Soạt…soạt…tạch. - Tiếng cửa kính trượt vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Misha bước vào căn thư viện trông có vẻ gọn gàng, sạch sẽ, cậu liếc nhìn ngang dọc xung quanh như đang tìm kiếm ai đó. Cậu chú ý đến anh chàng cao to đeo kính mắt đang ngồi trên ghế làm việc có bảng viết hai chữ “Thủ thư”.
Tất nhiên là phải chú ý tới ngay rồi, bởi vì ngoại hình của anh chàng đó thật sự rất thu hút ánh nhìn, to cao vạm vỡ, từng đường cong cơ bắp hiện rõ, căng phồng trong lớp áo sơ-mi, những chiếc nút áo đó thật nghị lực. Làn da màu lúa mì do thường xuyên phơi nắng là màu sắc của một cơ thể đầy khoẻ mạnh, vài hình xăm mờ ảo ẩn sau lớp áo trắng, mái tóc màu vàng kim nhạt như có thể toả sáng trong đêm tối, vào ban ngày thì thật chói mắt, cứ như sợ rằng không ai nhìn thấy mình vậy.
Một người như vậy theo ấn tượng bình thường chắc hẳn là lưu manh, vận động viên, hay bodybuilder gì gì đó. Nhưng anh ta lại là nhân viên văn phòng, nhìn thao tác trên bàn phím của anh ta liền biết anh không phải tay mơ. Đúng là không nên đánh giá người qua vẻ bề ngoài.
Ở đó chỉ có một chiếc ghế và bàn làm việc bằng gỗ đơn giản nhưng ngoại hình khá hoài cổ, ở trên bàn có đủ loại văn phòng phẩm như bút bi, bút xoá, tẩy, thước, kẹp giấy,... nhưng sắp xếp không hề lộn xộn mà rất ngăn nắp. Thu hút ánh nhìn nhất vẫn là chiếc laptop RESIAK 8700 - một dòng laptop cao cấp ra mắt từ ba năm trước.
Misha nhìn thấy nó liền không khỏi hâm mộ, anh trai cậu cũng có một cái ở xưởng làm việc, cậu biết nó xịn xò như thế nào.
Dường như cảm nhận được ánh nhìn của người khác, anh ta thoáng dừng lại công việc trên tay và nhìn chăm chú Misha.
“Mời vào.”
“Dạ.”
Đối mặt với đôi mắt xanh thẳm ấy, trong lòng Misha nổi lên sự khẩn trương vô danh.
“Lần đầu em đến đây à, nhân tiện thì tên anh là Aran.”
“Tên em là Misha, là em trai của anh Markus ạ.”
“Quả thực khuôn mặt rất giống nhau, anh vừa nhìn là nhận ra ngay.” - Aran chống tay lên cằm, bỏ ra cặp mắt kính rồi nói
“Thật vậy ạ, mọi người cũng thường nói thế.” - Misha gãi đầu cười ngượng ngùng
Đến khi này Misha mới nhìn thấy rõ khuôn mặt của Aran, đường nét và khí chất nghiêm nghị khiến cậu ấn tượng sâu sắc.
“Vậy nên là!” - Aran dường như nghĩ đến chuyện gì đó nhưng chỉ nói nửa câu
“Vậy nên là?” - Misha không hiểu
“Không có gì, em là học sinh mới đúng không, đã xem bảng thông báo xếp lớp chưa?”
“Lớp 1X13 ạ!”
“Hoài niệm thật, anh cũng từng học lớp đấy.”
“Mà em không cần ngại ngùng vậy đâu, cứ tự nhiên như ở nhà, nể mặt Markus thì bất cứ vấn đề gì cứ nói, anh mày bảo kê cho, trong trường này lời nói của anh rất có trọng lượng ấy nhé!”
