Không Chết/Chapter 3: Yokohama NightChapter 3: Yokohama Night
20px

Chúng tôi rảo bước trên con đường vắng của buổi tối thứ tư. Ánh đèn đường hiu hắt rọi lên những con Toyota Camry bám bụi trên cạnh bên vỉa hè.

Nếu ai đó hỏi tại sao lại là “chúng tôi”. Thì là do Nanase đã bám theo dù tôi một mực từ chối. Có vẻ như không có gì có thể lay chuyển được quyết định của em ấy nên tôi quyết định mặc kệ.

Dáng người Nanase đi liêu xiêu phía trước tôi, bàn tay em ấy vẽ lên khung kính phía sau xe. Ngón tay mảnh mai của Nanase lướt trên lớp bụi xám tro, tạo nên một đường thẳng kéo dài trên vệt kính

“Có chuyện gì vậy?”Tôi hỏi.

“Chiếc xe đó luôn ở đây. Nó đã bám bụi nên em muốn làm gì đó thôi.”

Nanase nói xong phủi phủi ngón tay của mình rồi duỗi cả hai tay lên trời, gương mặt trông thoải mái hơn.

“Vậy à. Sẽ thú vị hơn nếu như em có thể vẽ gì lên đó đấy. Từng có một đứa bạn của anh viết lên dòng chữ “xe này bán hàng cấm” lên một chiếc xe đậu gần trường và kết quả là chủ xe và thằng kia đều bị cảnh sát hỏi thăm.”

“Có chuyện như vậy thật à?”

Em ấy mở to mắt nhìn tôi với vẻ thích thú. Nhưng đáp lại chỉ là một cái lắc đầu:

“Không, anh bịa ra thôi.”

“Em không biết là anh sẽ thích đùa kiểu này đó.” Nanase chợt gác tay lên cằm.

Giọng Nanase trầm lắng, tạo cảm giác như em ấy vừa ngộ ra một chân lý mới. Hai tay đan vào nhau, vắt ra sau lưng, em ấy bất chợt xoay vòng như một vũ công ba lê. Tà váy của bộ đồng phục thủy thủ bay phấp phới giữa không trung để tạo ra một khung cảnh mĩ lệ.

Và rồi, tôi nhìn thấy cổ chân của em ấy bị chuệch đi. Nanase nhanh chóng mất đà và ngã xuống trước mặt tôi.

Nhưng tôi lại không làm gì cả. Cứ đứng đó và nhìn em ấy ngã lên một chiếc xe hơi bên cạnh, người thì lấm lem bụi bẩn.

Phải. Bản thân tôi rõ ràng có thể làm điều gì đó để giúp Nanase. Nhưng khi đưa bàn tay ra, tôi lại cảm thấy do dự khi chạm vào người em ấy. Cảm giác như bị một thứ gì đó ngăn lại vậy.

“Em không sao chứ?”

“Không. Không sao. Chỉ là lâu quá không làm lại kĩ thuật này nên có hơi bị lỗi thôi.” Nanase cười gượng, sau đó đôi bàn tay đầy bụi bẩn lên gấu váy của mình.

“Có bị bông gân chân không?”

“Nếu em nói em bị bông gân thì anh có cõng không?”

“Còn đùa được vậy là không sao rồi.” Tôi thở dài sau đó bước tiếp trên vỉa hè.

Hai người bọn tôi không nói chuyện nhiều với nhau, chỉ đơn thuần là những câu chuyện xã giao vô thưởng vô phạt.

Ngoài đường, mưa vẫn lất phất rơi. Tôi thấy có vài người che dù nhưng đa số chỉ đơn giản là kéo chiếc mũ trùm của áo hoodie lên và đi bộ dưới cơn mưa. Tôi và Nanase cũng vậy, em ấy dường như không muốn bung chiếc dù trên tay ra.

Cơ mà cũng lạnh thật đấy. Cảm giác cơn lạnh đang từ từ gậm nhấm cơ thể của tôi dù trên người vẫn còn một cái áo măng tô dày. Có lẽ sau một khoảng thời gian dài ở trong nhà và vùi mình trong hơi ấm của lò sưởi thì sức chịu đựng của tôi đã giảm đi đáng kể.

Chúng tôi đi ngang qua khu phố Tàu, lướt qua cánh cổng Zenrinmon sáng rực ánh đèn. Ánh đỏ từ đèn Neon rọi lên mái tóc của Nanase làm cho nó thêm phần lấp lánh giữa màn đêm.

