Cầu vồng là tượng trưng cho tự do và hy vọng, là sự giao thoa quang học giữa trời và đất. Chiếc cầu vồng như là con đường kết nối mọi người với nhau, đây là biểu tượng của hoà bình và hạnh phúc.
Hào quang cầu vồng rực rỡ từng thắp lên ánh sáng của hy vọng nay đã bị bóng tối sâu thẳm nuốt chửng. Mảng lục địa vỡ nát, dần lún sâu vào lòng biển cả vô tận lộ ra lớp dung nham nóng bỏng. Bầu trời hoàn toàn bị bao trùm bởi làn khói xám, không thấy được Mặt Trời, cơn mưa acid màu đen kịt rơi như trút nước tàn phá lấy hệ sinh thái, những loài động vật bị cơn điên cuồng kiểm soát lấn chiếm lấy hành tinh tàn tạ này. Vô số quốc gia bị phá hủy, nền văn minh trở thành con số không tròn trĩnh, thế giới dường như trở về thời khủng long bị tuyệt chủng hoặc còn tệ hơn thế nữa.
Ba chàng kỵ sĩ mạnh nhất nhân loại đang đối đầu với ma vương, con quái vật cao hai mươi mét, sở hữu ba đôi cánh, tám cánh tay đầy móng vuốt sắc nhọn có thể xuyên thủng dễ dàng mọi loại thép cứng nhất hành tinh. Vô số đồng đội đã ngã xuống hy sinh để tiêu diệt kẻ thù, tay sai của ma vương, đổi lấy cơ hội quyết chiến sinh tử với nguồn cơn của mọi khổ đau: Ma Vương Laplace.
Đối mặt với con quái vật kinh khủng khiếp này, người trần mắt thịt cũng chỉ như sâu bọ trước mắt nó. Chỉ cần vung ra một đòn là đủ phá hủy dễ dàng một toà nhà cao tầng, con người dù có mạnh đến đâu cũng không thể phòng thủ được nó. Đạn, bom, pháo cũng không thể xuyên qua lớp da dày như cốt thép của nó, cho dù bom nguyên tử có tấn công nó, trừ khi là gây sát thương trực diện, nếu không đôi cánh khổng lồ ngay lập tức sẽ cho nó tốc độ gấp vài lần âm thanh trên bầu trời để né tránh. Chỉ cần một hơi thở, nó có thể hồi phục ngay lập tức trở về ban đầu. Đây chính là một con “quái vật” thực sự.
Từng một đồng đội ngã xuống khiến trái tim chàng kỵ sĩ đau đớn không tả nổi, sự bất lực khiến chàng cắn chặt răng vung vẩy thanh kiếm thánh đến mức chảy ra máu. Thanh kiếm phát ra ánh sáng cầu vồng đầy huyền ảo chiếu rọi không gian tăm tối, chàng kỵ sĩ như biến thành viên sao băng, tiếp cận Laplace trong nháy mắt mang theo hy vọng chém tới cổ Laplace. Nhưng tất cả chỉ là vô dụng, con quái vật này đã vượt qua thứ mà một phàm nhân có thể đối đầu. Nó vốn có thể dùng một đòn tiêu diệt cả đội quân nhưng hắn lại cố tình giết từng người một ngay trước mắt chàng, hắn đang xem đây như một trò chơi giải trí, tận hưởng sự đau khổ của những người chứng kiến.
Chàng kỵ sĩ còn lại duy nhất đã ngã xuống kiệt sức không dậy nổi, áo giáp màu trắng bạc hoàn toàn bị vỡ nát thành những mảnh nhỏ. Cơn mệt mỏi âm ỉ khiến chàng kỵ sĩ gần như không thể mở mắt, hơi thở thoi thóp như đang rên rỉ vì đau đớn, lý do duy nhất anh ta còn giữ được tỉnh táo chỉ là vì lời hứa với đồng đội, dù đến giây phút cuối cùng anh cũng phải tiếp tục chiến đấu. Anh ta đã mất đi tất cả, người yêu, gia đình, quốc gia, bạn bè, chiến hữu, tài sản,... đây là sự phản kháng cuối cùng của anh ta, từ khi anh ta bước trên con đường chinh phục quỷ vương thì anh đã không định sống sót mà trở về.
Tên ma vương dường như đã chơi chán, hắn không còn hứng thú đùa giỡn với anh ta nữa. Ánh mắt hắn bốc lên ánh sáng đỏ dữ tợn, bàn tay khổng lồ nắm lấy chàng kỵ sĩ. Ánh mắt ngày càng trở nên đỏ tươi, ánh sáng tỏa ra bốn phía, hắn ta định dùng laser thiêu đốt chàng kỵ sĩ đến chết, một cái chết vô hạn đau đớn.