“Thấy sao, thư viện này là anh quản lý, anh cũng hơi chán rồi, công việc bận rộn quá mà, muốn thế chỗ anh không, anh cho mày làm phó đội trưởng Hội của anh.” - Aran nở nụ cười rực rỡ nhưng khi kết hợp với khuôn mặt nghiêm nghị sau khi bỏ mắt kính liền lộ ra một loại khí thế đặc biệt, gọi là “hung ác”, tưởng chừng như hai người khác nhau
Nghe tới nửa câu đầu còn bình thường, nhưng sự đổi xưng hô, cách nói chuyện và khí chất của Aran ở phần còn lại khiến cậu choáng váng, nhân viên văn phòng nhã nhặn đâu, tại sao đổi tính cách nhanh vậy! Đây thực sự là thủ thư sao, không phải tên lưu manh nào đó đá thủ thư ra khỏi chỗ rồi chiếm chỗ ngồi rồi chứ, cố ý đùa giỡn cậu nãy giờ!
Nói mới nhớ, cậu tự mình khai tên chính mình và anh trai, cả số lớp nữa. Nếu thực sự anh ta là giả mạo thì cậu xong đời!
“Anh cứ đùa, em chỉ tới lấy đồ đạc thôi.” - Misha lúng túng từ chối, lời nói và thái độ vui đùa của anh ta chẳng đáng tin cậy nên cậu không suy nghĩ nhiều
“Vậy à.” - Aran hơi thất vọng thở dài lắc đầu
“Anh để hết đồ đạc ở góc trái tủ sách ở đó đó, em chỉ cần mang ra đóng gói trong thùng giấy là xong, phần của những người khác họ đã mang về hết rồi, hôm nay anh hơi bận.”- Anh ta chỉ về một hướng rồi tiếp tục làm việc
“Trên bàn có mấy chai Break đó, em cứ lấy mà xài.”
P/s: Break là một loại nước điện giải phổ biến trong thế giới quan.
“Dạ vâng.”- Misha đáp lại
Cậu bước về phía chồng sách và giấy tờ, nó cũng cao khoảng một mét, rộng gần một mét. Cậu đứng lại nhìn một chút rồi bắt đầu lấy đi từng chồng nhỏ để vào thùng.
“Học sinh cấp ba học nhiều đến vậy à anh Aran, em chất đầy hai thùng giấy mà vẫn chưa hết.”
“Đương nhiên rồi, ba năm nay anh mày cũng bị ăn hành không nhẹ đâu. Ráng đi học đi nhóc, để sau này còn có tương lai, còn anh mày phải đi học đại học thêm bốn năm nữa, đúng là học mãi không hết.”
“Vậy à, anh có chắc không phải là do anh học dốt chứ?” - Quen dần với cách nói chuyện của Aran, Misha cũng bắt đầu phóng khoáng hơn, cậu thấy Aran rất giống Dogant, một người bạn của cậu
“Cái thằng này, anh mày là thủ thư đấy nhé, LÀ THỦ THƯ!!!”
Cảm giác như uy nghiêm của mình bị xem nhẹ, Aran ngừng đánh laptop, vuốt tóc nở nụ cười tự tin, bộ dạng khoe khoang:
“Để anh nói cho mày biết, thủ thư không phải ai muốn làm cũng được đâu, thành tích xuất sắc và được giáo viên công nhận, giao trách nhiệm mới được làm đấy!”
“Riêng anh mày thì quá đẹp trai nên được làm ba năm liền, laptop đang dùng cũng là học bổng của trường đó em trai. Anh mày còn là thủ lĩnh của tổ chức bạo lực lớn nhất khu Sunfield này, thấy sao, ngầu chứ? Mau gọi anh một tiếng đại ca nào, anh còn cân nhắc cho mày làm cán bộ.”
Misha ngạc nhiên, thứ anh ta nói có phải sự thật không? Toàn bộ khu vực Sunfield rộng khoảng 86 km², một người có thể quản lý tổ chức bạo lực như vậy sẽ rảnh rỗi đến mức đi đến trường trông thư viện à, nếu thực sự là thủ lĩnh thì cho quan trị an thuê nhân lực cũng đủ tiền sống sung túc. Misha cho rằng anh ta chỉ đang khoác lác nên không để trong lòng.
