Legacy/Chapter 3: Chapter 3:
20px

Kim đồng hồ trên tháp chỉ vào con số sáu, mặt trời lặn về phía Tây, vị trí hoàng hôn đã tới lưng chừng đường chân trời, thế giới hiện ra màu đỏ thẫm, bao phủ mọi cảnh quan xung quanh, tạo nên bầu không khí buồn bã, lụi tàn, màu đỏ ấy giống như ngọn lửa sắp vụt tắt. Công viên công cộng này từng có rất nhiều người qua lại nhưng một sự cố vài năm trước đã khiến nó bị bỏ rơi như hiện nay, giờ đây nơi này chỉ còn lại những đơn vị trị an đặc biệt còn ở lại.

Cây cỏ lâu ngày chưa được chăm tỉa mọc lên như nấm, rậm rạp, cao lớn che gần hết lối đi vào và đường đi xung quanh, chim chóc đậu đầy trên cây, không khí thoang thoảng mùi cỏ tươi nhưng như vậy nếu nhìn một cách tích cực cũng có phần gọi là “hoang dã”, một phần hoang dã giữa thành phố phồn vinh này hẳn là điều hiếm có.

Giờ đây khi mọi cảnh quan đều được quy hoạch, sắp xếp rõ ràng đến từng mẩu rác, từng cành cây, từng hạt bụi,... đến cả ánh sáng mặt trời cũng được con người kiểm tra bằng hệ thống máy móc hiện đại trước khi rơi vào thành phố, vậy thì những thứ lộn xộn như nơi đây thật bắt mắt.

“Hồng hộc! Hồng hộc! Hhh…” - Misha chạy gấp gáp đến công viên Sunfield IV, cậu suýt lỡ mất cuộc hẹn quan trọng đã đặt trước, trễ hẹn vào ngày đầu tiên thật là một sự đáng xấu hổ dù cho có là bất cứ công việc gì.

Misha đã chạy bộ cả một tiếng đồng hồ, cậu để quên thẻ vạn năng ở nhà Leonard. “Thẻ vạn năng” là thứ tích hợp phần lớn các chức năng tiện dụng phổ biến nên để quên nó cũng khá phiền phức, nếu không phải cả nhà của Leonard và nơi cậu muốn đến đều trong phạm vi vùng P-Zone, nơi hạn chế sóng nghiêm ngặt để bảo vệ thiên nhiên thì cậu cũng không chật vật đến vậy, hoàn toàn có thể đồng bộ dữ liệu trên điện thoại. Vậy nên không còn cách nào khác, may mắn cho cậu là vẫn đến kịp giờ. 

“Năm phút nữa đúng giờ, đơn vị này hình như ở trung tâm công viên.” - Misha vừa chạy, vừa đảo mắt qua lại, lấy tay vạt cỏ ra tìm lối đi từ đống cỏ rậm trên mặt đất cao tận vai cậu 

Công viên này rộng khoảng 25 hectare, tương đương kích thước của 35 sân bóng đá tiêu chuẩn quốc tế, cho dễ hiểu thì ngang bằng một hình vuông mà mỗi cạnh là 500m, còn hình dạng ngoài thực tế thì nó không vuông đến thế. Đã nhiều năm rồi Misha không trở lại đây, nên cậu chỉ có thể xông vào ngẫu nhiên rồi mày mò đường đến trung tâm. Một người khỏe mạnh có thể chạy hết một cạnh của nó chỉ trong khoảng hai phút, vậy nên Misha vẫn còn đủ thời gian nếu cố gắng.

“Cuối cùng cũng tới! Hồng hộc, hhh…!”

Khi đến nơi Misha mới nhận ra mình đi sai đường, đúng là nhiều lối đi đã không còn sử dụng rất lâu nên cỏ mọc rất rậm rạp nhưng vẫn có vài con đường còn được chăm sóc, tỉa tót sạch. Misha không ngờ mình lại đâm thẳng vào lối đi khó nhất.

“Hắt xì!!!”

Misha che lấy miệng mũi, nhận ra mình thật ngớ ngẩn khi đã không để ý thời gian và tìm hiểu trước lối đi, cậu phủi bụi trên người, nhiều vụn cỏ, hạt dại, lá cây dính trên quần áo rơi xuống. Cậu chỉnh lại quần áo cho nghiêm trang rồi bước vào văn phòng trước mắt.