Nhưng anh ta không để hắn được như ý, ánh sáng màu trắng ẩn chứa sức mạnh hủy thiên diệt địa bao phủ toàn bộ thân hình quỷ vương, vượt qua một khoảng cách to lớn tạo nên cảnh tượng hùng vĩ, ánh sáng màu trắng chiếu rọi bầu trời và mặt đất như biến thế giới trở thành như ban đầu trong vài giây, một thế giới tràn đầy ánh nắng xinh đẹp, thế giới mà đã là dĩ vãng không thể quay lại được. Đây là một vụ nổ với quy mô không kém bom nguyên tử, mang theo đặc tính thần thánh chuyên khắc chế tộc quỷ, chàng kỵ sĩ đã hy sinh mạng sống kéo theo ma vương cùng chết.
Quỷ vương đã bị tiêu diệt, nguồn gốc của mọi đau khổ đã biến mất nhưng thế giới mãi mãi không thể trở về như ban đầu được. Tộc quỷ vẫn còn tồn tại, còn loài người đã trở thành lịch sử cùng đống đổ nát sau cuộc chiến.
“Game Over!!!” - Âm thanh chấm dứt ảo tưởng và quay về thực tế
“Nè Misha, cậu kiếm đâu ra con game cổ đại này vậy, còn cái kết này là như thế nào, bad ending chứ còn gì nữa!” - Dogant bất mãn hỏi
Cậu bỏ ra chiếc kính chơi game thực tế ảo đã mượn, đồng thời rút ra hộp băng game.
“ Ai biết, một người tớ gặp ở trường tự nhiên nhét vào người tớ rồi chạy đi mất, lúc chạy đi tìm thì chẳng thấy ai cả.” - Misha trả lời
“Hừm! hừm! Có chắc là không phải ai đó tỏ tình rồi tặng cậu chứ, ở thời này hộp băng game hơi bị hiếm, nhìn rất có thể là game tự làm. Một cô gái đích thân tự làm game tặng cho người mình yêu à! Tên khốn may mắn!”
“Còn lâu nhé! Người đó là con trai!”
“Cũng hợp lý, nếu con gái làm ra thì nó chắc hẳn phải là gal game hoặc visual novel.”
Misha uống một ngụm nước.
“Với lại tớ còn chẳng biết người đấy là ai, cậu ta tông vào người tớ vào ngày khai giảng, để lại hộp băng này, đến giờ mới mở ra chơi thử, nghĩ lại thì có khi cậu ta còn chẳng phải học sinh trường mình.”
Dogant châm chọc Misha.
“Nghe quen thật đấy, cứ như nhân vật chính trong truyện ngôn tình vậy! Con trai thì sao! Trai gái quan trọng méo gì! Cậu cũng là con trai đấy thôi! Con trai nên thích những thứ nam tính như là một người con trai khác!”
Misha bất đắc dĩ lắc đầu thở dài.
“Cậu thích thế thì vào mà húp.”
“Thôi xin kiếu, không có nhu cầu.”
“Sao thế, hồi nãy hùng hổ lắm mà, cậu cũng là con trai đó.”
“Haha! Tất nhiên là vì tôi không phải femboy như ai đó rồi! Haha!”
“Tên khốn này! Đứng lại đó!”
Dù đúng là Misha có ngoại hình khá trung tính nhưng bị gọi là femboy thì thật là quá đáng. Misha và Dogant lao vào đấm nhau thành một đoàn, liên tục đối kháng giằng co đến khi mệt thở hồng hộc nằm dài trên mặt đất.
Chủ đề này kết thúc tại đây. Bạn bè luôn có những chuyện đùa hàng ngày, tính trẻ con đôi khi lấn át lý trí, đây có vẻ như cũng là một phần của thanh xuân.
Nhóm bạn ba người đang tập trung tại nhà của Leonard cùng chơi như mọi cuối tuần. Cả ba đều là học sinh vừa vào cấp ba khoảng một tháng, đều là thanh niên mười lăm tuổi.
Nhìn xem hai tên ngốc tự tổn thương lẫn nhau, trên mặt cả hai đều có vết bầm tím, Leonard chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
“Thật là, hai cậu đâu còn là con nít nữa đâu vậy, đặc biệt là cậu đó Misha! Để Dogant khích tướng dễ như vậy sao. Tính cách cẩn trọng của cậu đâu rồi, cậu cũng không phải Dogant!”
Misha chỉ biết cười trừ cho qua, không hiểu sao khi đối mặt với Dogant cậu luôn bị cậu ta làm cho mất bình tĩnh. Dogant luôn như vậy, vô lo vô nghĩ và hay châm chọc người khác.
