Không muốn rời xa anh/Chapter 5: Sự thật năm xưa của Thiên MinhChapter 5: Sự thật năm xưa của Thiên Minh
20px

Chương 5: Sự Thật năm xưa của Thiên Minh

Không gian trong quán lúc ấy lặng đến mức nghe được tiếng thìa chạm vào tách cà phê.

Ba ánh mắt - ba số phận - tất cả đều dồn về Thiên Minh.

Anh đứng dậy, đôi vai rộng nhưng hơi run nhẹ, như thể đang chuẩn bị đối diện điều bản thân sợ hãi suốt một thời gian dài.

Thiên Minh:

“Minh Châu… em hãy nghe anh. Những gì em vừa nghe từ Tiểu Thiên… chỉ là một nửa của sự thật.”

Tiểu Thiên khoanh tay, hơi nhướn mày.

Đông Cơ đứng phía sau Minh Châu, siết chặt tay, sẵn sàng đứng về phía cô.

Chương 5.1: Sự thật năm xưa của Thiên Minh

Thiên Minh hít một hơi thật sâu.

Thiên Minh:

“Anh từng muốn đính hôn thật. Nhưng… người anh chọn không phải Tiểu Thiên.”

Một câu nói, khiến cả ba người còn lại đều sững.

Minh Châu:

“…Không phải cô ấy? Vậy tại sao”

Thiên Minh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt như muốn nói điều mà anh cố nén bấy lâu.

Thiên Minh:

“Là em.”

Minh Châu bối rối, lùi lại một bước.

Thiên Minh:

“Năm đó em đang chuẩn bị thi thạc sĩ, áp lực nhiều đến mức đêm nào cũng thức đến sáng. Em còn nhớ chứ? Em chỉ cười với anh rồi nói em ổn. Nhưng anh biết em đã kiệt sức.”

Anh siết tay.

“Anh đã chuẩn bị mọi thứ - cả công việc, cả cuộc sống - để nói với em điều ấy vào ngày sinh nhật em. Nhưng đúng hôm đó… em nói em muốn tạm xa anh để tập trung cho tương lai.”

Minh Châu khựng lại. Trái tim cô như bị ai bóp nghẹt.

“Và anh… đã tôn trọng em. Dù điều đó làm anh đau đến mức gần như không thở nổi.”

Cô siết chặt lấy vạt áo mình.

Cô không ngờ - lời chia tay năm đó, câu nói “em cần yên tĩnh” ấy - lại tước đi một lời tỏ tình mà người đàn ông ấy đã chuẩn bị suốt một năm.

Chương 5.2: Lý do thật sự Tiểu Thiên rời bỏ anh

Tiểu Thiên lúc này bật cười - không phải mỉa mai, mà là nụ cười của người từng chạm vào vết thương của người con trai ấy.

Tiểu Thiên:

“Tôi rời đi không phải vì tôi hết yêu anh ấy… mà vì tôi biết mình không thể cạnh tranh với một người không hề biết anh ấy yêu mình.”

Minh Châu sững sờ.

Đông Cơ cau mày.

Thiên Minh nhắm mắt.

Tiểu Thiên:

“Năm ấy, tôi đã thấy hộp nhẫn anh ấy chuẩn bị cho em. Đã thấy cách anh ấy nhìn em, dù em chẳng nhận ra. Tôi rời đi… vì tôi biết mình chỉ là người thay thế cho cảm giác cô đơn trong anh - không hơn.”

Cô quay sang Minh Châu, giọng không còn sắc như trước:

“Em có biết không, Minh Châu?

Đôi khi… người con gái mạnh mẽ nhất là người biết mình không thuộc về trái tim người đó, và dám bước đi trước khi lòng tự trọng của mình bị tổn thương.”

Minh Châu không nói được lời nào. Mọi thứ cô từng nghĩ về Thiên Minh và Tiểu Thiên… trong nháy mắt đã đảo lộn.

Còn Thiên Minh thì đứng im lặng như một bức tượng, đôi mắt lạnh đi vì nỗi xót xa của quá khứ.

Chương 5.3: Biến cố buộc Minh Châu phải đối diện chính lòng mình

Giữa lúc không khí đang căng như dây đàn, điện thoại của Minh Châu bất ngờ rung lên.

Tên người gọi: MẸ.

Cô bắt máy ngay lập tức.

