Lạc vào thế giới game bị ruồng bỏ/Chapter 12: Lời Cảnh Báo Từ Quá KhứChapter 12: Lời Cảnh Báo Từ Quá Khứ
20px

Trước mắt họ, Con Đường Ánh Sáng lấp lánh, ánh sáng huyền ảo của nó kéo dài những bóng đổ lên nền đá cổ xưa. Không khí rung động với dòng năng lượng ma thuật, vừa mời gọi vừa đe dọa. Đôi mắt bạc của Aeryn chăm chú nhìn vào cánh cổng phát quang, hàng chân mày khẽ nhíu lại đầy suy tư. "Hẵn đây là nó," cô thì thầm, giọng nói nhỏ đến mức chỉ vừa đủ để nghe. "Lối vào Mê Cung Phong Ấn."

Aaron, vẫn nắm chặt chuôi thanh đại kiếm, quan sát xung quanh với sự cảnh giác. Bản năng được tôi luyện qua nhiều năm thăm dò hầm ngục mách bảo cậu rằng có điều gì đó không ổn. Cậu đã thấy quá nhiều cái bẫy được ngụy trang dưới vỏ bọc kho báu. "Có gì đó không đúng, không thể nhanh đến vậy được?" cậu hỏi, giọng nói đầy sự nghi ngờ.

"Có thể vẫn còn một lớp cạm bẫy bên ngoài," Aeryn đáp, ánh mắt lóe lên sự nhận thức. "Phép thuật phong ấn Mê Cung còn cổ xưa hơn cả giống loài elf. Nó không chỉ đơn thuần bảo vệ lối vào—mà còn lừa những kẻ không xứng đáng rơi vào vực sâu của nó."

Nhưng sự nhận thức đến quá muộn.

Kiệt sức sau những trận chiến kéo dài với đám hộ vệ golem cấp cao, nguồn ma lực đã cạn kiệt, cơ thể và tinh thần bị dồn đến giới hạn—đây chính là khoảnh khắc hoàn hảo để tuyến phòng thủ cuối cùng của Mê Cung ra tay.

Từ khoảng không phía sau luồng sáng, những linh hồn u linh xuất hiện, lời thì thầm của chúng tựa bản giao hưởng ru ngủ, êm ái mà chết chóc. Không hề đe dọa, không một tiếng thét gào. Chúng không gieo rắc nỗi sợ, mà thay vào đó là sự vỗ về—một lời mời gọi êm dịu, hứa hẹn sự nghỉ ngơi sau chuyến hành trình dài. Những tâm trí mệt mỏi của đồng đội không thể nào cưỡng lại được sức hút đó.

Dain, Lyra, Kaitlyn và Illya, đôi mắt mờ đục và vô hồn, từng bước tiến về phía cánh cổng như thể bị mê hoặc. Những lời thì thầm ma quái cuốn lấy họ, kéo họ vào trong luồng sáng rực rỡ.

"Không! Dừng lại!" Aeryn hét lên, vươn tay với theo một cách tuyệt vọng, nhưng tất cả chỉ là vô ích.

Aaron lao về phía trước, tiếng gầm đầy giận dữ vang vọng khắp đại sảnh—nhưng trước khi cậu kịp hành động, Sir Garron đã lao vào. Với chút sức lực cuối cùng còn sót lại, người hiệp sĩ kỳ cựu dốc hết sức đẩy Kaitlyn ra khỏi vòng ảnh hưởng của lời nguyền. Nữ xạ thủ ngã xuống đất, thở hổn hển, tay ôm lấy đầu như thể đang trong một cơn ác mộng.

Trước khi Aaron hay Aeryn kịp ngăn cản, cánh cổng đã nuốt chửng Garron—cùng với Dain, Lyra và cả Illya. Ngay khi họ biến mất vào vực thẳm ánh sáng, cánh cổng rung chuyển dữ dội, phát ra những làn sóng năng lượng khuếch tán khắp đại sảnh.

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên giữa không trung, khiến tất cả đều khựng lại. Đó là giọng nói mang theo trọng lượng của nhiều thế kỷ, không mang sự thù hận, mà là một lời tuyên cáo của trách nhiệm vĩnh hằng.