Dogant thì không đồng ý nhưng cũng giữ im lặng. Cậu biết thế nào là đủ, vả lại Leonard cũng là chủ nhà.
Cảm thấy như vậy cũng đủ rồi, bàn tay phải Leonard phát sáng, vô số lá cây nhỏ màu vàng như hoa bồ công anh tỏa ra khắp phòng, dần hội tụ đến thân hai người rồi dần tan biến vào không khí. Những vết thương nhanh chóng bị chữa trị, vết bầm hoàn toàn biến mất như chưa tồn tại.
Leonard chống tay lên cằm, ánh mắt nhìn về phía Dogant.
“Vậy, cái game đó nói về cái gì, còn bad ending là sao?”
Dogant ngán ngẩm nằm dài lên sofa, lơ đãng nói:
“Cốt truyện xưa như quả đất, anh hùng khiêu chiến ma vương bảo vệ thế giới thôi. Khác ở chỗ cái game này có cái kết thật tệ hại, nhân vật chính mất tất cả mọi thứ kể cả mạng sống nhưng loài người vẫn diệt vong, loài quỷ vẫn tồn tại. Ai lại muốn xem một thứ như vậy chứ!”
“Hể, đúng là kỳ lạ thật, có khi nào nó chính là “game rác” không nhỉ? Những game phế phẩm bị biên tập viên đào thải trước khi được phát hành chính thức ấy hoặc có thể là tác phẩm của học sinh nào đó bị đánh trượt.” - Leonard suy đoán
“Không giống lắm, animation khá chỉn chu, hiệu ứng và gameplay cũng đẹp và thú vị, mỗi tội cốt truyện như hạch.”
“Gameplay là gì?”
“Khó nói, lai tạp khá nhiều thể loại, giải thích khá phiền phức.”
Nghe thấy giọng điệu lười biếng của Dogant, Leonard cũng mất đi hứng thú với việc này. Cậu dời sự chú ý đến Misha, lấy ra một cuộn vải trải ra bàn, đây là một tấm trải bàn có sẵn các ô để đặt thẻ bài, Leonard ra hiệu cho Misha ngồi xuống.
“Làm vài ván không, lần này là Duel Card, không phải Duel Monster hay Magic Card? Úp hay ngửa?”
Misha ngồi xuống nhặt lấy đồng xu tung lên cao, dùng mu bàn tay để hứng nó rồi nhanh tay che khuất, người đoán đúng sẽ có được lượt đi đầu.
“Ngửa! Lần này tớ nhất định sẽ thắng!”
Ánh mắt Misha dường như đốt lên ngọn lửa tự tin.
Một tiếng sau…
“Ầm!” - tiếng đập bàn vang lên
“Chết tiệt! Không thể thắng được bất cứ ván nào cả.” - Misha tức giận nói
Leonard chỉnh lại vị trí mắt kính, hai mắt cậu ta dường như đang phát sáng, vẻ mặt tự tin và kiêu ngạo cứ như một vị học sinh tiểu học mang theo tử thần nào đó.
“Vô dụng! Tôi chính là vô địch! Nếu không học luật chơi nâng cao thì còn khuya mới thắng được tôi.”
Misha thở dài, hôm nay cậu đã quá mệt mỏi, không lần nào cậu có thể thắng được Leonard, thật không hổ danh là quán quân đấu bài. Leonard dường như có chấp niệm với game thẻ bài khi cậu liên tục thay đổi các thể loại khác nhau mà đều đạt được quán quân, không biết cậu ta làm kiểu gì nữa. Không biết tại sao cậu lại ảo tưởng mình có thể đánh bại Leonard.
Leonard bỗng chú ý đến thời gian, liền nhắc nhở Misha:
“Cậu không đi đăng ký thành viên tuần tra mới à?”
“Ạch! Quên mất! Tạm biệt hai cậu trước!”
Misha luống cuống thu thập đồ đạc rồi bước ra hành lang, chuẩn bị đi ra khỏi nhà Leonard rồi đến Trụ sở. Trước khi ra khỏi cửa, cậu hình như nhìn thấy một cô gái tóc đỏ xinh đẹp ở khoé cửa của phòng nào đó.
“Chị của Leonard? Không phải đang ở Châu Augustus sao? Trở về lúc nào thế nhỉ?” - Misha khó hiểu
“Thôi kệ! Mình sắp trễ giờ rồi! Vắt chân lên cổ chạy thôi!”
Không còn đủ thời gian suy nghĩ, Misha lên đường đến ga tàu ngay lập tức.
Nhìn thấy Misha gấp rút chạy đi mất hút, cô gái tóc đỏ cũng chỉ lạnh lùng liếc qua khoé mắt rồi chậm rãi tan biến trong ánh hoàng hôn đỏ rực.
Chaporia
Bình Luận (0)