Không phải sợ hãi.

Mà là…

Đau lòng.

Chiếc Trấn Hồn Chung trong tay khẽ rung lên lần nữa.

Nhưng lần này.

Nó không phát ra tiếng chuông.

Mà xuất hiện một vết nứt rất nhỏ.

Tôi nhìn chằm chằm vết nứt ấy.

Bỗng có dự cảm.

Trận chiến này…

Vẫn chưa kết thúc.

Chương 20: Tiểu tổ tông trở về

Tiếng chuông ngân vang khắp núi Cửu Âm.

“Keng…”

“Keng…”

“Keng…”

Mỗi tiếng chuông vang lên, những vết nứt trên cánh cổng Quỷ Ngục lại chậm rãi khép kín.

Từng sợi xích vàng từ lòng đất bay lên, quấn chặt lấy cánh cổng đồng.

Đám ác quỷ đang quỳ dưới đất đồng loạt cúi đầu.

Không một con nào dám ngẩng lên.

Sau cánh cổng.

Người đeo mặt nạ bạc vẫn đứng trong bóng tối.

Hắn nhìn tôi rất lâu.

Cuối cùng khẽ cười.

“Tuế Linh Chiêu.”

“Ngươi vẫn giống hệt ngày đó.”

“Tự cho rằng mình có thể bảo vệ tất cả.”

Tôi bình tĩnh nhìn hắn.

“Tôi không bảo vệ tất cả.”

“Tôi chỉ bảo vệ những người nên được bảo vệ.”

Người kia khựng lại.

Sau đó bật cười.

“Được.”

“Vậy ta chờ.”

“Đến ngày ngươi nhớ lại tất cả.”

Ầm!

Một luồng hắc khí bùng lên.

Bóng dáng hắn dần tan vào bóng tối.

Ngay trước khi biến mất, hắn để lại một câu.

“Lần sau gặp lại.”

“Chín phong ấn…”

“Ta sẽ phá từng cái một.”

Tiếng nói vừa dứt.

Cánh cổng Quỷ Ngục hoàn toàn khép kín.

Toàn bộ núi Cửu Âm trở lại yên tĩnh.

Tôi cúi đầu nhìn Trấn Hồn Chung.

Chiếc chuông vốn đầy vết nứt nay lại xuất hiện thêm một đường nứt mới.

Bạch Vô Thường bước đến.

Giọng nói rất khẽ.

“Tiểu tổ tông.”

“Phong ấn thành công rồi.”

“Nhưng…”

“Tối đa chỉ giữ được ba năm.”

Tôi gật đầu.

“Tôi biết.”

Bởi vì…

Linh hồn của tôi vẫn chưa hoàn chỉnh.

Muốn khôi phục phong ấn như ba trăm năm trước.

Tôi phải tìm lại phần hồn còn thiếu.

Tần Huyền Cơ cùng toàn bộ trưởng lão Huyền Môn đồng loạt bước tới.

Không ai nói một lời.

Tất cả đều chắp tay.

Khom người thật sâu.

“Kính chào tiền bối.”

Lần này.

Không còn ai coi đó là phép lịch sự.

Mà là sự kính trọng từ tận đáy lòng.

Tôi gãi đầu.

“Không cần cúi đâu.”

“Mọi người lớn tuổi hơn tôi nhiều mà.”

Lâm Thanh Huyền cười khổ.

“Nếu tính tuổi.”

“E rằng cả Hiệp hội cộng lại…”

“Cũng chưa chắc bằng tiền bối.”

Tôi suy nghĩ một lúc.

Rồi nghiêm túc hỏi.

“Vậy sau này đến đây…”

“Có cơm miễn phí không?”

Không khí vốn trang nghiêm bỗng khựng lại.

Tần Huyền Cơ bật cười.

“Có.”

“Tiền bối muốn ăn bao nhiêu cũng được.”

Tôi lập tức vui vẻ.

“Vậy sau này tôi sẽ thường xuyên tới.”

Đám trưởng lão nhìn nhau.

Không biết nên vui hay nên lo.

Ba ngày sau.

Nhà họ Thẩm.

Cha Thẩm nhìn tờ báo cáo điều tra đặt trên bàn.

Đêm Thẩm Linh Chiêu rơi xuống hồ.

Camera bị người ta cố ý phá hỏng.

Người bảo vệ trực hôm ấy nhận tiền rồi bỏ vị trí.

Trong bụi cỏ còn tìm được dấu chân của người thứ ba.

Mọi chứng cứ đều chứng minh.

Đó không phải tai nạn.

Có người muốn lấy mạng con gái ông.

Cha Thẩm ngồi lặng rất lâu.

Lần đầu tiên trong đời.

Ông cảm thấy hối hận.

Nếu hôm đó…

Ông chịu nhìn con gái thêm một lần.

Có lẽ…

Con bé đã không phải chịu nhiều uất ức như vậy.

Ông đứng dậy.

Muốn đi tìm tôi.

Nhưng vừa bước đến cửa phòng.

Lại nghe thấy tiếng cười của tôi vọng ra.

“Không được giành.”

“Mỗi đứa một viên.”

Qua khe cửa.

Ông nhìn thấy tôi đang ngồi giữa phòng.

Xung quanh chẳng có ai.

Nhưng hộp kẹo trên bàn lại tự động vơi đi từng viên.

Ông không nhìn thấy.

Chỉ có tôi nhìn thấy.

Hơn năm mươi tiểu quỷ đang ngoan ngoãn ngồi thành vòng tròn.

Đứa nào cũng ôm một viên kẹo, cười rất vui.

Một tiểu quỷ nhỏ nhất ngẩng đầu hỏi.

“Đại tỷ.”

“Sau này tỷ có bỏ bọn em không?”

Tôi xoa đầu nó.

“Không.”

“Các em là người nhà của tỷ.”

Tiểu quỷ cười đến híp cả mắt.

Ngoài cửa.

Cha Thẩm lặng lẽ hạ bàn tay đang định gõ cửa.

Ông bỗng hiểu.

Con gái ông…

Đã có một gia đình khác rồi.

Đêm khuya.

Địa phủ.

Diêm Vương ngồi trước Sổ Sinh Tử.

Ông lật đến trang ghi tên Thẩm Linh Chiêu.

Khóe môi khẽ nhếch lên.

“Con bé này…”

“Vẫn thích gây chuyện như trước.”

Phán Quan ôm quyển sổ mới tinh, vẻ mặt đau khổ.

“Đại vương.”

“Bao giờ tiểu tổ tông mới về?”

Diêm Vương cười.

“Về?”

“Con bé còn bận lắm.”

Ông khép Sổ Sinh Tử.

Ánh mắt nhìn về dương gian.

“Nào là tìm hồn.”

“Nào là sửa lại phong ấn.”

“Nào là…”

“Dạy cho đám không có mắt kia biết thế nào là hậu quả.”

Bên ngoài đại điện.

Hắc Bạch Vô Thường nhìn nhau.

Cùng lúc thở dài.

“Dương gian…”

“Sắp náo nhiệt rồi.”

Trong màn đêm.

Một ngôi sao màu vàng bỗng sáng hơn mọi ngày.

Mà ở một nơi rất xa.

Tám cánh cổng đồng khổng lồ khác.

Đồng thời khẽ rung lên.

Như đang chờ đợi…

Chủ nhân của chúng trở lại.

HẾT QUYỂN 1

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...