“Chào chị, em có hẹn trước ạ, tên em là Misha.” - Misha nói với nhân viên lễ tân 

“Ở hướng này ạ.” - Chị lễ tân nhiệt tình dẫn Misha đến phòng tiếp khách riêng 

Bước vào căn phòng, ngay lập tức cậu đã gặp được một người đang ngồi sẵn ở đó. Đó là một người đàn ông trẻ có vẻ ngoài ưa nhìn, mái tóc màu bạch kim tăng thêm cảm giác bí ẩn, đeo mắt kính, trông có vẻ nghiêm khắc.

“Tên tôi là Kevin Decker, rất vui được gặp cậu hôm nay.”

“Em cũng vậy ạ.”

Anh ta ra hiệu cho Misha ngồi xuống. Misha liền rút ra bộ hồ sơ đã chuẩn bị trước đưa lên trước mặt anh ta. Anh ta cũng không chần chừ nhận lấy nó. Sau khi anh ta bắt đầu đọc, Misha mới bắt đầu quan sát xung quanh, đây là một căn phòng sạch sẽ, gọn gàng, chứa đầy những bức ảnh của những người xa lạ trên tường, nụ cười trên môi họ thật phấn khởi, Misha tự hỏi bản thân:

“Nơi này vui đến vậy ư? Công việc hàng ngày là điều tra, nghiên cứu, chém giết quái vật, đi làm những thứ như vậy thực sự vui chứ?”

Misha cũng để ý đến huy hiệu trên áo người đang ngồi trước mặt, một chiếc huy hiệu bạc có hình ngôi sao sáu cánh, dựa vào nó, Misha đoán được anh ta là phó đội trưởng.

“Vậy thì bắt đầu phỏng vấn nào? Cậu sẵn sàng chưa?”

“Bắt đầu đi anh.”

Người đàn ông cao ráo, mặc trang phục công sở, đang ngồi trước mặt Misha. Anh ta chồng tài liệu Misha mang tới thành một khối, dùng cạnh của nó gõ vào mặt bàn cho hoàn toàn khớp với nhau rồi dùng kẹp giấy kẹp lại đưa tới trước mặt của mình.

Anh ta vừa lật từng trang vừa hỏi Misha:

“Misha Celsius à, đó là tên cậu, Celsius là dòng họ nghe lạ thật đấy, nhà cậu có huyết thống quý tộc à?.”

“Dạ không, em là người bình thường thôi ạ.”

“Cậu biết bao nhiêu về “thứ đó” rồi? Cậu biết tôi đang nói về gì mà đúng không?”

Misha hắng giọng chuẩn bị ngôn ngữ để nói trôi chảy:

““Thứ đó” hay còn gọi là “Agent” là những con quái vật khổng lồ cao hàng chục mét, sở hữu những năng lực siêu tự nhiên. Phần lớn Agent bước ra từ hiện trường “rung chấn không gian”, số còn lại thì không thể xác định, cứ như đến từ hư vô vậy.”

“Lần đầu chúng xuất hiện là một trăm năm trước, ở giữa chiến tranh thế giới thứ tư, chúng dường như có khả năng tiến hoá, càng ngày càng khó đối phó bằng vũ khí hiện đại, từ dễ dàng bị súng đạn phá hủy đến bất tử trước bom hạt nhân. Con người chúng ta cũng bắt đầu thức tỉnh sức mạnh siêu tự nhiên hay gọi là Esper, chúng ta nhận ra năng lực Esper có khả năng gây tổn thương Agent vĩnh viễn nên đã sáng lập nhiều đội Esper trong từng khu vực lớn nhỏ trên toàn thế giới.”

“Em xin hết, đó là những thứ em được biết.”

Anh ta gật gật đầu, có vẻ hài lòng với Misha.

“Vậy thì Misha này, cậu từng trải qua bài kiểm tra áp lực nào chưa? Hay tham gia huấn luyện chiến đấu ở trung tâm Esper nào đó?”

“Chưa từng ạ.”

“Vậy à, vậy cậu là người mới hoàn toàn.”

Anh ta suy nghĩ một chút rồi hỏi:

“Có ai giới thiệu đến đây à? Hay cậu tự tìm kiếm?”

“Bạn em giới thiệu ạ, cậu ấy tên là Blue, nghe nói cũng đang công tác ở đây.”