"Phong ấn vẫn tồn tại… ngay cả sau cái chết của ta."

Từ cánh cổng, một bóng dáng bắt đầu hiện lên—một thực thể huyền ảo với chiếc áo choàng xanh thẫm tung bay,sáng rực tựa những vì sao trên bầu trời. Sự hiện diện của hắn khiến không gian xung quanh lặng thinh, một hình bóng cổ xưa nhưng không hề bị thời gian làm phai mờ.

Aeryn nín thở. "Một linh hồn hộ vệ…"

Aaron bước lên trước, những ngón tay siết chặt lấy chuôi kiếm. "Cấp độ rất cao, cẩn thận"

Thực thể ma quái ấy nhìn họ, ánh mắt vừa u sầu vừa kiên định. "Ta là Gildal, từng là Đại Hiền Giả của Sylvaeris. Từ lâu, ta đã cùng những người đồng đội của mình phong ấn Mê Cung này, tiêu hao rất nhiều tài nguyên cùng năng lượng để ngăn chặn cái ác thoát ra ngoài. Ngay cả khi chết đi, linh hồn ta vẫn có chấp niệm với nó. Ta hỏi các ngươi, những kẻ lữ hành—tại sao các ngươi lại đến đây, phá vỡ sự cân bằng đã được định sẵn?"

Sự im lặng bao trùm. Rồi Aeryn tiến lên một bước, đối diện với ánh nhìn của vị hiền giả cổ xưa. " Xin chào ngài, Tôi là Aeryn Starfall thuộc đất nước Sylvaeris."

Gildal quan sát Aeryn một lúc lâu trước khi khẽ gật đầu, đôi mắt ánh lên sự nhận biết. "Starfall... Ta không ngờ vẫn còn người của dòng dõi này tồn tại," giọng điệu vừa mang nét hoài niệm vừa chất chứa sự tôn trọng. Aeryn giữ vững ánh nhìn, hơi cúi đầu theo đúng nghi thức quý tộc của Sylvaeris, đáp lời, "Dòng máu có thể phai nhạt theo thời gian, nhưng bổn phận đối với tri thức và sự bảo hộ vẫn không đổi thay."

Aeryn hít một hơi sâu, ánh mắt ánh lên sự kiên quyết khi cô đối diện với Gildal. "Chúng tôi không tìm kiếm sức mạnh vì tham vọng hay vinh quang," cô cất giọng, từng lời nói ra như khắc sâu vào không gian tĩnh lặng. "Đức Vua của Sylvaeris đã nhận được một lời tiên tri—rằng một cuộc chiến xâm lược với quy mô chưa từng có đang đến gần. Chúng tôi không biết liệu đó sẽ là sự đối đầu giữa các vương quốc trong thế giới Arcadia - hay là cơn ác mộng còn lớn hơn—một cuộc chiến giữa thế giới này và vùng đất địa ngục Pemortia. Dù kẻ thù là ai, Sylvaeris và những quốc gia khác buộc phải chuẩn bị. Chúng tôi cần những thánh vật cổ xưa, những vũ khí có thể xoay chuyển cán cân của số phận, để ngăn Sylvaeris cũng như Arcadia chìm trong tro tàn."

Gildal quan sát họ thật lâu trước khi ánh mắt hướng về cánh cổng vẫn đang phát sáng. "Những đồng đội của các ngươi giờ đã nằm trong lòng bàn tay của Mê Cung. Sự sống còn của họ sẽ phụ thuộc vào ý chí của chính họ. Nếu các ngươi muốn cứu họ, các ngươi phải chứng minh bản thân xứng đáng."

Aaron ánh mắt rực cháy sự quyết tâm. "Vậy thì hãy nói chúng tôi cần phải làm gì."

Hiền giả cổ xưa giơ tay, và chỉ trong nháy mắt, cả đại sảnh rung chuyển, đá va vào nhau tạo thành những âm thanh nặng nề. "Để bước trên con đường của những kẻ xứng đáng, các ngươi phải vượt qua những thử thách của Mê Cung, tiến vào đi."