Gần 8 giờ tối, khu phố Tàu vẫn đông nghịt người qua lại. Gương mặt ai nấy cũng hối hả, tay khoác tay sánh bước cùng nhau trong con hẻm ồn ào. Nó hoàn toàn tương phản với hai bóng người cô độc đang bước đi trên mặt đường nhựa ẩm ướt. Tôi dường như không thể suy nghĩ quá nhiều vào lúc này, chỉ có thể tiếp tục bước đi và bước đi về phía trước.

Mùi từ một gian hàng Oden khiến cho tôi dừng bước, ánh mắt lập tức bị thu hút bởi ánh đèn vàng ấm áp và nồi nước lèo đầy ván mỡ béo ngậy kia. Nhìn chúng thật ngon miệng… Tôi định gọi Nanase lại nhưng bóng dáng em ấy đã ở tít một đoạn xa nên tôi đành phải từ bỏ cái bụng đói của mình mà đuổi theo.

“Chậm lại nào.” Tôi rượt theo lưng của Nanase. “Em chưa biết nhà của anh mà sao lại đi hăng hái vậy?”

“Ban nãy anh có nói với em địa chỉ rồi mà. Với lại nếu có đi sai thì anh cũng sẽ gọi em lại mà nhỉ.” Em ấy nở một nụ cười lém lỉnh.

“Ừ. Nhưng nãy giờ anh vẫn chưa nói gì cả. Bộ em thuộc hết đường ở Yokohama này hay sao mà đi tự tin vậy?”

Nanase gật đầu.

“Cơ bản là vậy. Tại em cũng thường đi bộ bên ngoài lúc rảnh rỗi.”

Tôi nhìn xuống gương mặt của em ấy, nó không có gì là mệt mỏi cả. Hoàn toàn trái ngược với tôi, người đang thở hòng hộc vì phải chạy theo.

Ngay cả khi cơn lạnh đã vơi bớt, tôi vẫn muốn uống một chút gì đó ấm, nóng. Nếu có một ly sake ngọt vào buổi đêm lạnh cóng thề này thì tuyệt biết mấy nhỉ. Có lẽ hơi men sẽ khiến cho tâm trạng tôi tốt hơn một chút.

“Em có muốn ăn chút gì không?”

“Không hẳn là đói lắm…” Cô ấy ngập ngừng rồi dừng bước ở nơi có ánh đèn neon màu xanh lục nhạt phát ra.  “Nếu muốn uống thứ gì đó thì cũng được.”

Hai người chúng tôi dừng bước trước một cái máy bán hàng tự động, đặt dưới mái hiên cạnh bên một cửa hàng cho thuê xe đạp đã đóng cửa. Ánh sáng lập lòe từ chiếc máy bán hàng hắt lên bóng người nhỏ nhắn của Nanase, tạo nên một cái bóng xiêu vẹo dưới mặt đường .

Tôi bước đến cạnh bên em ấy, cho một đồng 500 yên và 100 yên vào trong máy và mua cho mình một lon rượu nhẹ.

Nanase thì có vẻ hơi lưỡng lự, em ấy nhìn chiếc máy bán hàng một hồi lâu, bàn tay không ngừng di chuyển lên xuống giữa các nút bấm.

“Em nên chọn nhanh đi. Để lâu quá máy sẽ tự nhả tiền ra đấy.” Tôi thở dài rồi nhặt lon rượu của mình ra từ trong thùng máy.

Hơi ấm của nó nhanh chóng mân mê những đầu ngón tay đang tê cóng của tôi, tạo nên một cảm giác thoải mái lạ thường.

Cuối cùng Nanase cũng chọn xong. Ban đầu, em ấy có vẻ hơi lăn tăng giữa lon bia không cồn và cacao nóng nhưng sau cùng thì vẫn chọn thứ nước uống nóng, ngọt kia.

Hai người chúng tôi lại một lần nữa ngồi chung với nhau trên một chiếc ghế, ở một con dóc nơi có thể nhìn thẳng ra cảng Yokohoma đang sáng rực đèn vào buổi đêm.

Nét mặt Nanase có hơi đỏ ửng khi cầm lon cacao nóng trên tay. Em ấy cứ ngắm nghía nó một hồi lâu rồi mới bật nắp lon và uống một ngụm nhỏ.

“Hừm… Không ngọt như em nghĩ nhỉ?”

“Thường thì cacao lon nào cũng vậy mà. Họ không làm để phù hợp khẩu vị cho một người đâu.”

Nanase gật đầu, rồi em ấy lại thò tay vào túi áo khoác ngoài của tôi.