Nhưng giọng ở đầu dây bên kia không phải mẹ cô.

Đó là giọng của y tá.

“Có phải người nhà của bà Trần Minh Ngọc không ạ?

Mẹ cô vừa bị ngất và được đưa vào cấp cứu.

Chúng tôi cần người nhà đến ngay.”

Cả thế giới của Minh Châu sụp xuống trong một khoảnh khắc.

Cô bật dậy, mặt tái nhợt.

Minh Châu:

“Mẹ tôi… mẹ tôi đang cấp cứu. Tôi phải đến bệnh viện.”

Chưa kịp chạy ra cửa, cả Đông Cơ và Thiên Minh đều bước đến bên cô.

Đông Cơ:

“Anh đưa em đi.”

Thiên Minh:

“Em đi cùng anh. Anh đã liên hệ với bệnh viện này rất nhiều lần, anh quen đường.”

Hai người đàn ông - hai trái tim - cùng chìa tay ra cho cô.

Còn Tiểu Thiên đứng phía sau, khẽ thở dài, mắt nhìn Minh Châu như nhìn thấy một điều mà cô từng khao khát nhưng chưa bao giờ có được:

người được yêu theo cách hi sinh nhất, trọn vẹn nhất.

Minh Châu đứng lặng, nước mắt chảy xuống mà không kịp lau.

Cô không biết phải chọn ai.

Cô không biết nên nương vào bờ vai nào.

Nhưng cô biết một điều:

Cuộc đời đang buộc cô phải đối diện với trái tim mình…

và phải chọn trong hai người đàn ông ấy -

ai mới thật sự là nơi cô thuộc về.

Những câu chuyện thơ chính là ngoại truyện

Chương 2: Ông mối tương lai

Hôm nay tôi đi ăn với anh Thiên Minh anh ấy nói với tôi rằng.

Thiên Minh: Anh có mấy thằng bạn đang muốn làm quen với em, em có đồng ý không thì anh giới thiệu.

Năm nay là là năm thứ 3 em chia tay Đông cơ rồi mà em vẫn nhớ đến cậu ấy, anh cũng muốn biết cậu ta tốt ở điểm nào đây.

Tôi chuyển hướng chủ đề.

Minh Châu: Anh lại nhớ Tiểu thiên rồi sao?

Thiên Minh: Có lúc nào là anh không nhớ cô ấy đâu. Cô ấy luôn hiện hữu trong trái tim anh vậy.

Tôi và Thiên Minh đều có người để nhớ về.

Anh nhớ cô (Tiểu Thiên) nên anh viết một câu chuyện thơ vào cuốn sổ nhật ký. Để khi nhớ về cô anh sẽ đọc lại nó.

Câu chuyện thơ: Nhớ một cô gái

Nhớ một cô gái.

Biết đó là ai.

Tính kế lâu dài.

Tội cô gái bị hại.

Cô dại không khôn.

(Cô gái) bị vật tiếng ồn làm tan chảy nước.

Cô có nói trước rằng nếu mất đi.

Anh đừng tự si, tội (anh)...cô sẽ nghĩ.

Nên anh hãy chỉ yêu mình anh thôi.

Hãy quên cô rồi quên luôn người bạn.

Tính kế ngắn hạn để được yên vui.

Hương mát thầm ui (ôi, ơi), bạn tui đẹp quá...

Người đẹp đó chính là cô gái tên là Tiểu Thiên.

Chương 3: Một buổi đi ăn

Hôm nay Minh Châu và Thiên Minh hẹn nhau đi ăn tối. Thiên Minh kể cho Minh Châu nghe câu chuyện, truyện về một chàng trai vì yêu mà hận nên đã làm tổn thương người con gái mà mình yêu và để rồi yêu thương cô nhiều hơn. Chàng trai đó tên là Nghĩa Chính, còn cô gái tên là Âu Na. Nghĩa chính rất yêu cô gái và cô gái Âu Na này cũng rất yêu Nghĩa Chính nhưng vì Nghĩa Chính bị ám ảnh bởi người mẹ bội bạc của mình đã bỏ Nghĩa Chính mà đi sau khi chia tay với bố Nghĩa Chính, nên khiến trái tim Nghĩa Chính tan nát. Nghĩa Chính lo sợ Âu Na cũng sẽ bỏ mình đi như mẹ Nghĩa chính đã bỏ Nghĩa Chính nên đã làm rất nhiều thử thách với Âu Na để xem Âu Na có thật lòng với mình không.