Bước qua cánh cổng, Aaron và đồng đội không còn thấy những bức tường đá xám xịt của Mê Cung nữa. Thay vào đó, họ đứng giữa một không gian vô tận, nơi bốn cột ánh sáng lơ lửng trong hư không, mỗi cột tỏa ra một sắc màu khác nhau—xanh lục, lam, đỏ và vàng kim. Ở trung tâm là một tấm bảng đá với dòng chữ cổ khắc bằng thứ ngôn ngữ ma thuật cổ xưa.

Aeryn cúi xuống, bàn tay phủi nhẹ lớp bụi vô hình trên bề mặt. "Đây là một câu đố," cô lẩm bẩm. "Bốn ánh sáng dẫn đường, bốn linh hồn phải hòa hợp. Chỉ khi trật tự đúng được xác lập, cánh cổng thật mới mở ra."

Một âm thanh vang lên. Dưới chân họ, mặt đất bỗng xuất hiện bốn vòng tròn, mỗi vòng tương ứng với một màu của cột ánh sáng. Ngay lập tức, một giọng nói vang lên, không thuộc về bất kỳ ai trong số họ.

"Kẻ nào muốn vượt qua, hãy đứng vào vị trí xứng đáng với bản chất của chính mình."

Cả nhóm nhìn nhau. Đây không chỉ là một thử thách —nó còn là bài kiểm tra sự hiểu biết về chính bản thân họ.

Aaron, Cuồng Chiến Sư, luôn chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, bước vào vòng đỏ.

Reiner, Pháp Sư, chọn màu xanh lam—biểu tượng của tri thức ma thuật.

Elyndra, Cung Thủ , đại diện cho tốc độ và sự linh hoạt, bước vào vòng ánh sáng lục.

Kaitlyn, một Xạ Thủ , không ngần ngại tiến vào vòng vàng kim, màu sắc của sự chuẩn xác và tầm nhìn.

Khi cả bốn người vừa vào vị trí, một luồng sáng chói lòa bùng lên từ bốn cột ánh sáng, lan tỏa khắp không gian. Mê Cung chấp nhận câu trả lời của họ. Một cột sáng bùng nổ lên bầu trời, khắc sâu vào hư không.

Một trong bốn cột ánh sáng đã được kích hoạt.

Thử thách của Lòng Dũng Cảm

Chiến trường trải dài đến vô tận. Aaron đứng giữa khoảng không rộng lớn, chỉ có chính mình đối mặt với bóng tối vô biên. Xung quanh, những chiến binh vô danh hiện ra từ làn sương dày đặc, vũ khí trong tay tỏa ra ánh lửa đỏ rực, phản chiếu lên nền trời u tối.

Tiếng thép va vào nhau vang vọng, từng nhịp bước chân lạnh lẽo của kẻ địch dần bao vây lấy cậu. Một giọng nói vọng lên từ hư vô, như thể đến từ sâu thẳm linh hồn:

"Chiến binh thực thụ không phải kẻ không biết sợ, mà là kẻ dám đối mặt với nỗi sợ hãi và bước tiếp. Ngươi sẽ chiến đấu đến cùng, hay sẽ khuất phục?"

Aaron không trả lời, chỉ siết chặt thanh Huyết Trảm. Lòng bàn tay ẩm mồ hôi, nhưng ánh mắt cậu thì không hề dao động.

Cấp độ, kỹ năng, trang bị—tất cả những điều đó đều vô nghĩa nếu trái tim không đủ vững vàng. Nếu cậu gục ngã tại đây, đồng đội phía sau sẽ không thể tiến lên. Bỏ chạy? Không bao giờ.

Cậu lao về phía trước, thanh đại kiếm vạch ra một vệt sáng rực rỡ trong màn đêm. Nhát chém của cậu xé toạc bóng tối, từng bước chân là một lời tuyên bố rằng cậu sẽ không lùi bước.

Khi kẻ địch cuối cùng tan biến như ảo ảnh, chiến trường chìm vào tĩnh lặng. Một cột sáng đỏ rực bùng lên, soi rọi cả không gian bằng thứ ánh sáng huyền bí.