“Không còn thuốc nữa đâu. Anh không bao giờ cầm nhiều hơn một bao thuốc khi ra ngoài. Mà mấy thứ như vậy cũng không tốt cho sức khỏe đâu, em biết rồi đấy.

Nét mặt em ấy trông hơi chán nản, sau đó khẽ quay đầu nhìn về phía khu cảng trước mặt. Từ chỗ bọn tôi đang ngồi, mặt của chiếc vòng xoay khổng lồ Cosmo Clock 21 chỉ giống như một đồng xu 500 yên. Đứng cạnh bên nó là tòa tháp Sky garden Landmark cao lêu nghêu, tỏa ra ánh vàng sáng rực cả một khu vực.

Cũng đã lâu rồi tôi chưa ra bến cảng, cũng chưa bao giờ thật sự bước chân lên cái vòng xoay khổng lồ kia nhưng khi nhìn nó, lòng lại có chút rạo rực.

“Cô Yuzu rất thích Cosmo Clock 21 đấy. Anh có biết không?” Nanase đột nhiên cất lời.

“Cô ấy nói với em à?”

“Không hẳn. Nhưng em có nhìn thấy hình nền máy tính và điện thoại của cô Yuzu. Đó đều là hình chụp vòng xoay ấy về đêm.”

Tôi im lặng, ánh mắt vẫn dàn chặt về phía ánh đèn xanh rực phát ra từ vòng xoay.

Tôi biết rõ chuyện đó chứ. Luôn hiểu rằng Yuzu rất thích đi lên Cosmo Clock 21 vào lúc trời chập tối. Nhưng khi hai người còn quen nhau, tôi lại không muốn thực hiện nguyện vọng kia cùng Yuzu vì sợ rằng em ấy sẽ rời khỏi mình ngay sau đó.

“Ngày của cái chết có thể thay đổi đấy, anh có biết chuyện này không?”

Nanase bỗng nhiên quay sang nhìn tôi.

“Có thể diễn ra sớm hơn, ý em là vậy phải không?”

Em ấy khẽ gật đầu.

“Vâng, và chuyện ấy sẽ xảy ra khi chính chúng ta là người tác động vào nó. Anh đã từng chứng kiến một chuyện nào như vậy chưa, anh Tomoki?”

“Không… không… anh thường không làm người khác bị ảnh hưởng.”

“Ra là vậy.” Em ấy chuyển ánh mắt sang nơi khác, nhấp môi lon thức uống trên tay.

Mỗi khi nhìn về phía cái vòng quay kia, tôi lại nhớ đến Yuzu. Và đó chẳng thể nào là những miền kỳ ức tốt đẹp được. Tôi ghét bản thân mình vì chưa làm được điều gì theo mong muốn của em ấy.

Từng là một sinh viên tâm lý học, tôi biết rất rõ một điều ở những bệnh nhân trầm cảm. Họ có khả năng cao sẽ tự sát một khi hoàn thành tâm nguyện của mình.

Nghe như một trò đùa ấy nhỉ. Điều đó thật trớ trêu.

Sự áp lực và mệt mỏi của cuộc sống không phải là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết của một người mà sự thỏa mãn khi đạt được một thứ gì đó mới là nấc thang của cùng để đẩy kẻ đang chìm sâu trong tuyệt vọng xuống dưới mặt đất lạnh lẽo.

Vậy khi nào cò một nguyện vọng chưa thể hoàn thành, Yuzu sẽ không chết. Đó là những gì tôi đã nghĩ, và là những gì mà tôi cho là đúng. Nhưng ngày qua ngày, những con số kia vẫn không hề thay đổi, mặc cho những gì tôi cố gắng.

“Em là người đã ở sân thượng vào ngày hôm đó đúng không?”

“Hở?”

“Anh Iteru… à, thầy Iteru đã nói với anh rằng hôm ấy thấy ấy đã được một nữ sinh gọi lên sân thượng và báo về việc Koizumi sắp nhảy lầu.”

Đôi mắt của Nanase phảng phất ánh buồn khi tôi nói về chuyện này. Hai chân em ấy không ngừng đung đưa trên những ngọn cỏ phía dưới.

“Phải, em đã theo cô ấy suốt cả ngày hôm ấy nhưng lại không thể ngăn cản lại được. Em biết rõ cô Koizumi sẽ chết vì “nó” đã được thông báo trước.”

Ánh mắt Nanase vẫn nhìn về nơi vô định, tôi biết sẽ chẳng dễ dàng gì mà

“Trong vụ trước đây cũng vậy nhỉ?”

