Đã khiến hơn mười trưởng lão Huyền Môn đồng thời phun ra một ngụm máu.

Lâm Thanh Huyền chống kiếm gỗ, miễn cưỡng đứng vững.

“Khí tức này…”

“Đã vượt quá Quỷ Vương…”

Bạch Vô Thường và Hắc Vô Thường đồng thời chắn trước mặt tôi.

Lần đầu tiên từ khi lên dương gian.

Hai người đều lộ vẻ ngưng trọng.

“Tuyệt đối không được để hắn bước ra.”

Bàn tay kia vẫn chậm rãi kéo cánh cổng.

Kẽ hở càng lúc càng lớn.

Trong bóng tối.

Hai con mắt đỏ như máu từ từ mở ra.

Chỉ nhìn một cái.

Mấy con ác quỷ đang quỳ bên ngoài đã đồng loạt run rẩy.

Có con sợ đến mức hồn thể gần như tan vỡ.

Tôi nhìn đôi mắt ấy.

Một cảm giác quen thuộc bỗng dâng lên.

Giọng nói trong đầu lại vang lên.

“Nếu một ngày phong ấn bị phá…”

“Đừng đánh với hắn.”

*”Hãy nhớ…”

“Đi tìm chiếc chuông.”

Chiếc chuông?

Tôi vô thức cúi đầu nhìn dấu ấn trên lòng bàn tay.

Vết sáng hình chuông bỗng phát ra ánh vàng nhàn nhạt.

Ngay sau đó.

Một tia sáng bắn thẳng lên bầu trời.

Ở phương xa.

Giữa biển mây.

Tiếng chuông cổ xưa ngân vang.

“Keng…”

“Keng…”

“Keng…”

Âm thanh ấy xuyên qua trời đất.

Cũng khiến bàn tay trắng bệch sau cánh cổng đột ngột khựng lại.

Lần đầu tiên.

Giọng cười kia biến mất.

Thay vào đó là một tiếng gầm đầy tức giận.

“Không thể!”

“Trấn Hồn Chung…”

“Sao nó vẫn còn tồn tại?”

Tôi ngẩng đầu nhìn về phía chân trời.

Không hiểu vì sao.

Tôi biết rất rõ.

Có một món đồ…

Đang chờ tôi đến lấy.

Chương 19: Trấn Hồn Chung thức tỉnh

Tiếng chuông vang vọng giữa trời đất.

“Keng…”

“Keng…”

“Keng…”

Mỗi một tiếng chuông ngân lên.

Âm khí trên núi Cửu Âm lại tan đi một phần.

Bàn tay trắng bệch đang bám trên cánh cổng đồng cũng bắt đầu run rẩy.

Giọng nói khàn khàn phía sau cánh cổng lần đầu xuất hiện vẻ kinh hãi.

“Không…”

“Không thể nào…”

“Trấn Hồn Chung đã biến mất từ ba trăm năm trước!”

Tôi cúi đầu nhìn dấu ấn hình chiếc chuông trên lòng bàn tay.

Nó càng lúc càng sáng.

Một cảm giác thân thuộc lan khắp cơ thể.

Giống như…

Có người đang gọi tên tôi.

“Linh Chiêu…”

“Đến đây.”

Ầm!

Một cột sáng màu vàng từ chân trời giáng xuống.

Ở trung tâm cột sáng.

Một chiếc chuông đồng lớn bằng lòng bàn tay chậm rãi bay tới.

Bên ngoài chiếc chuông phủ đầy vết nứt.

Nhưng mỗi khi nó tiến thêm một bước.

Không gian xung quanh đều khẽ rung lên.

Đám ác quỷ đang quỳ dưới đất đồng loạt cúi rạp đầu.

“Thánh khí…”

“Là Trấn Hồn Chung…”

Bạch Vô Thường mỉm cười.

“Cuối cùng cũng chịu xuất hiện.”

Hắc Vô Thường hiếm khi thả lỏng vẻ mặt.

“Chờ chủ nhân của ngươi lâu lắm rồi.”

Chiếc chuông nhỏ bay đến trước mặt tôi.

Nó khẽ rung.

“Keng.”

Tôi vô thức đưa tay ra.

Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào thân chuông.

Ầm!

Một dòng ký ức khổng lồ tràn vào đầu.

Ba trăm năm trước.

Tôi không phải tiểu ác quỷ.

Cũng không phải con người.

Tôi là người canh giữ Quỷ Ngục.

Trấn Hồn Chung nhận tôi làm chủ.

Sổ Sinh Tử mở cho tôi xem.

Ngay cả Diêm Vương cũng phải hỏi ý tôi trước khi xử lý những đại ác quỷ.

Nhưng…

Có người phản bội.

Có người mở phong ấn Quỷ Ngục.

Để cứu tam giới.

Tôi đã tự chia linh hồn mình thành hai phần.

Một phần phong ấn Quỷ Ngục.

Một phần xóa sạch ký ức, trở thành Tuế Linh Chiêu của địa phủ.

Ký ức dừng lại ở đó.

Tôi ôm đầu, khẽ thở dốc.

“Thì ra…”

“Tôi tự quên.”

Phía sau cánh cổng.

Giọng cười kia lại vang lên.

“Nhớ ra thì đã sao?”

“Ngươi bây giờ…”

“Không còn là người năm đó.”

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Ầm!

Trên cánh cổng đồng xuất hiện thêm một khe nứt.

Âm khí đen đặc phun trào như thủy triều.

Mấy chục trưởng lão Huyền Môn đồng thời kết trận.

Kim quang phủ kín bầu trời.

Nhưng chỉ giữ được vài hơi thở.

Rắc!

Trận pháp đồng loạt nứt vỡ.

Tần Huyền Cơ phun ra một ngụm máu.

“Không giữ nổi…”

Tôi siết chặt Trấn Hồn Chung.

Trong đầu chợt vang lên một câu nói.

“Chuông còn…”

“Quỷ Ngục không mở.”

Tôi hít sâu một hơi.

Nhẹ nhàng lắc chiếc chuông.

“Keng…”

Âm thanh lần này không lớn.

Nhưng ngay khi vang lên.

Toàn bộ phù văn trên cánh cổng đồng đồng loạt sáng rực.

Từng sợi xích vàng từ lòng đất lao lên.

Quấn chặt lấy cánh tay trắng bệch kia.

Tiếng gầm giận dữ chấn động cả dãy núi.

“Tuế Linh Chiêu!”

“Ngươi khóa được ta một lần.”

“Không khóa được ta lần thứ hai!”

Tôi bình tĩnh nhìn khe cửa.

“Vậy thì…”

“Tôi thử xem.”

Tôi đặt bàn tay lên cánh cổng.

Ánh vàng và ánh đen va chạm dữ dội.

Cả núi Cửu Âm rung chuyển như sắp sụp đổ.

Đúng lúc ấy.

Trong khe cửa.

Tôi nhìn thấy…

Một đôi mắt.

Không phải đôi mắt đỏ của ác quỷ.

Mà là đôi mắt của một con người.

Hơn nữa.

Tôi có cảm giác rất kỳ lạ.

Mình…

Đã từng quen người đó.

Giọng nói phía sau cánh cổng cũng khẽ trầm xuống.

“Linh Chiêu.”

“Ngươi thật sự…”

“Không nhớ ta sao?”

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...