“Tôi biết cậu ấy, cậu ấy có nói cậu sẽ đến nhưng không nói lúc nào, cậu ta là một thành viên khá tiềm năng, về tổng thể cũng không có gì để chê, có thể một ngày nào đó cậu ta sẽ trở thành đội trưởng cũng không chừng.”

“Em cũng thấy vậy, từ nhỏ cậu ấy đã rất giỏi trong mọi thứ.” - Misha có chút tự hào, từ lâu cậu đã dõi theo Blue, được làm bạn với người như vậy hẳn là điều may mắn 

“Tại sao cậu muốn gia nhập, với thành tích học tập xuất sắc của cậu thì hoàn toàn có thể đến bộ phận hậu cần thực tập, nơi đó an toàn và thoải mái hơn?”

“Vì đây là ước mơ ạ, trở thành một Esper để cứu được càng nhiều người càng tốt, em muốn trở thành anh hùng.”

Anh ta dường như đã xem xong, gập lại để sang một bên, vì chỉ có vài trang nên việc đọc không tốn quá nhiều thời gian.

“Ra là thế, đó là câu trả lời của cậu à, vậy thì Misha.”

“Em nghe ạ.”

Dáng ngồi của Misha trở nên thẳng tắp, chuẩn bị sẵn sàng ứng đối với kết quả. Tâm lý cậu cực kỳ khẩn trương, hồi hộp.

“Tại sao cậu lại nói dối?”

“Dạ?”

“Trả lời tôi, những kẻ ngốc đến tham gia vì lý do cũ rích như vậy không hẳn là không có, những kẻ như vậy thời nào cũng tồn tại nhưng cậu chắc chắn không phải, cậu đang che giấu gì đó, tôi có thể cảm nhận được.”

Cảm thấy bầu không khí hơi khó xử, Misha nở nụ cười:

“Đây thực sự là ước mơ của em, từ nhỏ em đã hâm mộ các đội Esper như EMPEROR và CRUSH, STACK, vậy nên em cũng muốn được gia nhập như vậy, em muốn trở thành anh hùng, cứu vớt người khác nên chuyện đương nhiên, vì một tương lai hoà bình em có thể cống hiến hết mình, đó là lẽ sống mà —.

Misha chưa nói hết đã bị Kevin ngắt lời:

“Dừng lại đi, cậu làm tôi buồn nôn đấy, ngoài đời làm gì có ai nói chuyện như vậy.”

“Cho tôi thấy con người thật của cậu chứ không phải thứ giả tạo này!”

“Đừng giả vờ, tôi biết chắc rằng lý do nghe xưa như quả đất kia là cậu bịa ra thôi, cậu thực sự có lý do khác đang che giấu đúng không?”

Ánh mắt sắc bén của anh ta nhìn thẳng vào con ngươi Misha như muốn nhìn thấu mọi thứ.

Misha im lặng, nụ cười trên mặt càng trở nên gượng gạo hơn.

“Sao anh ta lại nhận ra được? Rõ ràng là một câu trả lời rất cơ bản, người tuyển dụng nào cũng muốn nghe, có lý nào anh ta lại vạch trần chứ?” - Trong lòng Misha khó hiểu 

Kevin nói tiếp:

“Tiền bạc, địa vị, quyền lực, danh tiếng, quan hệ, chính nghĩa…Tất cả những thứ đó đều không quan trọng, chúng đều là mong muốn của con người, ai cũng có thứ được gọi “tham vọng” từ trong bản năng. Thế nhưng tôi không cảm nhận được bất cứ thứ gì trong đó từ cậu, nó được gọi là sự “hời hợt” à? Cậu đến đây chỉ là để chứng minh một cái gì đó mà cậu còn chẳng biết. Cậu không đến đây vì bản thân, năng lực của tôi không cảm nhận được sự quyết tâm gì từ cậu, lời nói của cậu không hề thật lòng.”