“Vâng. Thật ra em và cô nữ sinh kia cũng không hẳn là người quen với nhau. Chỉ là sau một lần nói chuyện, em đã vô tình phát hiện ra cái chết của cô ấy và muốn làm gì đó thôi.”

Tôi nhắm mắt lại, hai tay xoa xoa lên lon rượu. Trong quá khứ, tôi cũng vài lần thử cố gắng giúp những người đã “tận mạng” nhưng kết cục thì lại không thể thay đổi được. Có thể nguyên nhân của cái chết sẽ thay đổi nhưng không có chuyện bọn họ vượt qua được cửa tử trong cái ngày định mệnh ấy.

Và cái giá phải trả là tận mắt nhìn thấy những người mà mình muốn cứu ngã gục xuống trong sự bất lực của bản thân. Từng chút, từng chút, cái khung cảnh đó đã ăn mòn linh hồn tôi.

Cứ nghĩ bản thân đã quen với “nó” nhưng nào ngờ khi cô gái này xuất hiện, tôi lại cảm thấy vô cùng bức bối và muốn làm rõ những vấn đề của bản thân mình.

“Nè anh Tomoki.” Nanase bỗng dưng huých nhẹ vào vai.

Đôi mắt nâu của em ấy rưng rưng nhìn về ánh đèn của bến cảng.

“Có chuyện gì vậy?” Tôi uống một ngụm rượu rồi khẽ quay đầu sang.

“Liệu có bình thường hay không? Việc một người lúc nào cũng nghĩ về cái chết ấy?”

Cơn gió nhẹ kéo theo vài giọt nước lăn tăn bay qua mặt tôi. Nó mang theo một chút hương thơm của khoai lang nướng.

“Nếu em hỏi một người khác thì sẽ là “không”. Còn với một sinh viên tâm lý từng làm việc với hàng đống bệnh án như anh thì câu trả lời sẽ là “rất bình thường” đấy.”

“Rất bình thường…” Nanase vô thức lặp lại những lời nói ấy, nét mặt đầy vẻ đăm chiêu.

“Em đã từng thử nói chuyện này với Koizumi chưa?”

“Vâng, em đã cố gắng khuyên cô ấy hết mực. Em đã nói rằng so với việc tìm đến cái chết thì cuộc sống này quan trọng hơn rất nhiều, bởi vì nếu cô ấy chết đi thì sẽ không còn gì cả. Đó là tận cùng của sự đau khổ rồi.”

Tôi đã cười nhếch mép khi nghe Nanase nói những lời đó vì bản thân cũng đã từng cố khuyên ngăn Koizumi hết mực rồi.

Mỉm cười vì một thứ gì đó thì cũng không đồng nghĩa với việc bản thân đang cảm thấy hạnh phúc. Yuzu là một người thích cười nhưng điều đó không đồng nghĩa với suy nghĩ của em ấy là tích cực. Cố gắng thay đổi chuyện đó… là không thể. Và những gì còn lại chỉ là sự tuyệt vọng đến cùng cực.

Khi nghĩ lại những chuyện đó, tôi chỉ còn biết lắc đầu ngán ngẩm mà thở dài:

“Hai chúng ta đều đã sai rồi.”

“Em cũng nghĩ vậy.”

“Mất đi một thành viên trong gia đình, thất bại trong một kì thi, bị bắt nạt, không tìm được công việc, làm việc quá sức, chia tay với người yêu hay đơn giản chỉ là chán nản với cuộc sống này… Có đến hàng ngàn lý do để một người có thể vượt qua cái hàng rào của sân thượng và nhảy xuống đấy. Đối với một người đã muốn tìm đến cái chết thì một khi họ đã vượt qua một cái ngưỡng nhất định thì chính bản thân họ cũng cho rằng mình đã chết rồi.”

“Vậy ý anh là cô Yuzu đã “chết” trước khi cô ấy thật sự chết à?”

“Ừm. Đó là những gì anh nghĩ. Nhưng anh lại không biết được cảm giác đó. Cảm giác của một người sắp tìm đến cái chết. Cảm giác của một người đã *vượt qua sông Rubicon.”

“Hơi khó hiểu nhỉ.”

Nanase nói rồi nốc cạn lon cacao của mình, sau đó ném nó vào sọt rác bên cạnh.

“Kobe!” Cô ấy reo lên.

Nhưng cái lon lại trượt ra ngoài một đoạn xa.

*Vượt sông Rubicon: phóng lao phải theo lao, đi đến nơi không thể quay đầu lại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...