Nhà Nghĩa Chính rất giàu nên nghĩa chính đã thuê một ông già có vẻ ngoài hơi bặm trợn tiếp cận Âu Na rồi nhờ Âu Na đưa về nhà.

Âu Na nhẹ dạ cả tin và thương người nên đã đồng ý đưa ông già về nhà. Ở đó ông già cho Âu Na một số tiền rất lớn và nói với Âu Na là có muốn làm “bạn tình” với ông không thì Âu Na nhất quyết từ chối nên ông già bỏ cuộc. Sau lần này niềm tin của Nghĩa Chính với Âu Na mới chỉ được một nửa.

Nghĩa Chính thử thách tiếp tới người thân của Âu Na là chị gái của Âu Na để xem Âu Na có thương chị mình mà tìm ra Nghĩa chính hay không, bởi thử thách lần này là Nghĩa chính sẽ dùng một chiếc xe không người lái cán nát chiếc se máy của Chị Âu Na, rồi Nghĩa chính sẽ bảo Âu Na rằng: “vô tình thấy chị gái Âu Na ở trên đường nên đến giúp đỡ”. Xong rồi cứ mỗi tuần Nghĩa Chính đều cho người đến nhà chị gái Âu Na hỏi về chiếc xe bị cán nát và bí mật mua cho chị Âu Na một chiếc xe mới cùng hàng tháng đều đặn gửi 10 triệu cho chị Âu Na vào tài khoản và giao một thùng chứa đầy hoa quả và đồ ăn để chị Âu Na tẩm bổ. Nghĩa Chính muốn giúp chị của Âu Na một cách âm thầm xem Âu Na có nhận ra Nghĩa Chính đang ra tay nghĩa hiệp giúp người thân Âu Na có cuộc sống tốt hơn hay không bằng một bức thư ghi dòng chữ. Hãy cảm ơn tôi bằng cách tìm ra tôi – người đang giúp bạn bằng tiền và thực phẩm dinh dưỡng.

Cuối cùng Âu Na cũng tìm ra Nghĩa Chính vì nhận ra dòng chữ trên bức thư có nét chữ rất quen thuộc mà Âu Na không thể quên. Từ đó Nghĩa Chính và Âu Na sống hạnh phúc mà không bao giờ phải nghi ngờ và lo lắng khi ở cạnh nhau.

Câu chuyện thơ: Một ngày làm em bé

Ngoài trời mây vàng trôi lặng lẽ.

Em biết mọi chuyện, có em nghe.

Em nhấp một ngụm cốc nước chè.

Chuyện xưa kể lại lòng cũng nhẹ.

Em đến tâm sự với bạn bè.

Sóng gió mà chi rủ lòng nghe.

Có những sự tình thật be bé giấu trong túi gấm lụa mỏng nhẹ.

Em nhìn khoảng trời thật im re.

Điều gì khiến em vòi vĩnh mẹ.

Cho em có được điều nhỏ bé.

Để em được làm trẻ ranh nhe.

Trở về tuổi thơ chốn cầu, bè.

Bình tâm lội suối tâm mỏng nhẹ.

Đó là sự thật "chốn làng me".

Trao cho em tỉnh giấc mộng trưa hè.

Để em được làm một em bé.

Luôn nũng luôn nịu mọi người nè.

Để mọi người là người trông trẻ.

Còn em thì lại hay khóc nhè.

Nhưng nay đã nín thật rồi nhe.

Để không khiến mẹ em buồn nè.

Bài thơ: Anh có hôn em không?

Anh đừng lo hôn em là rác rưởi

Đừng tất tưởi, thắp sưởi ánh chiều tà

Đừng gây ra cây lá đành nở hoa

Đừng làm ánh chiều tà thêm giọt lệ

Vì em là buổi xế chiều không tệ

Em là những giọt lệ thêm sắc hè

Em là cả một bầu trời đẹp mê

Là những ngày anh khóc về nỗi nhớ

Vì anh mơ ngày tháng em đợi chờ

Và anh nói em ơ thờ anh nhỉ

Có một chút, không sao, em nặng chí

Nên giấc nghỉ em không thể yêu anh

Vậy mà anh sớm tối muốn lòng thành

Làm sao em gánh "lòng anh một mảnh"

Có nên đành em thức giấc "canh thanh"

Hạnh phúc lành đến với anh sao tránh

Như đức hạnh của em với điềm lành

Ban cho anh với niềm tin bất hạnh

Vì em thấy sao siết bao "ngày cạnh"

Anh ở bên bạn bè mới của anh

Em chỉ là người yêu một lòng thành

Trao cho anh giấc mơ em không đánh...

