Lạc vào thế giới game bị ruồng bỏ/Chapter 11: Tiến Vào Hầm NgụcChapter 11: Tiến Vào Hầm Ngục
20px

Với sự am hiểu sâu sắc về ma thuật cổ đại của tộc elf, Aeryn đan một luồng mana tinh tế xuyên qua những hoa văn phức tạp trên tấm bản đồ cũ, kích hoạt những phù hiệu ẩn đã phai mờ theo thời gian. Iron Fang đã dành nhiều tháng thu thập những manh mối—những dòng chữ cổ xưa, truyền thuyết bị lãng quên, và những thông điệp huyền bí ẩn giấu trong tàn tích của các nền văn minh đã mất. Tất cả những manh mối ấy đều dẫn đến một sự thật duy nhất:

Mê Cung Phong Ấn không chỉ đơn thuần bị che giấu, mà còn được gia cố bằng nhiều tầng ảo ảnh, bị khóa lại bởi thứ ma thuật còn cổ xưa hơn cả tộc elf.

Bằng cách đối chiếu những dấu tích cổ với địa hình thực tế và căn chỉnh chúng theo các lối mòn của khu rừng, Aeryn cuối cùng cũng xác định được vị trí—một tàn tích nằm sâu trong một ngục tối cổ đại. Lối vào, bị vùi lấp dưới những lớp cây cỏ và ẩn mình sau những cái bóng di chuyển bất thường, đã nằm im lìm suốt hàng thế kỷ. Khi cả nhóm đứng trước cánh cổng đá cổ xưa, bề mặt của nó đã nhuốm màu thời gian nhưng vẫn tỏa ra luồng sức mạnh tiềm ẩn, ngay cả Aeryn cũng không khỏi do dự.

"Chính là nơi này," Aeryn xác nhận, giọng cô pha lẫn sự chắc chắn và chút bất an. "Nhưng lối vào vẫn đang bị phong ấn. Chúng ta phải vượt qua các thử thách của hầm ngục trước đã."

Lối vào Mê Cung Phong Ấn bị niêm phong sau một ngục tối cổ đại, một pháo đài mục nát chất đầy những nỗi kinh hoàng. Ngay khi họ đặt chân vào đại sảnh đá, những ngọn đuốc dọc hai bên tường đồng loạt bùng cháy, ngọn lửa xanh ma quái nhảy múa trong bóng tối, soi rọi những bức bích họa khổng lồ khắc họa sự hưng thịnh và suy tàn của những nền văn minh đã mất. Không khí trĩu nặng mùi thời gian, quẩn quanh hơi thở của những thế lực u ám.

Rồi thử thách đầu tiên giáng xuống—những hộ vệ bằng obsidian(thủy tinh núi lửa) và năng lượng cổ thuật, những người canh gác lãng quên vẫn bám víu vào mục đích cuối cùng của mình. Khi nhóm tiến lên, những bức tượng dọc hai bên hành lang bắt đầu run rẩy, ánh mắt vô hồn bỗng rực sáng thứ ánh sáng tà dị của sự thù hận.

Tuy cấp độ của Hộ Vệ Obsidian rơi vào khoảng 45, nhưng nhờ trận chiến trước mà cấp độ của đội ngũ Iron Fang cũng đã được tăng lên đáng kể. Điều này giúp họ có thể chống lại những tạo vật ma thuật cổ xưa này mà không bị áp đảo hoàn toàn. Tuy nhiên, dù đã mạnh lên, trận chiến vẫn không hề dễ dàng. Hộ Vệ Obsidian sở hữu sức mạnh vượt trội, cùng lớp giáp ma thuật gần như miễn nhiễm với đòn tấn công thông thường. Sự tham gia của Aaron, Elyndra, cùng Aeryn đóng vai trò quan trọng trong việc giúp cả đội xoay chuyển tình thế.

"Hàng ngũ, dàn đội hình!"

Sir Garron, đội trưởng hiệp sĩ, cất giọng dõng dạc, thanh trường kiếm sáng loáng vung lên trong tay. Với kỹ năng chỉ huy và phòng thủ tuyệt vời, ông lập tức dẫn đầu trận tuyến, sử dụng kỹ thuật kiếm pháp Hiệp Sĩ Thánh Điện để đối đầu và thu hút lũ hộ vệ.

"Tập hợp đội hình!" Lyra hét lớn, nâng cao tấm khiên sáng loáng ngay lúc tên hộ vệ đầu tiên lao đến. Lưỡi kiếm khổng lồ của nó giáng xuống như búa tạ, chạm vào khiên của cô phát ra một tia lửa chói mắt.

"Thánh Thuẫn Bất Diệt!"

Một tấm khiên ánh sáng xuất hiện, chặn đứng nhát chém khổng lồ từ một Hộ Vệ Obsidian. Đòn tấn công đủ sức nghiền nát một tảng đá, nhưng tấm khiên của Lyra vững vàng như một bức tường thành, giúp bảo vệ đồng đội phía sau.

Kaitlyn, chỉ với một cánh tay duy nhất, nhanh chóng bắn ra những viên đạn ma lực chính xác kèm theo hiệu ứng phá phòng ngự, xuyên thẳng vào khớp nối của một hộ vệ, khiến nó khựng lại trước khi kịp ra đòn.