Đại khái là không phải loại người chú tâm học hành, nghe lời, chịu gò bó của người khác được nói chi đến việc được giáo viên tin cậy và giao việc. Nói thật nếu không phải anh trai cậu quen biết anh ta, cậu còn không dám tiếp cận anh ấy khi mới gặp.
“Không cần đâu anh, em chỉ muốn cuộc sống yên tĩnh.”
“Ây ây, vẻ mặt thế là sao, anh mày không nói đùa đâu nhé!”
Misha sờ sờ khuôn mặt, thầm nghĩ biểu lộ của mình rõ ràng thế sao. Đến lúc này công việc của cậu gần như đã xong, chỉ còn việc mang về lớp là đã hoàn thành.
“Mà thôi kệ đi, anh mày cố tình hẹn mày đến lúc những người khác đã về hết là do có việc cần nói.”
Misha hoang mang, hôm nay mình chỉ mới gặp anh ta lần đầu, mình có điểm gì mà anh ta coi trọng đến vậy.
Thái độ cợt nhả đã bị bỏ qua một bên, khuôn mặt Aran đầy nghiêm nghị và nghiêm túc hỏi lại Misha một lần nữa.
“Việc vào nhóm của anh, mày tham gia chứ, Markus đã nói với anh rồi, chú mày rất có tiềm năng, nếu tham gia thì khả năng sẽ giúp được rất nhiều trong việc chống lại Agent, chú mày muốn cứu vớt thế giới chứ?”
Câu nói vừa dứt lời, tim Misha như lỡ đi một nhịp, đầu óc cậu liên tục suy nghĩ. Anh ta đang nghiêm túc ư? Misha cố nhìn ra đây là lời nói đùa nhưng không thể, biểu cảm khuôn mặt của Aran phủ nhận điều này. Agent là gì? Chống lại cái quái gì?
Anh ta dùng từ “chống lại” mà không phải “đánh bại” hay “tiêu diệt” vậy nghĩa là thứ đó là cái gì đó con người không thể áp đảo được à? Nói đùa! Con người sống sót qua hàng triệu năm, công nghệ giờ đã phát triển đến mức có thể di dời cả ngọn núi trong vẻn vẹn một ngày, vũ khí đủ để hủy diệt Mặt Trăng vài chục lần, có kẻ nào có thể chống lại chứ!
Cậu chỉ là một học sinh, thứ như vậy không nên dính dáng tới mới đúng chứ! Cuộc sống yên tĩnh, cuộc sống yên tĩnh! Sao lại là mình chứ!
Nó là một thứ gì đó, một sinh vật nào đó sao? Giống như trong mấy bộ phim khoa học viễn tưởng à. Anh ta nghiêm túc sao, thực sự có một tổ chức nào đó anh ta đang quản lý ư?
Nhìn lại Aran, Misha không hề cảm nhận được sự nao núng, dối trá, không hề cảm nhận được đây là trò đùa gì đó, đây là lời thật lòng, chân thành đến hiếm có. Sự thật là cái quái gì? Thật sự không hiểu lời anh ta nói.
Anh ta có thể bị điên hoặc là mình bị điên rồi. Không đúng, có thể là do mình nghe nhầm thì sao, dạo gần đây mình suy nghĩ nhiều quá, toàn mấy cái viển vông…Đúng là vậy, đúng là như vậy, chỉ là hiểu lầm thôi, mình suy nghĩ nhiều vậy làm gì.
Misha thở phào nhẹ nhõm, tự giễu bản thân ngớ ngẩn, nở nụ cười miễn cưỡng định hỏi lại Aran. Nhưng trước khi cậu lên tiếng, thì lời nói nghiêm túc của Aran lại phá vỡ sự bình tĩnh của cậu.
“Anh sẽ cho mày biết, về anh, về Markus, về chúng ta, quốc gia này và về thế giới…sự thật về nó.”
Toang…
Nội tâm Misha đang gào thét.
Chaporia
Bình Luận (0)