Chương 4: Thẳng thắn với trái tim
Buổi chiều hôm ấy, thành phố như mang một màu xám mỏng manh của trời mùa thu. Minh Châu ngồi trong quán cà phê quen thuộc – nơi cô từng đến khi cần bình tâm trước những ngã rẽ cuộc đời. Nhưng hôm nay, trái tim cô không bình yên. Nó như một chiếc đồng hồ bị vặn quá mức, kêu tích tắc từng nhịp căng thẳng.
Và đúng như cô dự đoán - Đông Cơ xuất hiện.
Chương 4.1: Đông Cơ thẳng thắn muốn quay lại – lần đầu dám đối mặt cảm xúc
Anh không còn nụ cười nửa miệng bất cần đời như trước. Áo sơ mi trắng, gương mặt hốc hác hơn, ánh mắt đượm buồn. Nhưng chính sự nghiêm túc ấy khiến Minh Châu bất giác giật mình.
Đông Cơ bước đến bàn, kéo ghế ngồi, không xin phép, không vòng vo.
Đông Cơ:
“Minh Châu… Anh không còn chạy trốn nữa. Anh muốn quay lại. Lần này… anh dám đối diện với mọi cảm xúc của bản thân.”
Cô bối rối, nhìn vào tách latte sắp nguội, không dám nhìn vào đôi mắt như đang đốt cháy cô.
Minh Châu:
“Đừng như thế nữa, Đông Cơ. Chúng ta… đã có lựa chọn rồi.”
Anh cười khẽ, nhưng là nụ cười của một người đã rơi xuống đáy và đang cố leo lên.
Đông Cơ:
“Chính em đã bỏ chạy khỏi anh, Minh Châu ạ. Em sợ liên lụy anh, còn anh… chỉ sợ mất em. Lần đầu tiên trong đời, anh sợ đến vậy.”
Anh đưa ra một chiếc hộp nhỏ, không phải nhẫn, mà là chiếc dây chuyền cũ Minh Châu từng làm rơi trong lần hẹn hò đầu tiên.
“Anh giữ nó suốt. Vì nó là… thứ duy nhất cho anh cảm giác em chưa rời xa thật sự.”
Trái tim Minh Châu run lên. Nếu như cô chỉ yếu hơn một chút, chắc đã bật khóc ngay lúc ấy.
Chương 4.2: Thiên Minh âm thầm tiến tới, lặng lẽ bảo vệ Minh Châu
Cánh cửa quán vang lên tiếng ting, và một bóng người bước vào.
Thiên Minh.
Anh mặc áo đen, dáng cao, ánh nhìn sắc nhưng bình tĩnh. Không ai biết rằng từ sáng sớm, anh đã đứng dưới tòa nhà nơi Minh Châu làm việc. Anh chỉ không muốn cô một lần nữa phải đối diện nỗi buồn… một mình.
Khi thấy Đông Cơ, ánh mắt Thiên Minh hơi tối lại – không phải vì ghen tuông trẻ con, mà bởi anh hiểu: Minh Châu đang run rẩy vì những điều cô cố giấu.
Thiên Minh đi đến, đặt tay lên vai Minh Châu.
Thiên Minh:
“Em ổn chứ? Nếu không… anh đưa em về.”
Câu nói nhẹ nhàng nhưng lại che chắn cả một trời bão tố.
Minh Châu lần đầu cảm nhận rõ ràng:
Thiên Minh luôn tiến về phía cô… một cách rất thầm lặng, nhưng kiên quyết.
Đông Cơ nhìn hai người, mắt đỏ lên lần nữa.
Đông Cơ:
“Anh ta… là ai với em?”
Trước khi Minh Châu kịp trả lời, Thiên Minh bình thản nhưng sắc bén:
Thiên Minh:
“Là người không bao giờ để cô ấy khóc trong bóng tối.”
Không khí đặc quánh lại.
Chương 4.3: Tiểu Thiên xuất hiện - tiết lộ bí mật khiến mọi thứ đảo chiều
Ngay lúc ấy, tiếng giày cao gót vang lên từ cửa.
Một người con gái đẹp như sương sớm - Tiểu Thiên, người yêu cũ của Thiên Minh.
Cô bước vào, ánh nhìn thẳng vào Minh Châu, rồi liếc sang Thiên Minh với nụ cười nửa lạ nửa quen.
Tiểu Thiên:
“Thiên Minh à, anh vẫn chưa nói cho cô ấy biết sao?”
Thiên Minh im lặng – sự im lặng khiến trái tim Minh Châu lạnh đi.
Tiểu Thiên khoanh tay, thong thả như người nắm được con át chủ.
Tiểu Thiên:
“Anh ấy không chỉ là người luôn bên cô đâu, Minh Châu. Mà còn là… người từng muốn đính hôn với tôi trước khi tôi rời đi.”
