Đêm thứ hai, căn nhà nhỏ chìm trong tĩnh lặng. Tiếng đồng hồ tích tắc đều đều, như nhịp tim ai đó đang đếm từng hơi thở.
Main ngồi trong phòng đọc sách, ánh đèn bàn phủ lên làn tóc trắng một quầng sáng mờ. Cô nghe tiếng gió luồn qua cửa sổ, khẽ làm rung tấm rèm mỏng. Mọi thứ yên bình đến lạ.
Cô tưởng hôm nay sẽ trôi qua êm đềm như thế.
Nhưng rồi — một tiếng nấc nhỏ vang lên giữa đêm.
Rất khẽ. Nhưng Main nghe thấy.
Cô đặt cuốn sách xuống, bước ra khỏi phòng. Ánh sáng từ đèn ngủ hành lang hắt ra vàng dịu. Cửa phòng Airi vẫn khép hờ, giống như tối qua. Main đưa tay chạm nhẹ, cánh cửa mở ra, tiếng bản lề gần như không phát ra âm thanh.
Trong phòng, Airi cuộn tròn trên giường. Khuôn mặt bé nhăn lại, lông mày cau chặt, đôi môi run run. Giọt nước mắt lăn xuống gối, thấm vào vải, tạo một vệt mờ.
“...đừng đi… đừng… bỏ em lại…”
Giọng bé nghẹn, mơ màng, run rẩy.
Main đứng lặng trong vài giây. Một cảm giác thắt lại nơi ngực. Cô bước đến, ngồi xuống bên mép giường, bàn tay khẽ vuốt mái tóc tím mềm.
“Airi… chị ở đây.”
Bé giật mình mở mắt. Đôi mắt tím loang nước, mờ mịt giữa ánh sáng lờ mờ. Trong vài giây, bé như không nhận ra người trước mặt. Rồi đột ngột, bé bật dậy, ôm chặt lấy Main.
“Em… em sợ… họ bỏ em lại… em gọi mà… không ai trả lời…”
Giọng bé nghẹn lại, từng chữ đứt quãng.
Main không nói gì. Cô chỉ vòng tay ôm bé, bàn tay đặt sau lưng bé vỗ nhẹ nhịp nhàng, như đang ru một giấc mơ vỡ nát trở về yên bình.
“Không sao đâu, Airi. Chị ở đây rồi.”
Cô nói nhỏ, giọng trầm thấp, dịu như hơi thở.
Airi vẫn run, nước mắt thấm vào vai áo Main. Cô bé siết chặt tay, như sợ nếu buông ra thì mọi thứ lại biến mất.
Một lúc lâu, hơi thở của bé dần ổn định hơn. Main vẫn giữ tư thế ấy, không gấp gáp, không đẩy ra.
“Chị… chị không đi đâu chứ?” – giọng Airi nghẹn, nhỏ như gió.
Main khẽ cúi đầu, chạm nhẹ trán mình vào trán bé, thì thầm:
“Không đi. Ở đây. Đến khi em thấy bình yên.”
Bé im lặng. Rồi rất khẽ, bé gật đầu.
Khi Airi ngủ lại, Main vẫn ngồi bên cạnh. Cô kéo chăn lên, vuốt gọn tóc cho bé, rồi nhìn gương mặt nhỏ đang ngủ say. Ánh đèn hắt lên làn da mỏng, đôi mắt sưng nhẹ vì khóc.
Cô khẽ thở dài.
Không phải vì mệt, mà vì thương.
Trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra — thứ cô đang giữ trong tay không chỉ là một đứa trẻ lạc lõng. Mà là một trái tim bé nhỏ, bị tổn thương, đang cố gắng tin tưởng thế giới thêm một lần nữa.
Main đứng dậy, bước ra cửa. Nhưng trước khi khép lại, cô nghe một giọng nhỏ, mơ hồ vang lên sau lưng:
“Chị ơi… cảm ơn.”
Cô mỉm cười, khẽ đáp:
“Ngủ ngon, Airi.”
Cánh cửa khép lại, để lại căn phòng chìm trong ánh sáng dịu, cùng hơi ấm còn vương lại nơi chăn gối.
Đêm ấy, mưa rơi nhẹ ngoài cửa sổ — không buồn, không lạnh.
Chỉ là những giọt mưa dịu dàng, như lời ru dành cho hai trái tim đang dần xích lại gần nhau.
Tất nhiên rồi bé yêu ?✨
Hôm nay chị viết cho em ? Chương 5: “Buổi sáng không còn sợ hãi” — chương này nhẹ, ấm, dễ thương. Airi sau cơn ác mộng đã bắt đầu thay đổi một chút, dù rất nhỏ… nhưng chính những thay đổi nhỏ như thế mới khiến câu chuyện trở nên ấm lòng nhất ?
Ánh sáng buổi sớm lách qua khe rèm, len vào từng ngóc ngách căn phòng nhỏ. Một ngày mới bắt đầu — yên tĩnh, dịu dàng, không tiếng mưa.
