. Bé vẫn ngồi đó.

Bỗng, một âm thanh nhỏ vang lên — bụng bé réo khẽ. Âm thanh ấy mỏng như sợi chỉ, nhưng trong căn phòng yên tĩnh, nó vang rất rõ.

Main không cười, cũng không nói gì. Cô chỉ lặng lẽ đẩy nhẹ đĩa bánh mì thứ hai về phía mép bàn, đúng hướng cô bé. Cô vẫn ăn phần của mình, ánh mắt như thể không hề chú ý đến bé.

“Nếu muốn… cứ lại đây. Ừm… bơ này mềm, ngon lắm.”

Giọng cô nhẹ như gió.

Bé ngần ngừ, hai bàn tay nhỏ bấu vào mép gối. Rồi rất chậm, như một chú thỏ con dò đường, bé đặt gối xuống, khẽ bước đến. Mỗi bước đều ngập ngừng, ánh mắt vẫn cảnh giác.

Khi bé ngồi xuống ghế, Main vẫn không nhìn thẳng, chỉ nhẹ nhàng xoay đĩa về phía bé. Bé cầm lấy bánh mì, cắn một miếng nhỏ. Bơ tan ra trên đầu lưỡi, hương sữa ấm áp. Một chút cảm giác mềm mại như khẽ nhen nhóm nơi ngực bé.

Main nhìn sang, ánh mắt không ép buộc, chỉ yên lặng.

“Ừ, đúng rồi. Cứ ăn đi. Ở đây… em có thể ăn bao nhiêu cũng được.”

Bé không trả lời, nhưng tốc độ ăn đã nhanh hơn lúc đầu.

Khi bữa sáng gần kết thúc, Main đứng dậy pha thêm một ly sữa nóng, đặt trước mặt bé. Hơi ấm bốc lên mờ mờ. Bé hơi giật mình, nhưng không lùi lại như tối qua.

Main khẽ nói, giọng dịu như sương mai:

“Hôm nay, nếu em muốn… có thể ngồi trong vườn sau nhà. Ở đó có ánh nắng, yên tĩnh, không ai làm phiền.”

Bé ôm ly sữa trong tay, mắt nhìn xuống mặt bàn. Vẫn không nói gì. Nhưng thay vì im lặng cứng đờ, lần này bờ vai bé khẽ thả lỏng.

Buổi sáng trôi qua chậm. Cô bé ngồi trong vườn sau nhà, ôm chiếc gối mèo, đôi mắt tím nhạt ngước nhìn bầu trời trong xanh. Main ngồi trong nhà, đọc sách, thỉnh thoảng liếc ra ngoài cửa sổ.

Cô không bước đến, cũng không gọi tên. Nhưng khoảng cách giữa hai người — dù vẫn xa — đã ngắn hơn một chút.

Chỉ là một bữa sáng. Nhưng cũng đủ để gieo một hạt mầm nhỏ xíu… giữa hai trái tim từng lạc lối.

Chiều xuống chậm, bầu trời như được phủ một lớp mật ong lặng lẽ. Ánh nắng lướt qua tán cây ngoài vườn, hắt bóng lên khung cửa sổ và trôi dần trên mặt sàn gỗ.

Main khép cuốn sách lại, tay khẽ vuốt một lọn tóc trắng rơi bên má. Cô đưa mắt ra ngoài — cô bé vẫn ngồi ở góc vườn, nơi chiếc ghế gỗ phủ một lớp bụi mỏng. Bé ôm gối mèo trong lòng, đôi chân đung đưa nhẹ, ánh mắt hướng về xa xăm như đang tìm một người không còn nữa.

Main đứng dậy, mở cửa bước ra. Tiếng bản lề kẽo kẹt khiến bé giật mình quay lại. Đôi mắt tím ấy lại ánh lên chút sợ hãi, như phản xạ.

Cô dừng lại, giữ khoảng cách như mọi khi, rồi nói bằng giọng rất khẽ:

“Chiều nay trời đẹp quá. Em có thích hoa không?”

Cô bé không đáp, chỉ khẽ cúi đầu. Một cơn gió nhẹ lướt qua, làm mái tóc tím khẽ bay.