Minh Châu sững người.
Đông Cơ nắm chặt tay.
Thiên Minh không lên tiếng.
Và sự im lặng ấy… làm mọi thứ trở nên nghiêm trọng hơn.
Chương 4.4: Minh Châu đứng giữa ba tâm tình – không biết nên lùi hay tiến
Sự thật - hoặc thứ Tiểu Thiên gọi là sự thật - đập vào Minh Châu như cơn gió lạnh mùa đông.
Đông Cơ đang nhìn cô với ánh mắt đầy khẩn khoản: “Chọn anh.”
Thiên Minh đứng bên cô, vẫn âm thầm bảo vệ nhưng lại không phủ nhận lời Tiểu Thiên.
Tiểu Thiên nhìn cô như thách thức, như muốn nói:
“Em có chắc em hiểu trái tim người mà em đang dựa vào không?”
Minh Châu cảm thấy như mình đang đứng giữa ba cơn sóng lớn, và bất cứ bước đi nào cũng sẽ khiến trái tim ai đó rạn nứt.
Giọng Minh Châu run, nhưng vẫn cố mạnh mẽ:
Minh Châu:
“Hai người… rốt cuộc muốn tôi làm gì? Tôi không phải chiến trường để mọi người tranh giành.”
Thiên Minh lúc ấy mới nhìn thẳng vào cô. Ánh mắt anh sâu thẳm - và có điều gì đó đau đớn lẩn khuất.
Thiên Minh:
“Em không cần chọn ai cả. Nhưng có một điều… em cần biết. Tuyệt đối cần biết.”
Cả Đông Cơ và Tiểu Thiên đều nhìn anh.
Thiên Minh hít một hơi, rồi nói:
“Sự thật không giống những gì em vừa nghe. Nhưng nếu em muốn biết… anh sẽ nói tất cả, kể cả điều anh đã cố chôn giấu suốt hai năm nay.”
Minh Châu cảm thấy tim mình đánh mạnh - không biết là sợ, hay… chờ đợi.
Một kỷ niệm? Một lời thú nhận? Hay một sự thật đủ để thay đổi tất cả?
Những câu chuyện thơ là ngoại truyện
Câu chuyện thơ: Một ngày mới tôi làm những gì?
Mùa hè tới cũng vậy
Tôi biết mình hơi ngây nên nhiều khi không thấy những ánh sáng “tình ngày”
Hoa hồng phải nở rộ đẹp cả khi chúng tàn
Đôi khi bước sang ngang chuyện muộn màng còn đó
Hoa hồng trong cơn gió phảng phất mùi hương bay
Ôi những cánh tay này đẹp trong mây gió lộng
Đón lấy hoa sâu rộng, tôi biết có đồng lòng
Thoả ánh mắt nhìn trong, hoa ban mai đang nở
Bạn bè chúng ta giở những trang sách xinh tươi
Yêu cây lúa nhú mười là ngày mưa không tưới
Cho cây lúa trổ bông – người nông dân từng trồng lên mầm xanh của đất
Tôi biết mình tất bật, gặt lúa và bẻ măng
Ngắm nhìn hoa dưới trăng
Một ngày dài tránh nắng
Tôi biết mình căng thẳng khi lúa sắp trổ bông vì những hạt đầu công có tay người ở đó
Tôi biết mình là gió bay khắp bốn phương cao
Tôi biết mình dạt dào như tình nào ước hẹn
Tôi biết mình bẽn lẽn ngắm nhìn nụ hoa rơi
Một ngày mới thành thơi tôi có trăm bè bạn
Làm bạn với muôn vạn vật nào sinh sôi
Tôi có tất cả rồi nên tôi yêu mình nổi
Tôi yêu bạn và tôi
Chú giải:
Những ánh sáng tình ngày (lược từ): Những ánh sáng tình trong ngày, hoặc chỉ đơn giản là ánh sáng tên là tình ngày, ánh sáng tình là ánh sáng có thể khiến cho người ta mê mẩn
Câu chuyện thơ: Một chút nhớ lòng mình
Tôi đón nhận ngày mai bằng một trái tim hồi hộp.
Tiếng mưa rơi lộp bộp lấn át cả màn đêm.
Ngồi bên ghế trước thềm tôi ngắm nhìn lá rụng.
Tấm lòng không chung đụng với bất cứ điều gì.
Tôi mải miết mỗi khi làm những gì tôi nghĩ.
Tôi mặc quần áo mới chuẩn bị để đi chơi.
Ngoài trời ngát xanh nơi tấm lòng tôi gọi mời.
Một chút gì như mới của ngày dài chóng qua.
Ký ức không xoá nhoà tôi biết mình yêu, đoá…hoa nở thêm xinh, tôi biết mình chung tình nên yêu thương là chính.