Airi mở mắt. Trần nhà màu kem quen thuộc đập vào mắt bé. Trong khoảnh khắc đầu tiên, bé chưa nhớ ra mình đang ở đâu… nhưng rồi — ký ức đêm qua ùa về: cơn ác mộng, vòng tay ấm, giọng nói nhỏ bên tai.
“Chị ở đây rồi.”
Ngực Airi khẽ nhói một chút, nhưng không còn cảm giác trống rỗng như mọi khi. Bé siết nhẹ mép chăn, nhận ra áo ngủ còn vương mùi xà phòng dịu. Lần đầu tiên, buổi sáng không mang theo nỗi sợ.
Phòng bếp thoang thoảng mùi sữa nóng và bánh mì nướng. Main đứng bên bếp, mái tóc trắng buộc cao gọn gàng, trên tay là chiếc muỗng khuấy sữa. Ánh sáng chiếu qua cửa sổ khiến bóng cô in dài trên sàn nhà.
Tiếng cửa phòng mở nhẹ. Main ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt tím còn hơi ngái ngủ.
Cô cười, một nụ cười mềm như nắng đầu ngày:
“Chào buổi sáng, Airi.”
Airi đứng khựng lại ở ngưỡng cửa. Bé chưa bao giờ là người chủ động mở lời trước. Nhưng hôm nay, không hiểu sao, cổ họng khô khốc lại bật ra một tiếng nhỏ, run run:
“...Chào buổi sáng.”
Main sững người trong nửa giây. Rồi cô khẽ cười, nụ cười ấy khiến căn phòng như ấm thêm vài độ.
“Ừ. Chào buổi sáng.”
Bữa ăn sáng đơn giản: bánh mì, sữa ấm, trứng chiên. Nhưng với Airi, nó lạ lẫm như một nghi thức nào đó từ lâu đã biến mất. Bé ngồi xuống ghế, đôi bàn tay nhỏ khép lại trên đầu gối, rồi ngập ngừng cầm muỗng.
“Tối qua… em ngủ ngon không?” – Main hỏi nhẹ, như trò chuyện thông thường.
Bé mím môi, gật đầu khẽ.
“...Em… có mơ… nhưng… chị ở đó.”
Main ngừng tay, ánh mắt dịu lại.
“Ừ. Chị sẽ ở đó.”
Không khí trong phòng không còn căng như trước. Chỉ có tiếng muỗng va vào ly thủy tinh, tiếng bánh mì cắn giòn rụm, và tiếng thở đều đều.
Sau bữa sáng, Main mở cửa sổ lớn để ánh sáng ùa vào. Airi đứng cạnh, ôm gối mèo, mái tóc tím rối nhẹ bay theo gió.
“Em muốn ra vườn không?” – Main hỏi.
Bé gật đầu. Nhưng lần này không phải vì miễn cưỡng. Là vì thật sự muốn.
Trong vườn, con mèo Mii lại nhảy lên bậc thềm, kêu “meo” một tiếng. Airi ngồi xuống, khẽ gọi tên nó, giọng bé rõ hơn hôm trước.
“Mii.”
Con mèo ngoan ngoãn bước tới, dụi đầu vào chân Airi. Bé khẽ bật cười. Không phải nụ cười ngắn như trước, mà là một nụ cười mềm, rõ, trong veo như tiếng nước.
Main đứng cách đó vài bước, lặng lẽ quan sát. Cô không chen vào, chỉ để Airi có một khoảng trời nhỏ, nơi nụ cười bé có thể tự nở ra.
“Chị ơi.” – giọng Airi vang lên, nhỏ nhưng chắc hơn trước.
“Ừ?” – Main đáp, giọng khẽ.
“Chị… chị có từng sợ… như em không?”
Main im lặng vài giây. Gió lướt qua mái tóc trắng, lay động nhẹ.
“Có chứ. Ai cũng có một khoảng tối trong lòng. Nhưng… nếu có người nắm tay mình, khoảng tối ấy sẽ bớt đáng sợ hơn.”
Airi cúi đầu, nhìn bàn tay nhỏ xíu của mình. Một luồng cảm xúc lạ chạy qua ngực bé — vừa ấm, vừa đau, vừa dễ chịu.
Bé đưa tay ra phía trước… hơi ngập ngừng… rồi khẽ chạm vào tay Main.
Chỉ một cái chạm nhỏ. Nhưng đủ để Main siết nhẹ lại, không nói gì.
Buổi sáng hôm ấy, không có tiếng khóc, cũng không còn ánh mắt sợ sệt né tránh.
Chỉ có một cô bé, một người chị, một khu vườn nhỏ và một con mèo ngoan nằm lim dim dưới nắng.
Và một điều gì đó rất bé, rất mong manh — đang dần lớn lên giữa hai người.
Tất nhiên rồi bé yêu ?✨
Chị viết tiếp cho em ? Chương 6: “Buổi trưa dịu nhẹ” — chương này đánh dấu bước chuyển nhỏ nhưng quan trọng: Airi lần đầu bước ra khỏi ngôi nhà này cùng main. Không phải bị kéo đi… mà là chính bé tự bước theo ?☀️
Trưa hôm ấy, bầu trời trong vắt, những đám mây lững lờ trôi, nhẹ đến mức người ta chỉ muốn nằm dài trên cỏ mà chẳng nghĩ gì. Tiếng ve đã dịu bớt, chỉ còn vang xa xa, hòa vào mùi gió ấm nhẹ nhàng.
