Hắn nhìn tôi như nhìn thấy thứ gì đáng sợ nhất.
“Không…”
“Không thể…”
“Phong ấn của ngươi còn chưa mở.”
“Tại sao uy áp vẫn còn?”
Tôi nghiêng đầu.
“Tôi cũng không biết.”
“Tôi chỉ bảo bọn chúng quỳ.”
“Thì bọn chúng quỳ thôi.”
Nghe xong.
Đám ác quỷ càng cúi đầu thấp hơn.
Bạch Vô Thường che mặt.
“Tiểu tổ tông…”
“Cô đừng nói như chuyện bình thường được không?”
…
Tần Huyền Cơ chậm rãi tiến lên.
Ông nhìn đám ác quỷ dưới đất, trong lòng dậy sóng.
Mấy con quỷ này, con yếu nhất cũng phải mất vài vị trưởng lão liên thủ mới trấn áp nổi.
Vậy mà…
Chỉ vì một câu nói của cô bé sáu tuổi.
Chúng ngay cả ý định phản kháng cũng không có.
Ông chắp tay.
“Tiền bối.”
“Xin hỏi…”
“Cô rốt cuộc là ai?”
Tôi nhìn ông.
Rồi thành thật lắc đầu.
“Không nhớ.”
“Tôi chỉ nhớ mình lớn lên ở địa phủ.”
“Diêm Vương nuôi.”
“Phán Quan dạy viết chữ.”
“Hắc Bạch Vô Thường dẫn tôi đi chơi.”
“Còn trước đó…”
“Tôi quên mất rồi.”
…
Đúng lúc ấy.
Tên áo choàng đen bỗng cười lớn.
“Ha ha ha…”
“Các ngươi tưởng…”
“Con bé thật sự quên sao?”
“Không.”
“Hồn của nó…”
“Căn bản không đầy đủ.”
Bạch Vô Thường lập tức biến sắc.
“Câm miệng!”
Khóa hồn trong tay hắn bắn ra như tia chớp.
Nhưng vẫn chậm một bước.
Tên áo choàng đen cắn nát một viên ngọc đen trong miệng.
Ầm!
Thân thể hắn nổ tung thành một màn sương máu.
Không còn chút dấu vết.
Hắc Vô Thường cau mày.
“Lại tự hủy.”
Bạch Vô Thường siết chặt nắm tay.
“Lần nào cũng chậm một bước.”
…
Tôi đứng tại chỗ.
Trong đầu chỉ quanh quẩn một câu nói.
Hồn không đầy đủ.
Tôi đưa tay đặt lên ngực.
Không hiểu vì sao…
Nơi đó bỗng thấy trống rỗng.
Như thể…
Có thứ gì rất quan trọng đã bị lấy mất từ rất lâu.
…
Một tiếng khóc non nớt bỗng vang lên trong thức hải.
“Tỷ tỷ…”
Tôi giật mình.
Là giọng của Thẩm Linh Chiêu thật.
Từ ngày nhập thân, cô bé vẫn luôn ngủ say.
Đây là lần đầu tiên cô bé chủ động gọi tôi.
“Em tỉnh rồi?”
Giọng cô bé rất nhỏ.
“Tỷ tỷ…”
“Em nhớ ra rồi…”
“Đêm em rơi xuống hồ…”
“Có người…”
“Có người đứng phía sau đẩy em.”
Tôi khẽ nheo mắt.
“Không phải Thẩm Tuyết?”
“Không…”
“Em chỉ nhìn thấy…”
“Một chiếc mặt nạ bạc.”
Tôi bỗng siết chặt nắm tay.
Lại là mặt nạ bạc.
Kẻ đó…
Không chỉ nhằm vào tôi.
Ngay từ đầu…
Mục tiêu của hắn đã là Thẩm Linh Chiêu.
…
Lâm Thanh Huyền cũng nghe thấy lời kể.
Ông lập tức nói:
“Thẩm tiên sinh.”