Bóng dáng người thấu tỉnh một chút nhớ lòng mình.
Chú giải:
Thấu tỉnh (lược từ): thấu hiểu sự tỉnh táo
Câu chuyện thơ: Tôi chọn cái gì?
Ta chọn sống một cuộc đời bình ổn
Giống như cách ta luôn yêu trường tồn
Và có nhiều điều gì phải học, ôn
Ta cũng biết rằng mình yêu nơi chốn
Yêu nơi nào có bốn người thường trốn
Ở sau sự thương tổn của bình yên
Nỗi đau nào chẳng cần sự luyên thuyên
Tôi biết rằng mình có nguyên mọi chuyện
Rằng tôi sẽ có duyên nên tình nguyện
Đem cuộc sống giống như mảnh đất trồng
Chăm sóc nó cho không bị chất đống
Để vun chồng cây cối mãi thêm xanh
Để cho một điều hạnh phúc thiện lành
Đến với tôi ngàn đời không biết tránh
Câu chuyện thơ: Hôm nay em đi cấy lúa
Ngày mưa, ngày nắng, ngày xuân.
Em đi cấy lúa mỏi chân cũng đành lội vào ao nước như tranh.
Cho em biết được non xanh, nước, làng.
Có nhiều tâm sự trái ngang vì cơn mưa lũ ngập tràn ruộng ao.
Hôm nay cấy lúa thôi nào.
Tối về bưng bát cơm nào em ăn.
Câu chuyện thơ: Yêu thương các bạn nhỏ
Các bạn nhỏ xinh yêu
Học hành quá là nhiều
Tâm sự mấy ai hiểu nên làm thơ không thiếu sự xinh yêu và sự siêu có nhiều
Nên hay hơn tôi kiểu chân thật mà...chỉ yêu.
Câu chuyện thơ: Ai cũng đẹp
Ai cũng đẹp cũng là một nhành hoa
Tâm em xoa dịu đi nỗi bất hoà
Để cho thoả lòng người đọc của em quá
Em biết rằng mình đã hoá siêu minh
Em biết rằng mình đã hoá điêu linh
Để một ngày em được tâm bình tĩnh
Biết ơn người đã nhắc nhở chính mình
Bài thơ: Vì còn những ngày mai.
Vì còn những ngày mai.
Nên mọi chuyện không giông dài.
Tâm tình là mãi mãi.
Sự thật này chẳng phai.
Không gặp được chông gai.
Tâm tôi hiền lành lại.
Lời nhắn:
Đúng vậy giông dài là từ ghép của giông bão và dông dài ẩn dụ cho những khó khăn kéo dài.
Không gặp được chông gai có nghĩa là không bao giờ phải gặp gỡ chông gai thì tâm tôi sẽ hiền lành lại có nghĩa là trước đó tôi hơi ngơ ngơ và bây giờ tôi đã lấy lại được sự hiền lành vì nếu gặp chông gai. Một là người ta sẽ tức giận hai là sẽ ngơ ngơ ba là tìm cách để đối đầu với chông gai để vượt qua chông gai.
Câu chuyện thơ: Khi em vào phòng.
Em về căn phòng nhỏ.
Bên trồi tỏ cành cao.
Em âu yếm yêu sao.
Đến với anh khi nào.
Nhìn sang cửa sổ chào, những bầy chim nho nhỏ.
Nhìn sang anh nói ngỏ, ý trọn vẹn yêu thương.
Nhìn anh mỗi giấc thường, có em nằm bên cạnh.
Nhìn anh không trốn tránh, bên cạnh em điềm lành.
Anh một mình nóng lạnh ngỏ ý vạn yêu thương.
Em nhức nhối tầm thường vì biết dường như chỉ có mình nghỉ mà thôi.
Vì anh đã nói rồi anh lại nói thêm nữa, nói bao điều chưa tựa như ánh trăng hiền hòa.
Thấy em vội khóc òa, anh liền im ngay lại.
Thấy em vội ngây dại anh bèn nói yêu thương.
Chúng ta cùng tơ vương những giấc mơ phi thường.
Câu chuyện thơ: Màu mắt em
Trong phòng yên ắng mùa thu tới.
Em viết những trang giấy gọi mời.
Căn phòng yên ắng màu mắt hơi có chút rạo rực của tình khơi (khơi nguồn cảm hứng).
Khiến em biết mình tâm sự trời (tâm sự trời biển).
Em biết là mình màu mắt mới có chút ánh bạc của tình nơi màu mắt tinh anh đẹp nhất đời.
Trao em chút lòng sâu trọng gợi bao nhiêu tâm sự mãi êm chơi như bức họa mây nắng tình đời.
Em có bảo rồi em biết tới những màu mắt mới bởi tình ơi, tôi yêu bạn nhất đó "tình đời (bạn trai)".
Chaporia
Bình Luận (0)