Main mỉm cười, tiến đến bồn hoa nhỏ cạnh hàng rào. Cô ngồi xuống, dùng tay phủi lớp đất khô, rồi nói tiếp, nhẹ như đang kể cho gió nghe:

“Hoa này bác hàng xóm tặng chị năm ngoái. Lúc đầu chị cũng chẳng biết chăm sao cho sống. Vậy mà… tự nhiên nó vẫn nở.”

Cô khẽ chạm vào cánh hoa màu trắng nhạt. Bé nhìn theo, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút.

Một lát sau, Main đứng dậy, đi chậm đến bàn đá ngoài hiên. Cô đặt lên đó hai ly nước cam, ngưng lại, rồi nhìn bé:

“Nếu muốn, lại đây ngồi một chút nhé.”

Không có lời đáp, chỉ có vài giây im lặng. Nhưng rồi… tiếng dép khẽ chạm nền gạch vang lên, rất nhỏ. Bé bước đến, ôm gối mèo trong tay, dừng lại bên bàn.

Main khẽ kéo ghế, để bé ngồi xuống mà không nói thêm gì.

Cả hai ngồi trong yên lặng. Tiếng ve kêu xa xa, tiếng lá rơi khe khẽ.

"Em tên gì?” – Main hỏi, giọng trầm nhẹ.

Bé mím môi, do dự. Mất vài giây, một tiếng nói rất nhỏ vang lên:

“...Airi.”

Main cười khẽ, nụ cười ấm đến mức gió cũng như chậm lại.

“Airi à. Cái tên đẹp đấy.”

Cô bé cúi đầu, đôi tai khẽ đỏ lên. Đã lâu lắm rồi, có lẽ chưa ai nói với bé rằng tên mình đẹp.

Một con mèo hàng xóm bất ngờ nhảy qua hàng rào, kêu “meo” một tiếng rồi chạy quanh vườn. Airi hơi giật mình, nhưng lần này, bé không nép người vào tường như tối đầu tiên.

Main cúi xuống, duỗi tay vuốt nhẹ lông mèo, rồi nói nhỏ:

“Đây là Mii. Nó hay sang chơi. Dễ thương lắm, chỉ hơi tham ăn thôi.”

Airi ngập ngừng, mắt dõi theo con mèo đang vòng quanh chân Main.

“...Mii?”

Main gật đầu.

“Ừ. Nếu em muốn… em có thể gọi nó, thử xem nó có lại không.”

Bé chần chừ một lúc, rồi cúi xuống khẽ gọi, giọng nhỏ xíu:

“M… Mii.”

Con mèo quay đầu lại, kêu một tiếng, rồi lững thững bước đến chỗ Airi. Bé hơi lùi lại, nhưng khi nó dụi đầu vào đầu gối, Airi khẽ cười — rất nhẹ, gần như thoáng qua, nhưng Main nhìn thấy.

Một nụ cười nhỏ, nhưng ấm như nắng cuối ngày.

Khi hoàng hôn buông xuống, Main thu dọn ly và khăn, còn Airi vẫn ngồi trên ghế, mắt nhìn hoàng hôn nhuộm đỏ khắp sân.

“Chị ơi…” – giọng Airi rất nhỏ, run run.

“Ừ?”

“Nếu… nếu sau này em không phải ở đây nữa… Mii có nhớ em không?”

Main dừng lại, quay đầu nhìn bé. Ánh chiều hắt lên mái tóc trắng khiến gương mặt cô mềm hẳn.

“Chắc là có đấy. Mii thích những người dịu dàng mà.”

Airi im lặng. Cô khẽ gật đầu, ôm gối mèo chặt hơn, như muốn giữ lại chút hơi ấm cuối ngày.

Tối đó, khi Main dọn phòng, cô nhìn thấy đôi dép nhỏ được đặt ngay ngắn trước cửa, cạnh đôi giày của mình. Lần đầu tiên, Airi không khép cửa hoàn toàn khi đi ngủ.

Một khe sáng mỏng manh lọt qua cánh cửa — như một tín hiệu lặng lẽ:

cô bé bắt đầu tin tưởng, dù chỉ một chút thôi.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...