Lòng Misha trầm xuống, cậu không ngờ mình lại diễn tệ đến vậy, chỉ trong nháy mắt đã bị nhìn thấu, không nghi ngờ gì nữa, người trước mắt Misha đây, kẻ tên là Kevin Decker có khả năng quan sát vi cử chỉ rất tốt, có thể anh ta sở hữu năng lực liên quan đến tinh thần. Có thể là đọc cảm xúc, đọc suy nghĩ hay đại loại vậy. Anh ta vẫn tiếp tục nói:

“Chúng tôi không cần những kẻ như vậy, cậu có thể tham lam, ích kỷ, ham muốn hư vinh nhưng trong khả năng kiểm soát, chúng tôi luôn biết rõ cái giá phải trả, đó mới là công bằng. Cậu lấy thứ cậu muốn, chúng tôi muốn thứ cậu có, còn những kẻ “hời hợt” chỉ làm tăng gánh nặng, tinh thần yếu ớt sẽ không thể sống đến khi rời khỏi chiến trường”

“Điều gì cho cậu tự tin có thể gia nhập chúng tôi, trên hồ sơ ghi rằng năng lực của cậu chỉ là hạng E, một thứ hạng rất thấp nhưng nếu nó là cái gì đó đặc biệt hữu dụng cũng không vấn đề gì.”

“…”

Misha không đáp lời, từ trong thâm tâm cậu đã có đáp án từ lâu, cậu biết mình không phải những kẻ được chọn, cậu chỉ là người bình thường. Anh ta không để ý đến Misha, vẫn tiếp tục nói:

“Nhưng năng lực chỉ có thể di chuyển vài bước trên không trung, như vậy có thể làm gì chứ, nó chẳng phù hợp để chiến đấu, phụ trợ thì không đủ, đặc tính và cấp bậc đều không phù hợp. Cậu biết công việc của chúng tôi rất nguy hiểm chứ?”

Anh ta đưa tài liệu đến trước mặt Misha.

“Xin cậu về cho, tôi không biết liệu đây có phải trò chơi khăm của ai đó khi kêu cậu đưa thứ kém cỏi này đến trước mặt tôi, đây không phải nơi dựa vào mối quan hệ bạn bè là vào được. Đây không phải trò chơi con nít, không phải như các câu lạc bộ ở trường học tham gia vì niềm vui, vì tận hưởng thanh xuân, mặc kệ nguyên nhân là gì, mạng sống một khi đã mất đi thì không thể lấy lại được!”

Anh ta lạnh lùng nhìn Misha, ra lời tiễn khách.

“Thật là, nếu biết mọi chuyện là như này thì đáng ra tôi không nên nghe lời Blue mà hẹn cậu hôm nay.”

“Mỗi ngày đều có hàng trăm, hàng ngàn người gửi đơn đến đây nhưng nếu ngày nào cũng hẹn lịch gặp mặt thì chúng tôi còn chẳng có đủ thời gian để chiến đấu với Agent, những người như cậu tôi cũng gặp không thiếu, nếu không phải Blue là bạn cậu thì lúc tôi đọc xong vài dòng đầu thì cậu phải ra về rồi.”

Misha siết chặt nắm đấm, chặt đến nỗi móng tay đâm vào da thịt đến rách ra. Nhưng đây chẳng là gì, cậu không thể ra về, nếu không thử sức mà đã trượt thì cậu không thể chấp nhận được. Cậu phải nói ra, ngay lúc này, nếu không thể hiện sự quyết tâm đủ lớn để khiến anh ta suy nghĩ lại thì cậu sẽ hối hận mất.

“Em biết là năng lực của mình rất vô dụng thế nhưng! Em từng đạt danh hiệu quán quân chạy marathon, đã hoàn thành chương trình võ thuật nâng cao và nhiều thành tích ba môn phối hợp dành cho thiếu niên. Những thành tích xuất sắc trong cùng lứa tuổi đối với những người vô năng lực em đều đạt được. Như vậy cũng chưa đủ cố gắng hay sao! Tất cả đều là nền tảng để bổ trợ cho sự yếu kém của năng lực!!! Vậy nên, vậy nên, VẬY NÊN!!!”

Misha gằn giọng, bao nhiêu cảm xúc đều dồn nén vào câu từ, mọi cố gắng của cậu chỉ để có mặt ở đây ngày hôm nay, bao năm cố gắng chỉ để đổi lấy một cơ hội, sau cùng cậu thì thào như năn nỉ:

“Xin hãy cho em một cơ hội!”

Từng chữ như rút lấy toàn bộ năng lượng của cậu, Misha đứng dậy nhìn thẳng vào con ngươi Kevin như đợi sự phán quyết của Kevin.