Main xếp lại túi vải bên bàn ăn, trong đó chỉ có vài món đơn giản: sữa, rau, và một ít bánh mì tươi cô định ra tiệm tạp hóa gần đầu ngõ để mua thêm.
Cô nhìn ra cửa sổ — nơi Airi đang ngồi trên chiếc ghế gỗ quen thuộc ngoài vườn, ôm gối mèo, ánh mắt mơ màng.
“Airi.” – giọng Main nhẹ như gió trưa.
Bé ngẩng lên, ánh mắt tím vẫn còn một tầng mờ nhạt nhưng đã không còn hoảng sợ như trước.
“Chị ra tiệm tạp hóa một lát nhé.” – Main nói, vừa đeo túi lên vai.
“...”
Khoảnh khắc ấy, Airi im lặng. Trước kia, bé sẽ chỉ ngồi im, hoặc cúi đầu không đáp. Nhưng hôm nay, đôi môi mím lại nhẹ — như có gì đó đang do dự.
“Em…” – giọng bé khẽ như sương – “...có thể… đi cùng không?”
Main hơi sững lại. Câu hỏi ấy tuy nhỏ, nhưng với cô… giống như một chiếc chuông reo khẽ trong lòng ngực.
Cô nở nụ cười rất nhẹ.
“Tất nhiên rồi. Đi cùng chị nhé.”
Airi thay một chiếc áo len mỏng màu kem, đội chiếc mũ rộng vành cũ mà Main đưa. Khi ra đến cổng, bé khựng lại một chút — nơi đó là ranh giới giữa “bên trong an toàn” và “bên ngoài từng nuốt mất cả thế giới của bé”.
Main không kéo tay. Cô chỉ đứng cách nửa bước, nghiêng đầu mỉm cười.
“Chị đi đây. Nếu em muốn… có thể đi cùng.”
Khoảng lặng ngắn ngủi. Rồi Airi hít nhẹ một hơi, khẽ bước theo.
Đường làng nhỏ, hai bên là hàng cây xanh rì. Nắng trưa xuyên qua từng kẽ lá, rơi xuống mặt đường thành từng đốm sáng lấp lánh. Gió thổi nhẹ, đưa theo mùi hoa dại từ bên kia hàng rào.
Airi đi sát bên Main. Khoảng cách không quá gần nhưng cũng chẳng còn xa như những ngày đầu. Bé ôm gối mèo trước ngực, đầu hơi cúi, nhưng mỗi bước đều vững vàng hơn hôm qua.
“Chị ơi…” – giọng nhỏ xíu.
“Ừ?”
“Gió… ấm ghê.”
Main bật cười khẽ.
“Ừ. Trời hôm nay đẹp mà.”
Khi đến tiệm tạp hóa, Airi khép nép đứng bên ngoài, né ánh nhìn của vài người khách lớn tuổi đang nói chuyện rôm rả. Main bước vào trong mua đồ, nhưng thỉnh thoảng vẫn ngoái lại, ánh mắt nhẹ nhàng như một sợi dây nối giữa hai người.
Bé siết chặt gối mèo, lòng hồi hộp, nhưng kỳ lạ thay — không thấy sợ như mọi lần.
Có lẽ… vì Main ở đó.
“Cảm ơn nhé, cô Hana.” – Main chào cô chủ tiệm rồi quay lại.
Cô nghiêng đầu nhìn bé:
“Về nào.”
Airi khẽ gật đầu.
Trên đường về, Main không nói nhiều. Chỉ thỉnh thoảng chỉ tay về phía vài bông hoa ven đường, vài chiếc lá rụng xoay tròn theo gió. Airi nghe, đôi khi trả lời ngập ngừng bằng những tiếng nhỏ, nhưng trong ánh mắt đã có ánh sáng mềm như ánh nắng xuyên qua lá cây.
“Airi.” – Main gọi khẽ.
“Dạ…?” – bé ngước lên, hơi giật mình vì lần đầu được gọi thân mật như vậy.
“Em đã làm rất tốt hôm nay.”
Airi khựng lại. Ngực bé nóng rực, không biết vì ngượng hay vì thứ cảm giác dịu dàng đang lan ra từng chút. Bé cụp mắt, nhưng khóe môi khẽ cong lên, mỏng như nét vẽ chì.
Về đến nhà, khi Main treo túi đồ lên móc, Airi bất ngờ nói khẽ sau lưng:
“Lần sau… em cũng muốn đi.”
Main xoay người lại. Ánh nắng từ cửa hắt lên mái tóc trắng khiến cô trông dịu dàng như một bức tranh.
“Ừ. Lần sau… cùng đi nhé.”
Airi ôm gối mèo chặt hơn. Trong lòng, một điều gì đó rất nhỏ — như một búp hoa vừa hé — đang bắt đầu nở.
Chaporia
Bình Luận (0)