“Anh… chuyện này…”
“Hay để hôm khác nói được không?”
“Hôm nay là tiệc đón anh về mà.”
“Nói ngay bây giờ.”
Thẩm An trực tiếp cắt ngang.
“Anh muốn biết.”
“Trước khi anh đi, mọi chuyện đều bình thường.”
“Vì sao khi anh trở về, mọi thứ lại thành ra thế này?”
Anh đang ép cô ta.
Ép cô ta ngay trước mặt tất cả mọi người lặp lại lời nói dối năm xưa.
Sắc mặt Lâm Vi thoáng trắng đi.
Theo bản năng, cô ta nhìn về phía bố mẹ Thẩm An cầu cứu.
Mẹ Thẩm lập tức đứng ra.
“A An!”
“Con đang làm gì vậy?”
“Vi Vi chẳng phải cũng vì nghĩ cho con sao?”
“Là Khương Dao muốn rời đi trước.”
“Con còn muốn thế nào nữa?”
“Chẳng lẽ bắt cả nhà đi cầu xin cô ta quay lại?”
“Mẹ.”
Giọng Thẩm An vẫn bình thản.
Nhưng càng bình thản lại càng khiến người khác cảm thấy lạnh lẽo.
“Con không nói chuyện ai đi ai ở.”
“Con chỉ muốn biết.”
“Vi Vi đã nói gì với Khương Dao.”
“Và đã nói gì với con.”
Anh lại một lần nữa đẩy vấn đề về phía Lâm Vi.
Lần này cô ta không còn đường lùi.
Lâm Vi hít sâu một hơi.
Nước mắt lập tức lăn xuống.
“Anh…”
Cô ta nghẹn ngào.
“Em chỉ…”
“Em chỉ nói cho chị Khương Dao biết chuyện của anh và cô Lý Tư Kỳ thôi…”
“Em nghĩ đau ngắn còn hơn đau dài…”
“Em không muốn nhìn anh khó xử…”
“Chuyện gì giữa anh và Lý Tư Kỳ?”
Thẩm An tiếp tục hỏi.
Từng bước dồn ép.
“Thì… thì hai người ở bên nhau…”
Giọng Lâm Vi nhỏ như tiếng muỗi.
Nhưng trong căn phòng yên tĩnh, ai cũng nghe rõ.
Sắc mặt bố mẹ Thẩm An lập tức thay đổi.
Hiển nhiên trước đó họ cũng từng nghe qua câu chuyện này.
“Em bảo chị ấy đừng làm ảnh hưởng tới anh nữa.”
“Chúc anh hạnh phúc.”
“Em cũng nói với anh như vậy mà.”
“Em nói chị Khương Dao đã buông bỏ rồi.”
“Bảo anh bắt đầu cuộc sống mới.”
“Tất cả những gì em làm đều vì muốn tốt cho hai người thôi.”
Cô ta khóc nức nở.
Bờ vai run lên từng hồi.
Bất kỳ ai không biết sự thật đều sẽ tin rằng cô ta vô tội.
“Vì muốn tốt cho chúng tôi sao?”
Tôi cuối cùng cũng lên tiếng.
Từ đầu tới giờ, tôi vẫn luôn im lặng.
Tôi mở túi xách.
Chậm rãi lấy ra tờ giấy siêu âm.
Đặt xuống bàn trà trước mặt mọi người.
“Vì muốn tốt cho chúng tôi…”
“Tại sao cô có thể nhìn tôi mang thai con của anh ấy…”
“Một mình tới bệnh viện…”
“Chuẩn bị bỏ đứa bé?”
09
Tờ siêu âm nằm trên mặt bàn.
Nhưng sức công phá của nó chẳng khác nào một quả bom.
Không khí trong phòng khách lập tức đông cứng.
Người phản ứng đầu tiên là mẹ Thẩm.
Bà gần như lao tới.
Bàn tay run rẩy cầm tờ giấy lên.
Ánh mắt dán chặt vào những dòng chữ trên đó.
“Thai… tám tuần?”
Giọng bà run lên.
Sau đó ngẩng phắt đầu nhìn tôi.
Rồi lại nhìn Thẩm An.
Ánh mắt tràn ngập kinh ngạc và hoang mang.
“Chuyện này là thế nào?”
“A An!”
Bố Thẩm cũng đứng bật dậy.
Gương mặt khó coi tới cực điểm.
Về phần Lâm Vi…
Máu trên mặt cô ta dường như bị rút sạch.
Cả người trắng bệch.
Cô ta nhìn chằm chằm vào tờ siêu âm như nhìn thấy thứ gì đáng sợ nhất trên đời.
Môi liên tục run rẩy.
Nhưng không thể phát ra nổi một âm thanh.
Trong khoảnh khắc đó.
Mọi sự tủi thân.
Mọi nước mắt.
Mọi màn diễn xuất của cô ta.
Đều trở nên vô cùng nực cười.
“Con?”
Thẩm An nhìn cô ta.
Khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
“Vi Vi.”
“Không phải em nói cô ấy đã có người mới sao?”
“Vậy em giải thích giúp anh xem.”
“Đứa bé trong bụng cô ấy là của ai?”
Đó là một câu hỏi không có đường lui.
Lâm Vi hoảng loạn thấy rõ.
Bộ não cô ta điên cuồng tìm kiếm lý do để biện minh.
“Em… em không biết…”
“Em tưởng… em tưởng chị Khương Dao…”
“Em tưởng?”
Giọng Thẩm An đột ngột vang lên.
Mạnh như tiếng sét giữa trời quang.
“Em tưởng anh có người khác.”
“Cho nên em khuyên cô ấy chia tay.”
“Khuyên cô ấy bỏ đứa bé của anh?”
“Em tưởng cô ấy đã có người mới.”
“Cho nên em nói với anh rằng cô ấy tuyệt tình.”
“Khiến anh hoàn toàn từ bỏ?”
“Lâm Vi.”
“Những điều em tưởng ấy.”
“Em biết đã hủy hoại bao nhiêu thứ không?”
Nói xong.
Anh lấy điện thoại ra.
Mở một đoạn video.
Rồi đặt mạnh xuống bàn trà.
Những đoạn hội thoại được khôi phục lần lượt hiện lên.
Chaporia
Bình Luận (0)