“Xuất hiện?”

“Đúng.”

Anh bước tới gần.

Nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi.

“Em cứ giữ nguyên như bây giờ.”

“Tiều tụy.”

“Tái nhợt.”

“Mất hồn.”

“Em là người bị hại.”

“Không cần cố tỏ ra mạnh mẽ.”

“Em càng yếu đuối, lớp mặt nạ của cô ta càng dễ bị bóc xuống.”

Nói đến đây, anh bổ sung thêm:

“Mang theo toàn bộ giấy xét nghiệm ở bệnh viện.”

Tôi hiểu rồi.

Bữa cơm tối tại nhà họ Thẩm hôm nay…

Sẽ không đơn thuần là tiệc đón người trở về.

Đó là một phiên tòa.

Mà tôi chính là nhân chứng quan trọng nhất.

Đúng lúc ấy.

Thanh tiến trình cuối cùng cũng chạy hết.

Tinh.

Một âm thanh khẽ vang lên.

Dữ liệu đã khôi phục hoàn tất.

Thẩm An lập tức mở khung trò chuyện với Lâm Vi.

Những tin nhắn từng bị xóa bắt đầu hiện ra đầy đủ.

Mọi thứ bắt đầu từ hai tháng trước.

Từ bức ảnh sân bay đầu tiên.

Bức ảnh khiến tôi tin rằng anh đã thay lòng.

“Chị dâu, chị đừng trách anh em, anh ấy cũng vì tương lai thôi.”

“Cô gái kia giúp được cho anh ấy rất nhiều.”

“Anh em nói tình cảm có thể từ từ bồi dưỡng.”

“Anh ấy thấy có lỗi với chị nên mới không dám tự mình nói chia tay.”

“Sợ chị không chịu nổi.”

“Anh ấy còn bảo em chuyển lời.”

“Hy vọng chị sống tốt.”

“Tìm được người phù hợp hơn.”

“Đừng chờ anh ấy nữa.”

Từng câu từng chữ đều được bọc trong lớp vỏ thiện ý.

Nhưng thực chất lại là thuốc độc.

Sau đó, Thẩm An đăng nhập tài khoản của mình.

Những tin nhắn Lâm Vi gửi cho anh cũng lần lượt xuất hiện.

Trong đó có vô số đoạn hội thoại giả mạo.

Những lời chia tay chưa từng tồn tại.

Thậm chí còn có cả ảnh ghép.

Ảnh tôi thân mật với một người đàn ông xa lạ.

“Người này…”

Thẩm An chỉ vào bức ảnh.

“Là bạn học đại học của anh.”

“Năm ngoái cậu ấy đã kết hôn.”

“Ảnh gốc là ảnh chụp chung của anh, cậu ấy và vợ cậu ấy.”

“Lâm Vi cắt ảnh rồi thay đầu anh bằng một người khác.”

Đến lúc này.

Toàn bộ mạng lưới dối trá đã hiện nguyên hình.

Cô ta dựng lên hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Một thế giới dành cho tôi.

Một thế giới dành cho Thẩm An.

Sau khi sao lưu toàn bộ chứng cứ vào điện thoại và email, Thẩm An mới đứng dậy.

Anh khoác áo lên người.

“Đi thôi.”

“Đi đâu?”

Tôi hỏi.

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt lạnh đến sắc bén.

“Đến nhà họ Thẩm.”

“Đêm nay không phải tiệc đón anh trở về.”

“Mà là Hồng Môn Yến.”

07

Biệt thự nhà họ Thẩm sáng rực ánh đèn.

Chiếc xe của tôi và Thẩm An lặng lẽ dừng lại trong khoảng tối bên ngoài khuôn viên.

Anh không lập tức tắt máy.

Sau vài giây im lặng, anh nghiêng đầu nhìn tôi.

“Em sợ à?”

Tôi siết chặt chiếc túi đang ôm trong lòng.

Bên trong là tập giấy xét nghiệm từ bệnh viện.

Mỏng manh là thế, nhưng lúc này lại nặng nề như một khối sắt đỏ rực.

Tôi lắc đầu.

Rồi lại khẽ gật đầu.

“Em cũng không biết nữa.”

Điều khiến tôi sợ không phải cuộc đối chất sắp diễn ra.

Mà là những gì còn lại sau khi mọi chuyện được phơi bày.

Là ánh mắt nghi ngờ của bố mẹ Thẩm An.

Là những giọt nước mắt giả tạo cùng màn kịch đáng thương mà Lâm Vi chắc chắn sẽ diễn.

“Có anh ở đây.”

Giọng Thẩm An không lớn.

Nhưng từng chữ đều vô cùng chắc chắn.

Anh đưa tay sang, nắm lấy bàn tay lạnh buốt của tôi.

“Khương Dao.”

“Nhớ kỹ.”

“Từ lúc bước vào căn nhà này, chúng ta vẫn là hai người đã chia tay.”

“Chỉ là tình cờ gặp nhau ở bệnh viện.”

“Anh với tư cách bác sĩ, cũng là một người bạn trai cũ, không yên tâm nên đưa em về.”

“Tiện thể muốn hỏi rõ vài chuyện trước mặt mọi người.”

Đó là kế hoạch chúng tôi đã thống nhất trên đường tới đây.

Không thể để Lâm Vi nhận ra rằng chúng tôi đã đứng cùng một phía.

Chúng tôi muốn chờ đến lúc cô ta đắc ý nhất.

Tự tin nhất.

Mất cảnh giác nhất.

Rồi tự mình bước vào chiếc bẫy đã được chuẩn bị sẵn.

“Còn một chuyện nữa.”

Thẩm An trầm giọng nhắc nhở.

“Đừng chủ động gây sự với cô ta.”

“Cũng đừng nhắc tới chuyện nhuỵ hoa nghệ tây.”

“Đó là quân bài cuối cùng của chúng ta.”

“Em chỉ cần giữ đúng một điểm.”

“Lâm Vi đã lừa em.”

“Cô ta nói anh có người khác.”

“Là cô ta bảo em chia tay.”

Tôi hít sâu một hơi.

Sau đó gật đầu.

“Được.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...