Riêng tôi…
Ngồi trên vai Đầu Trâu.
“Chạy nhanh lên.”
Đầu Trâu mặt mếu máo.
“Tiểu tổ tông.”
“Tôi là quỷ sai.”
“Không phải ngựa.”
Tôi cười hì hì.
“Thì chú khỏe hơn ngựa.”
Bên cạnh, Mặt Ngựa ôm bụng cười nghiêng ngả.
Đầu Trâu lườm hắn.
“Cười gì?”
“Nếu cô ấy thích.”
“Mai tới lượt ngươi cõng.”
Nụ cười trên mặt Mặt Ngựa lập tức biến mất.
…
Ba giờ sáng.
Đoàn người đến chân núi Cửu Âm.
Khắp nơi âm u lạnh lẽo.
Không có một tiếng côn trùng.
Không có một con chim.
Ngay cả gió cũng mang theo mùi tanh nhàn nhạt.
Lâm Thanh Huyền vừa bước vào đã nhíu chặt mày.
“Âm khí quá nặng.”
Một trưởng lão lấy la bàn ra.
Kim la bàn quay loạn rồi…
Rắc!
Gãy đôi.
Mọi người đồng loạt hít một hơi lạnh.
Từ trong màn sương.
Từng bóng người chậm rãi xuất hiện.
Một.
Hai.
Mười.
Hai mươi.
Toàn bộ đều là ác quỷ đào tẩu.
Nhưng điều khiến ai cũng rùng mình là…
Chúng không hề tấn công.
Mà đồng loạt quỳ xuống.
Hướng về phía tôi.
“Chủ…”
“Chủ nhân…”
Tiếng gọi khàn khàn vang lên khắp núi.
Các trưởng lão Huyền Môn đứng chết lặng.
Tần Huyền Cơ nắm chặt cây gậy.
Ánh mắt đầy chấn động.
Một con quỷ quỳ có thể là trùng hợp.
Mười con quỳ có thể là sợ hãi.
Nhưng…
Hàng trăm ác quỷ cùng quỳ.
Chỉ có một lời giải thích.
Chúng từng thật sự thần phục cô bé trước mặt.
Tôi nhìn bọn chúng.
Trong đầu bỗng lóe lên vài hình ảnh.
Một vùng đất đen vô tận.
Vô số ác quỷ chen chúc gào thét.
Một cô gái mặc hồng y đứng trước cổng đồng khổng lồ.
Giọng nói non nớt nhưng đầy uy nghiêm.
“Từ hôm nay.”
“Không có lệnh của tôi.”
“Không một con quỷ nào được bước ra ngoài.”
Ầm!
Hình ảnh biến mất.
Tôi ôm đầu lùi lại một bước.
Bạch Vô Thường vội đỡ lấy tôi.
“Linh Chiêu!”
Tôi hít sâu.
“Tôi…”
“Tôi từng đến đây.”
Không.
Không chỉ từng đến.
Tôi còn từng…
Tự tay đóng cánh cửa ấy.
Đúng lúc đó.
Một tiếng cười khàn đặc vang vọng từ sâu trong lòng núi.
“Cuối cùng…”
“Ngươi cũng nhớ ra rồi.”
Ầm!
Mặt đất nứt toác.
Một cánh cổng đồng cao hơn mười mét chậm rãi trồi lên từ lòng đất.
Trên cánh cổng khắc đầy phù văn cổ xưa.
Ở chính giữa…
Có một dấu bàn tay rất nhỏ.
Vừa khít…
Với bàn tay của tôi.
Không khí trong nháy mắt đông cứng.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi.
Còn tôi chỉ lặng lẽ giơ tay lên.
Một cảm giác quen thuộc từ sâu trong linh hồn nói với tôi rằng…
Chỉ cần đặt tay xuống.
Mọi bí mật bị phong ấn suốt ba trăm năm…
Sẽ được mở ra.
Chương 18: Người khóa Quỷ Ngục
Bàn tay tôi chậm rãi đặt lên dấu ấn giữa cánh cổng đồng.
Khoảnh khắc da thịt chạm vào bề mặt lạnh buốt.
Ầm!
Toàn bộ núi Cửu Âm rung chuyển dữ dội.
Từng đạo phù văn cổ xưa trên cánh cổng lần lượt sáng lên.
Ánh sáng vàng lan theo từng đường vân như mạch máu, nhanh chóng phủ kín cả cánh cổng khổng lồ.
Tần Huyền Cơ thất thanh.
“Phong ấn… đang sống lại!”
Các trưởng lão Huyền Môn đồng loạt lùi về sau.
Bọn họ tu hành cả đời, chưa từng nhìn thấy một phong ấn tự động thức tỉnh.
Mà lúc này.
Đám ác quỷ đang quỳ dưới đất lại bắt đầu run lên.
Không phải vì tức giận.
Mà vì…
Kính sợ.
Một con ác quỷ già nhất khàn giọng nói:
“Chủ nhân…”
“Người… cuối cùng cũng trở về…”
…
Trong đầu tôi lại hiện lên những mảnh ký ức vụn vỡ.
Ba trăm năm trước.
Nơi này không có núi.
Chỉ có một vực sâu vô tận.
Vô số ác quỷ bò ra từ lòng đất.
Khắp nơi đều là tiếng khóc.
Tiếng gào.
Tiếng cầu cứu.
Một cô gái mặc áo đỏ đứng trước vực sâu.
Trong tay cầm một chiếc chuông vàng.
Sau lưng cô là Diêm Vương, Phán Quan, Hắc Bạch Vô Thường cùng vô số quỷ sai.
Có người hỏi:
“Thật sự phải làm vậy sao?”
Cô gái chỉ cười.
“Nếu không khóa Quỷ Ngục.”
“Cả tam giới sẽ loạn.”
Ngay sau đó…
Cô gái giơ tay.
Từng sợi xích vàng từ bầu trời giáng xuống.
Khóa chặt toàn bộ Quỷ Ngục.
Hình ảnh đến đây thì đột ngột biến mất.
…
Tôi mở mắt.
Trong lòng bàn tay chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một vết sáng hình chuông.
Bạch Vô Thường nhìn thấy dấu ấn ấy thì hít mạnh một hơi.
“Là…”
“Trấn Hồn Ấn.”
Hắc Vô Thường siết chặt khóa hồn.
“Quả nhiên.”
“Tiểu tổ tông chính là người đã khóa Quỷ Ngục.”
Tần Huyền Cơ ngẩn người.
Ông từng đọc vô số cổ tịch.
Trong đó chỉ ghi lại một câu.
“Ba trăm năm trước, có một vị đại năng dùng sức một mình phong bế Quỷ Ngục.”
Không ai biết người đó là ai.
Không ai biết người đó đi đâu.
Hóa ra…
Lại là cô bé sáu tuổi trước mặt.
…
Đúng lúc ấy.
Một tiếng cười vang lên từ sau cánh cổng.
“Khóa Quỷ Ngục?”
“Ngươi thật sự nghĩ…”
“Chỉ dựa vào mình ngươi sao?”
Giọng nói ấy vừa xuất hiện.
Toàn bộ phù văn trên cánh cổng đồng lập tức tối đi một nửa.
Âm khí từ khe cửa điên cuồng tràn ra.
Một bàn tay trắng bệch chậm rãi thò ra từ bên trong.
Không giống tay người.
Năm ngón tay dài đến dị thường.
Đầu móng đen như mực.
Chỉ một bàn tay.
Chaporia
Bình Luận (0)