Aaron thở hắt ra, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Thử thách đầu tiên… đã vượt qua.

Thử thách của Trí Tuệ

Dain đứng trước một thư viện khổng lồ, những kệ sách vươn cao đến tận bầu trời, hàng ngàn cuốn sách lơ lửng giữa không trung, lật mở những trang giấy ánh lên ma lực.

Một giọng nói trầm lắng vang lên từ hư không:

"Tri thức là sức mạnh, nhưng cũng là con dao hai lưỡi. Ngươi có thực sự hiểu những gì mình học, hay chỉ đơn thuần ghi nhớ?"

Bốn cuốn sách rơi xuống trước mặt Dain, mỗi cuốn đều chứa đựng một chú thuật cổ xưa. Chỉ một trong số chúng là thật, ba cuốn còn lại là cạm bẫy.

Anh không có thời gian do dự. Nếu chọn sai, phép thuật sẽ phản tác dụng.

Dain nhíu mày, tập trung cao độ. Mỗi chi tiết nhỏ trên những trang sách đều có thể là manh mối. Ký tự đảo lộn, kết cấu câu thần chú bất hợp lý, nguồn ma lực không đồng nhất—ba cuốn sách giả mạo không thể qua mắt được anh.

Khi ngón tay chạm vào cuốn sách thật, nó phát sáng rực rỡ. Một cột ánh sáng lam bùng lên, khẳng định chiến thắng của anh.

Thử thách của Tốc Độ

Elyndra mở mắt ra và thấy mình đứng trên một mặt hồ băng trơn trượt. Không gian xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ, nhưng chỉ trong tích tắc, tiếng gió rít vang lên.

Mũi tên. Hàng trăm mũi tên từ bốn phương tám hướng.

Không có chỗ để ẩn nấp. Không có cơ hội bắn trả.

Một giọng nói vang lên:

"Tốc độ không chỉ là sự nhanh nhẹn của cơ thể, mà còn là khả năng đưa ra quyết định đúng đắn trong tích tắc. Ngươi sẽ làm gì khi không có thời gian để suy nghĩ?"

Elyndra không có đường lui. Chỉ có thể tiến lên .

Cô nhảy lên, lướt qua mặt băng, mượn từng mảnh băng trôi làm bàn đạp. Mũi tên lao đến như một cơn bão, nhưng cô vẫn giữ thăng bằng, cơ thể linh hoạt né tránh từng đòn tấn công.

Mỗi cử động đều chính xác, thanh thoát, như thể cô đã thực hiện nó hàng ngàn lần trước đây.

Khi mũi tên cuối cùng sượt qua mà không chạm đến cô, mặt hồ nứt vỡ, và một cột ánh sáng lục vọt lên bầu trời.

Thử thách của Sự Chính Xác

Trước mặt Kaitlyn là một bãi chiến trường đầy hỗn loạn. Tiếng la hét, tiếng kim loại va vào nhau vang vọng khắp không gian. Nhưng có điều gì đó không đúng.

Những hình bóng mờ ảo di chuyển liên tục giữa đồng minh và kẻ thù, hòa trộn với nhau, biến hóa không ngừng.

"Sự chính xác không chỉ nằm ở đôi mắt, mà còn nằm trong trái tim. Ngươi sẽ bắn, dù không chắc điều mình thấy là thật?"

Cạm bẫy tâm lý. Một thử thách của sự hoài nghi.

Cô biết chỉ một giây do dự có thể dẫn đến thất bại. Nếu cô bắn sai, có thể đó là đồng đội thật. Nhưng nếu không bắn, kẻ thù có thể lao đến và hạ gục tất cả.

Không thể tin vào mắt mình. Chỉ có thể tin vào trực giác.

Kaitlyn nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp điệu của chiến trường. Tiếng bước chân, tiếng vũ khí rít lên, hơi thở của kẻ địch ẩn trong bóng tối.

Khi mở mắt ra lần nữa, cô đã có câu trả lời.

Bóp cò.