Kevin có chút bất ngờ, hai bàn tay đan vào nhau rồi nhìn chăm chú vào Misha, ánh mắt đâm thẳng vào con ngươi cậu như muốn nhìn thấu bản chất con người cậu. Misha sợ hãi ánh mắt đó nhưng cậu biết mình không thể lùi bước lúc này, cậu phải thể hiện cho Kevin thấy quyết tâm của mình. Ánh mắt của cả hai người như muốn chạm nhau bắn ra tia lửa.

Bỗng nhiên khí thế nào đó tràn ngập xung quanh, nó đến từ chính Kevin, không khí hoang dã cứ như con hổ bước ra từ biển máu, Misha có ảo giác rằng có cơn gió thổi đến từ sau lưng cậu, mang theo mùi rỉ sét của máu tanh, khuôn mặt của anh chàng dần mờ ảo trước mắt cậu. Vẻ mặt vặn vẹo khó có thể diễn tả đó làm Misha cảm thấy bất an, trên trán và thái dương của cậu cũng bắt đầu đổ mồ hôi hột, đầu đau như búa bổ, ánh mắt như muốn tối sầm lại ngất đi.

“Không được! Không được ngất! Đây chắc chắn là một cuộc thí luyện, đây chính là bài kiểm tra, vượt qua chính mình của quá khứ chính là một bước lớn đến thành công, phải tỉnh táo!” - Nội tâm Misha gào thét

Kevin híp mắt lại tiếp tục nói:

“Cho dù cậu có miễn cưỡng kiểm tra thành công đi chăng nữa, rất có thể cả đời đều bị kẹt ở điểm xuất phát. Thà đi làm công ăn lương ở bên ngoài còn có tương lai hơn.”

“Như vậy có được không? Cậu biết tôi đang nói về cái gì mà? Sẽ chết đấy, rất là nguy hiểm, không phải tự dưng yêu cầu khảo sát đầu vào lại cao đâu, những “thứ” đó không phải thứ kẻ yếu nên chạm trán.”

“Cậu vẫn muốn đi à? Tôi nói trước, bài kiểm tra đầu vào cũng có khả năng mất mạng đấy.”

Đầu óc Misha vốn đã sắp ngất đi, cậu gần như như đang bò dưới mặt đất thế nhưng bây giờ lại kiên cường gượng dậy, cậu ngẩng đầu lên, ưỡn thẳng lưng, mạnh miệng tuyên bố:

“Em đến đây vì em có đủ tự tin rằng mình có thể hoàn thành mọi thử thách, dù cho phải cược cái mạng này!”

Anh ta nhìn chằm chằm Misha hơn một phút mà không nói gì, Misha cũng không dám né tránh ánh mắt quỷ quái đó. Bởi vì cậu biết rằng chỉ cần ý chí không kiên định thì ngay lập tức thân thể sẽ sụp đổ. Nơi này không có chỗ đứng cho kẻ dao động ý chí, chỉ là công kích như vậy mà còn không chịu nổi thì khi bước ra chiến đấu chỉ là vật liên lụy. Cậu chỉ có thể dựa vào bản thân.

Kevin dường như mất kiên nhẫn, anh ta thu hồi ánh mắt, ngồi bóp trán thở dài. Anh ta nhìn đồng hồ rồi đứng lên đi về phía cửa ra vào. Anh ta rời đi nhưng giọng nói anh ta vẫn thoang thoảng bên tai Misha:

“Thái độ đó tạm được, theo nội quy thì cậu vẫn có thể tham gia bài kiểm tra, để tôi xem cậu đi được đến đâu mà lại tự tin đến vậy, nhớ cho kỹ đây là do cậu tự chọn, mất mạng đừng trách ai. Và còn một điều nữa, đừng bao giờ nở nụ cười giả tạo đó trước mắt tôi.”

Misha đứng hình một hồi lâu không thể lấy lại tâm trí, ánh mắt của cậu lay động không dừng như đang ở trong lồng máy giặt, thân thể run rẩy liên tục. Cuối cùng thì cậu không thể chống đỡ tiếp mà trượt sang một bên bất tỉnh tại chỗ, Kevin thật sự gây áp lực cho Misha quá lớn. Cậu không biết năng lực của anh ta là gì nhưng hẳn là hệ tinh thần, anh ta có thể đọc nội tâm và công kích tinh thần người khác, kẻ như vậy thật đáng sợ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...