Selene lướt đi như bóng ma, đôi dao găm sắc bén cắt xuyên qua những điểm yếu trên lớp đá của đám chiến binh vô tri. Với tốc độ và sự chuẩn xác tàn nhẫn, cô vặn người, tung một đường chém gọn gàng, chặt phăng chiếc đầu của một tên hộ vệ, phân tách hắn thành từng mảnh đá nhỏ. Gần đó, Ilya thì thầm lời chúc phúc, đôi tay cô phát sáng khi liên tục bảo vệ đồng đội bằng những phép cường hóa và hồi phục.

Nhưng dù có lợi thế về chiến thuật, trận chiến vẫn không hề dễ dàng. Sir Garron nhanh chóng nhận ra Hộ Vệ Obsidian không chỉ mạnh mẽ mà còn có khả năng tự phục hồi khi còn năng lượng từ lõi.

"Chúng đang tái tạo!" Garron gầm lên, vung kiếm đập thẳng vào ngực một hộ vệ, ép nó lùi lại.

"Phải phá hủy lõi mana trước khi chúng khôi phục hoàn toàn!"

Iron Fang lập tức thay đổi chiến thuật, tập trung tấn công vào điểm yếu của kẻ địch. Nhờ Sir Garron giữ vững phòng tuyến, Lyra bảo vệ tuyến sau khỏi những đợt phản công dữ dội, họ dần dần giành lại thế chủ động.

Elyndra nín thở kéo căng dây cung.

"Phong Ảnh Tiễn!"

Mũi tên rời khỏi dây cung với tốc độ không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Nó không chỉ xuyên qua một, mà cả hai hộ vệ, phá vỡ lõi mana của chúng, biến chúng thành bụi tro.

Gần đó, Dain Nhạc Công bắt đầu gảy đàn, tạo một giai điệu chiến trận tràn đầy khí thế. Nhịp điệu khiến đồng đội cảm thấy cơ thể nhẹ hơn, sức mạnh tăng cường, trong khi kẻ địch lại chậm chạp hơn từng chút một.

Reiner Pháp Sư đứng ở trung tâm trận địa, bộ áo choàng bạc phất phới khi anh giơ cao cây trượng phép. Đôi mắt anh rực sáng với ánh xanh của ma thuật, và ngay sau đó, một luồng sét bạc giáng xuống từ hư không, đánh nát một hộ vệ thành hàng chục mảnh vụn.

Trong cơn hỗn loạn, Aaron nhận ra mình đang kề vai chiến đấu cùng Aeryn, cả hai cùng đối mặt với một hộ vệ khổng lồ cầm trên tay một ngọn thương kết tinh từ năng lượng thuần túy.

"Ngươi chiến đấu khá đấy, đối với một con người," Aeryn nhận xét, lưỡi kiếm phép thuật của cô vẽ nên những vệt sáng bạc khi chém vào kẻ thù với sự thanh thoát của một cơn gió lốc. Lớp nghề của Aeryn là một Kiếm Sĩ Ma Thuật, bậc thầy trong việc kết hợp nhuần nhuyễn giữa kiếm thuật và ma pháp, tạo nên một phong cách chiến đấu độc nhất, linh hoạt, đề cao sự nhanh nhẹn, chính xác và khả năng thích ứng.

"Và ngươi cũng không tệ, đối với một elf luôn nghĩ rằng loài người chỉ là kẻ thấp kém," Aaron đáp lại với một nụ cười nhếch môi cùng lúc né đòn sang một bên để tránh cú đấm chí mạng. Thanh đại kiếm trong tay cậu vung lên với sức mạnh thô bạo, chém thẳng xuống một hộ vệ obsidian. Lưỡi kiếm không thể cắt xuyên qua lớp giáp đá, nhưng cú chém quá mạnh khiến kẻ địch loạng choạng. Không bỏ lỡ cơ hội, cậu xoay người, tung một nhát chém bồi, đánh bật tên hộ vệ ra xa. Aeryn phối hợp ngay lập tức và phá vỡ lõi mana bằng tốc độ ra đòn đáng kinh ngạc.

Sau một trận chiến khốc liệt, khi hộ vệ cuối cùng vỡ vụn thành tro bụi, cả đội mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng ngục tối vẫn chưa hết những thử thách. Càng tiến sâu vào, họ càng nhận ra hầm ngục này không chỉ đầy rẫy những cạm bẫy vật lý mà còn cả về không gian và thời gian. Những hành lang xoắn vặn đưa họ trở lại điểm xuất phát mà không rõ bằng cách nào. Những hố sâu đen ngòm tỏa ra khí tức tà ác, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ ai sơ suất một bước. Xa xa, những linh hồn vất vưởng thì thào những bí mật đã bị thời gian vùi lấp, những lời thì thầm nguyền rủa đủ sức bẻ gãy tâm trí của những kẻ nào dám lắng nghe quá lâu.

Cuối cùng, sau những trận chiến tưởng như vô tận, họ cũng bước vào tầng chót của hầm ngục —một đại sảnh rộng lớn với những cột đá obsidian sừng sững. Ở trung tâm, một cánh cổng khổng lồ đứng lẳng lặng, bề mặt của nó lung linh như mặt nước phản chiếu ánh sao. Khi họ bước tới, không gian xung quanh chấn động, và ảo ảnh bao phủ cánh cổng bắt đầu tan rã. Lối vào thực sự của Mê Cung Phong Ấn đã lộ ra—một con đường ánh sáng lơ lửng giữa hư vô.

Aeryn khẽ thở ra, sự ngạc nhiên xen lẫn nhẹ nhõm thoáng qua trong ánh mắt cô. "Chúng ta đã tìm thấy nó," cô thì thầm. "Con đường đến Mê Cung Phong Ấn đã mở ra."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...