Đánh đổi cả một tương lai "đẹp hạnh"

Yêu anh nhất cũng chỉ một mình anh

Vậy mà anh sớm tối ở cạnh nhành...

Hoa đang nở với hương lành lộng lẫy

Còn em đây tỏa khí chất tràn đầy

Sự cá tính của người thầy trong mắt

Làm người tưởng một ánh nhìn vắn tắt

Như thắt chặt, thấu đặt cả tâm can

Vậy mà anh lại nghĩ ngợi muộn màng

Cho rằng em phải tự mang "nắng hạn"

Tự em mang những "ngày sang chật cạn"

Không một chút...thở nổi đâu hỡi chàng

Vì em sống như mang thêm gánh vác

Nói khả năng có hạn...thì lại tháng ngày tràn...

Với những lời trách cứ còn sang, ngang...

Dù em không phải con cua đầu hàng

Cũng biết rằng tình chàng không lay động

Một vết thương cứ thế mà sâu rộng

Vì em sống với nỗi sầu trông mong

Có. Sao không? Tấm lòng anh đẹp rộng

Vậy mà không mang nổi ánh tình hồng

Trao cho em để lòng em đẹp lộng...

Lẫy thắp sáng ánh nhìn...khiến người trông

Anh ơi anh một ngày tháng nếu không...

Mang ái ân của nỗi sầu thắp đống

Thì còn đâu tình nghĩa rộng trong lòng

Anh hiểu không chàng trai của ngày nhỏ

Đã cùng em ươm giấc mơ học trò

Đi bên em thắp chốn thong dong đó

Để ở bên người con gái chẳng sầu lo

Giải thích:

Lòng anh một mảnh: lòng anh được đặt tên một mảnh vì anh muốn em yêu anh trọn vẹn như một mảnh vải chứ không phải nửa mảnh vải.

Bài thơ: Hoa cài lên áo

Anh bỗng thấy mình như khách qua đường

Đứng ngắm nhìn em giữa “phố tình trường”

Một cánh hoa rơi từ đâu chẳng rõ

Vương trên tà áo, nhạt nhoà đôi mi

Em cúi xuống nhặt chiều thu vào tay

Nụ cười làm xanh màu lá cũ

Chiếc lá mang theo cả mùa thu

Như tấm lòng em dù yêu vẫn yếu

Trong những khoảnh khắc được anh cưng chiều

Anh muốn hỏi: “có phải mùa đông năm ngoái

Em cũng đi qua đây một mình.”

Nhưng gió cuốn câu hỏi trong im lặng

Chỉ còn hai bóng người ngả vào nhau

Những niềm đau dần dần sẽ phai màu

Cái lạnh buốt của mùa đông đã cũ

Em che dù vì lá rụng cuối thu

Rơi áo anh khiến lòng em nhận đủ

Khoảnh khắc cũ nhưng người mới dịu dàng

Em yêu chàng yêu nhiều năm tha thiết

Dẫu tạm biệt cũng luyến tiếc trong tim

Ngày anh tìm một cô em ở lại

Tâm sự dài cho lòng đầy tình ái

Thuở tình si em cũng muốn điều gì?

Được anh ôm vào lòng tim che chở

Cùng nằm mơ giấc ngủ ấy dịu hiền

Chúng mình giống như hàng cây đứng đợi

Rễ chạm nhau mà chẳng nói nên câu

Em trao anh một bông hoa xinh đẹp

Cài lên áo và mải nói chịu liền

Anh sẽ giữ bằng trái tim xa nhất

Để em nhớ anh bất chấp ngày đêm

Để chúng ta với một tấm “lòng thêm”

Mãi ấm êm dù sự đời lay chuyển

Để chúng ta với một tấm lòng nguyên

Mãi ấm êm dù thế gian lay chuyển

Khi gặp lại thì tâm sự sẽ dài

Rồi mãi mãi đứng ở “bài ký ức”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...