Phát bắn vang lên, xuyên thủng bức tường ảo ảnh. Tất cả những hình bóng mờ nhạt vỡ vụn, chỉ còn lại sự thật phía trước.

Ánh vàng kim trỗi dậy, xác nhận sự chính xác tuyệt đối của Kaitlyn.

Khi cột sáng thứ tư được kích hoạt sau thử thách cuối cùng, mặt đất rung chuyển. Những ký tự ma thuật trên bề mặt mê cung tỏa sáng rực rỡ.

Một tấm bia đá cổ trồi lên từ trung tâm, khắc những ký tự cổ xưa bằng ánh sáng lấp lánh.

Bốn chiến binh đứng lặng, hơi thở còn chưa kịp ổn định sau những thử thách khắc nghiệt. Nhưng khi nhìn nhau, họ đều hiểu rõ—đây mới chỉ là khởi đầu.

Khi cột sáng thứ tư được kích hoạt sau thử thách cuối cùng, mặt đất rung chuyển, và một tấm bia đá cổ trồi lên từ trung tâm. Trên bề mặt của nó là những ký tự ma thuật, lấp lánh trong luồng sáng của Mê Cung.

Gildal xuất hiện trở lại, ánh mắt mở ra. "Đây là điểm cuối của hành trình. Nhưng để mở cánh cổng thật sự, các ngươi cần một thứ không hề tồn tại trong thế giới này."

Aaron không nói gì. Cậu mở kho đồ của mình—một thao tác quen thuộc khi trò chơi Elysian’s Dream vẫn còn là một thực tại ảo. Từ sâu trong kho đồ, cậu lấy ra một món đồ đã cất giữ từ rất lâu: "Huy Hiệu Tạo Hóa", một vật phẩm huyền thoại có thể thỏa mãn bất kỳ điều kiện mở khóa nào.

Gildal khựng lại. "Không thể nào… vật đó… nó đáng lẽ, không thể nào..."

Nhưng khi Aaron đặt huy hiệu lên tấm bia đá, một luồng sáng rực rỡ lan tỏa khắp đại sảnh. Ma thuật cổ đại đáp ứng điều kiện của nó, và cánh cổng thật sự của Mê Cung mở ra.

Gildal lặng lẽ thở dài, rồi quay sang họ. "Ta không còn cách nào khác ngoài việc công nhận sự xứng đáng của các ngươi."

Sau một khoảnh khắc ngập ngừng, ông mỉm cười. "Và hãy yên tâm. Garron, Lyra, cùng Dain không bị mắc kẹt trong Mê Cung. Khi cánh cổng đầu tiên đóng lại, họ đã bị dịch chuyển ra ngoài, an toàn khỏi những nguy hiểm phía trước."

Aaron siết chặt nắm đấm, một nụ cười nhẹ lướt qua môi. "Cuối cùng cũng hoàn thành, thật nhẹ nhõm khi biết nhóm Garron không sao cả."

Gildal lặng lẽ nhìn lớp phong ấn dần tan rã, những luồng ma lực cổ đại xoáy lên không trung như những vệt sao mờ nhạt. Ánh sáng phản chiếu trên tấm áo choàng của ông, nơi những vì sao thêu trên vải dường như cũng đang dần phai mờ.

"Cuối cùng... thời khắc này cũng đã đến."

Giọng ông trầm lắng, pha chút tiếc nuối. Ông xoay người lại, đối diện với nhóm thám hiểm, ánh mắt vẫn giữ nguyên sự nghiêm nghị nhưng không còn lạnh lùng nữa.

"Khi phong ấn bị phá bỏ, linh hồn ta cũng sẽ tan biến. Ta không thể giúp các ngươi thêm được bao lâu nữa."

"Hãy lắng nghe thật kỹ. Các ngươi đã đến bước cuối cùng, nhưng trước khi tiến vào, ta phải nói điều này."

Giọng Gildal mang theo một sự căng thẳng hiếm thấy.

