“Đi thôi.”

Anh tắt máy xe.

Hai người lần lượt bước xuống.

Thẩm An đi trước.

Tôi chậm hơn anh vài bước.

Cúi đầu.

Thu mình lại như muốn biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Tiếng chuông cửa vang lên.

Không lâu sau, cánh cửa mở ra.

Người xuất hiện là mẹ Thẩm An.

Vừa nhìn thấy con trai, gương mặt bà lập tức nở nụ cười vui mừng.

“A An, cuối cùng con cũng về rồi!”

Nhưng niềm vui ấy chỉ kéo dài trong chốc lát.

Khi ánh mắt bà rơi xuống người tôi đứng phía sau.

Nụ cười trên môi lập tức cứng lại.

“Khương Dao?”

“Cô tới đây làm gì?”

Giọng điệu mang theo sự khó chịu cùng dò xét không hề che giấu.

“Cháu chào cô.”

Tôi khẽ lên tiếng.

“Bọn con gặp nhau ở bệnh viện.”

Thẩm An bình thản trả lời thay tôi.

“Cô ấy không khỏe.”

“Con đưa cô ấy về.”

“Nhân tiện có vài chuyện muốn hỏi rõ trước mặt mọi người.”

Anh cố tình nhấn mạnh ba chữ hỏi rõ.

Sắc mặt mẹ Thẩm càng lúc càng khó coi.

Nhưng vì con trai vừa trở về, bà không tiện nói thêm điều gì.

Chỉ đành nghiêng người sang một bên cho chúng tôi vào nhà.

Trong phòng khách.

Lâm Vi đang đeo tạp dề, bê một đĩa thức ăn từ bếp đi ra.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi.

Nụ cười trên mặt cô ta cứng đờ.

Chiếc đĩa trong tay cũng suýt nữa nghiêng đi.

Đó là phản ứng bản năng.

Là sự hoảng hốt không kịp che giấu.

Có lẽ cô ta chưa từng nghĩ đến việc tôi sẽ xuất hiện cùng Thẩm An.

Nhưng sự bối rối ấy chỉ kéo dài đúng một giây.

Ngay sau đó.

Cô ta đã nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh.

Đặt đĩa thức ăn xuống bàn.

Rồi bước nhanh về phía tôi.

Trên mặt là biểu cảm lo lắng quen thuộc.

“Chị dâu… à không, chị Khương Dao.”

“Chị sao lại tới đây?”

“Sắc mặt chị kém quá.”

“Có phải chị đang không khỏe không?”

Cô ta đưa tay ra muốn đỡ tôi.

Vẫn là dáng vẻ thân thiết ấy.

Vẫn là bộ dạng quan tâm ấy.

Như thể cô ta thật sự lo lắng cho tôi hơn bất kỳ ai.

Nhưng lần này.

Tôi theo bản năng lùi lại một bước.

Tránh khỏi bàn tay đang vươn tới.

Chỉ một động tác nhỏ.

Thế nhưng nhiệt độ trong phòng khách dường như lập tức giảm xuống.

Bàn tay của Lâm Vi khựng giữa không trung.

Ánh mắt cô ta thoáng chốc cứng lại.

Rồi rất nhanh.

Hốc mắt bắt đầu đỏ lên.

Giống như vừa chịu phải nỗi oan ức rất lớn.

Cô ta nhìn tôi.

Giọng nói nghẹn ngào.

“Chị Khương Dao…”

“Chị làm sao vậy?”

“Có phải em đã làm gì khiến chị không vui không?”

Tôi nhìn gương mặt đầy tủi thân ấy.

Trong lòng lạnh đến cực điểm.

Tôi biết.

Màn kịch của cô ta…

Cuối cùng cũng bắt đầu rồi.

08

“Vi Vi, con đừng suy nghĩ nhiều.”

Bố của Thẩm An, người đàn ông từ trước đến nay luôn nghiêm khắc và ít nói, chậm rãi đứng dậy khỏi ghế sofa.

Ông cau mày nhìn tôi rồi lên tiếng:

“Có lẽ tâm trạng của Khương Dao không được tốt.”

Nghe thì như đang an ủi Lâm Vi.

Nhưng thực chất lại là nhắc nhở tôi.

Mẹ Thẩm lập tức tiếp lời:

“Đúng thế, Vi Vi, con đừng để trong lòng.”

“Người ta giờ đã có cuộc sống riêng rồi, chẳng còn liên quan gì tới A An nhà chúng ta nữa.”

“A An cũng thật là.”

“Đã chia tay rồi còn đưa người về đây làm gì?”

“Làm cả nhà đều khó xử.”

Hai người một người nói, một người phụ họa.

Chỉ trong vài câu đã trực tiếp biến tôi thành kẻ vô lý dây dưa không dứt.

Hốc mắt Lâm Vi đỏ hoe.

Cô ta cắn môi, nhìn Thẩm An đầy tủi thân.

Ánh mắt như đang nói rằng mình đã chịu uất ức vô cùng lớn nhưng vẫn cố nhẫn nhịn.

“Anh à, anh đừng trách chị Khương Dao.”

“Chắc chị ấy không cố ý đâu.”

“Em vào bếp xem nồi canh thế nào đã.”

Nói xong, cô ta xoay người định rời đi.

Một màn diễn hoàn hảo của người hiểu chuyện, biết tiến biết lùi.

“Đứng lại.”

Giọng Thẩm An vang lên.

Không lớn.

Nhưng đủ khiến mọi người lập tức im bặt.

Bước chân Lâm Vi cứng lại.

Ánh mắt trong phòng khách đồng loạt hướng về phía anh.

“Vi Vi.”

Thẩm An chậm rãi bước tới.

Ánh mắt bình tĩnh nhìn cô ta.

“Anh vừa về nước đã nghe nói Khương Dao chủ động chia tay anh.”

“Còn có người mới.”

“Có đúng không?”

Bả vai Lâm Vi khẽ run lên.

Rất nhẹ.

Nhưng vẫn bị tôi nhìn thấy.

Cô ta ngẩng đầu.

Trong mắt tràn đầy vẻ chân thành cùng bất đắc dĩ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...