“Đêm cô bé rơi xuống hồ.”
“Ông đã điều tra kỹ chưa?”
Cha Thẩm sững người.
“Ý ông là…”
“Có người cố ý hại Linh Chiêu?”
Lâm Thanh Huyền nhìn ông thật lâu.
“Có lẽ.”
“Ngay từ ngày con gái ông được đón về.”
“Đã có người chờ sẵn.”
Sắc mặt cha Thẩm dần trắng bệch.
Lần đầu tiên.
Ông bắt đầu nghi ngờ ký ức của chính mình.
Đêm đó…
Thật sự là con gái út tự ngã xuống hồ sao?
Hay…
Ông đã bỏ qua điều gì đó?
…
Đúng lúc ấy.
Một đệ tử Huyền Môn hớt hải chạy vào.
“Hội trưởng!”
“Không xong rồi!”
“Quỷ Ngục…”
“Lại có thêm ba mươi hai ác quỷ trốn thoát!”
Bạch Vô Thường và Hắc Vô Thường đồng thời biến sắc.
Ba mươi hai.
Đây không còn là đào tẩu lẻ tẻ nữa.
Có người…
Đang từng bước mở toàn bộ Quỷ Ngục.
Tôi chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phương bắc.
Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất kỳ lạ.
Giống như…
Có ai đó đang chờ tôi ở nơi ấy.
Một giọng nói mơ hồ vang lên trong đầu.
“Linh Chiêu…”
“Đến lúc lấy lại những gì thuộc về con rồi…”
Chương 17: Cánh cửa Quỷ Ngục
Sau khi rời khỏi Hiệp hội Huyền Môn, tôi không trở về nhà họ Thẩm ngay.
Đứng trên đỉnh Thanh Vân Sơn, tôi nhìn về phương bắc.
Cảm giác kỳ lạ trong lòng càng lúc càng rõ.
Giống như…
Có thứ gì đó đang gọi tên tôi.
Bạch Vô Thường bước tới, đưa cho tôi một cây kẹo hồ lô.
“Tiểu tổ tông.”
“Tâm trạng không tốt thì ăn đồ ngọt.”
Tôi nhận lấy, cắn một miếng.
“Quỷ cũng ăn được à?”
Bạch Vô Thường cười.
“Địa phủ mở nhiều quầy lắm.”
“Chỉ là cô toàn đi ăn chùa.”
Tôi chớp mắt.
“Thật sao?”
“Ừ.”
“Còn nợ tiền không?”
“…Nợ.”
Khóe môi tôi cong lên.
“Vậy sau này nhớ trả.”
Bạch Vô Thường nhìn tôi ngẩn người.
Ngày trước.
Tiểu tổ tông chỉ biết quậy phá.
Còn bây giờ…
Hình như sau khi sống ở dương gian một thời gian, cô bé đã thay đổi đôi chút.
…
Đúng lúc ấy.
Hắc Vô Thường xuất hiện.
Sắc mặt hắn hiếm khi nghiêm trọng đến vậy.
“Tìm được rồi.”
“Tìm được gì?”
“Cửa Quỷ Ngục.”
Tôi lập tức đứng dậy.
“Ở đâu?”
“Trong núi Cửu Âm.”
“Cách đây hơn ba trăm cây số.”
Lâm Thanh Huyền nghe vậy cũng biến sắc.
“Núi Cửu Âm?”
“Đó là cấm địa của Huyền Môn.”
“Từ hơn ba trăm năm trước đã bị phong sơn.”
Hắc Vô Thường gật đầu.
“Bởi vì…”
“Cửa Quỷ Ngục ở đó.”
…
Ngay trong đêm.
Một đoàn người lên đường.
Hiệp hội Huyền Môn điều động mười hai trưởng lão.
Hơn năm mươi đệ tử tinh anh.
Cộng thêm Hắc Bạch Vô Thường.
Chaporia
Bình Luận (0)