"Sâu dưới đáy vực thẳm này, bị phong ấn suốt hàng trăm năm, là một con Viêm Long khổng lồ - Ignirath . Nó không chỉ là một con quái vật thông thường mà là một cơn ác mộng sống—một sinh vật phun nham thạch nóng chảy, có thể thiêu rụi cả một thành phố chỉ bằng một đòn duy nhất."

Ông dừng lại, ánh mắt xoáy sâu vào từng người, như muốn chắc chắn họ hiểu rõ mức độ nguy hiểm.

"Phong ấn sắp bị phá bỏ... và khi điều đó xảy ra, nó sẽ cảm nhận được. Bị giam cầm suốt bao lâu, nỗi oán hận của nó đã đạt đến cực hạn. Nó sẽ vùng vẫy, điên cuồng tàn phá bất cứ thứ gì trong tầm mắt—dù đó là các ngươi hay cả thế giới này."

Không khí trở nên nặng nề. Ngay cả những chiến binh dạn dày kinh nghiệm cũng cảm thấy một áp lực vô hình đè lên vai.

Gildal nhấn mạnh từng chữ cuối cùng:

"Nếu các ngươi bước tiếp, hãy sẵn sàng chiến đấu. Không có đường lui nữa đâu."

Gildal vẫn còn nhớ như in...

Ngày hôm đó, bầu trời trên đất nước phụ cận của Sylvaeris bị nhuộm một màu đỏ rực, không phải bởi ánh hoàng hôn, mà bởi ngọn lửa chết chóc phun trào từ hàm của Ignirath—Viêm Long khổng lồ được sinh ra từ tận cùng của lửa và bóng tối. Những đám mây đen cuộn xoáy như báo hiệu ngày tận thế, trong khi mặt đất rung chuyển dữ dội dưới từng cú vỗ cánh của nó.

Khi nó gầm lên, từng tòa tháp cao nhất của thành phố vỡ vụn như cát bụi. Cơn thịnh nộ của nó không chỉ đơn thuần là sự phá hoại—đó là một cơn ác mộng sống, một cơn bão lửa thiêu rụi mọi thứ trong tầm mắt. Hơi thở của nó không phải là ngọn lửa thông thường, mà là nhung nham nóng chảy, trút xuống như cơn mưa địa ngục, đốt xuyên qua lớp phòng hộ thành phố chính , nhấn chìm từng ngõ ngách trong dòng dung nham sôi sục. Những bức tường đá kiên cố của thành phố chỉ chống đỡ được trong chốc lát trước khi tan chảy thành tro bụi.

Những kỵ sĩ rồng, pháp sư hùng mạnh nhất của Sylvaeris, đã lao vào ngăn chặn nó, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Lưỡi kiếm của họ chỉ để lại những vết xước mờ nhạt trên lớp vảy cứng như thép, còn phép thuật băng giá và sấm sét chỉ khiến nó càng thêm giận dữ. Khi Ignirath vỗ cánh một lần nữa, cả một dãy phố bị quét sạch, những ngôi nhà gỗ bốc cháy như những ngọn đuốc tí hon trước cơn cuồng nộ của thần lửa.

Trong ánh sáng đỏ rực của sự hủy diệt, Gildal và đồng đội chỉ có thể chứng kiến trong tuyệt vọng khi từng tiếng la hét của dân chúng dần bị nuốt chửng bởi ngọn lửa. Những dòng sông trong thành phố chuyển màu đỏ rực khi dung nham tràn vào, còn bầu không khí đặc quánh bởi khói độc và tro tàn. Khi Ignirath rời đi, nó để lại một vùng đất chết—một thành phố từng rực rỡ phồn vinh giờ chỉ còn lại những tàn tích, với xác của những tòa nhà bị nung chảy và bóng xương trắng của những kẻ xấu số bị thiêu rụi hoàn toàn.

Từ ngày hôm đó, cái tên Ignirath trở thành nỗi kinh hoàng trong truyền thuyết, một bóng ma hủy diệt mà không ai dám nhắc đến. Và giờ đây, khi phong ấn bị phá vỡ, nó sẽ lại thức tỉnh, tiếp tục gieo rắc sự huỷ diệt cho tất cả những ai cản đường nó.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...