Trên ngực mỗi người đều có ký hiệu màu bạc giống hệt mảnh ngọc mà Hắc Bạch Vô Thường từng mang đến.

Tên đứng giữa nhìn tôi, khóe môi nhếch lên.

“Tuế Linh Chiêu.”

“Chủ nhân quả nhiên không đoán sai.”

“Ngươi thật sự ở đây.”

Trong nháy mắt.

Sắc mặt toàn bộ trưởng lão Huyền Môn đồng loạt thay đổi.

Lần đầu tiên…

Kẻ đứng sau màn đã chủ động lộ diện.

Chương 15: Một câu của tôi, vạn quỷ cúi đầu

Ba kẻ mặc áo choàng đen đứng giữa đại điện.

Âm khí từ trên người chúng cuồn cuộn lan ra, khiến nhiệt độ trong điện giảm xuống rõ rệt.

Mấy đệ tử trẻ tuổi của Hiệp hội Huyền Môn vô thức lùi lại.

Một trưởng lão quát lớn:

“Yêu nghiệt! Dám xông vào Thanh Vân Sơn!”

Tên đứng giữa bật cười.

“Thanh Vân Sơn?”

“Hôm nay cho dù là Thiên Vương lão tử cũng không giữ nổi Tuế Linh Chiêu.”

Hắn vừa dứt lời.

Hai kẻ phía sau đồng thời kết ấn.

Ầm!

Mặt đất rung chuyển.

Từng cột khói đen từ dưới nền đá bốc lên.

Trong nháy mắt đã hóa thành mấy chục ác quỷ.

Đám ác quỷ vừa xuất hiện liền lao thẳng về phía các đệ tử Huyền Môn.

Tiếng hét vang khắp đại điện.

“Trấn!”

“Lập trận!”

Hơn trăm lá bùa đồng loạt bay lên.

Kim quang và âm khí va chạm liên tục.

Nhưng đám ác quỷ này mạnh hơn những con trước rất nhiều.

Chỉ trong chớp mắt, mấy đệ tử đã bị đánh bật ra ngoài.

Lâm Thanh Huyền rút kiếm gỗ đào, cắn đầu ngón tay vẽ bùa giữa không trung.

Một đạo lôi quang giáng xuống.

Đánh tan ba con ác quỷ.

Nhưng ngay sau đó…

Lại có thêm sáu con khác bò lên từ mặt đất.

Tần Huyền Cơ trầm giọng.

“Chúng đang dùng đại trận triệu quỷ.”

“Không phá trận thì giết mãi cũng vô ích.”

Tên áo choàng đen cười càng lớn.

“Đúng.”

“Nhưng các ngươi…”

“Không còn cơ hội.”

Tôi vẫn đứng yên.

Nhìn tất cả.

Trong đầu không ngừng vang lên những hình ảnh vừa nhìn thấy trong Kính Hồi Hồn.

Xiềng xích.

Phong ấn.

Máu.

Còn có…

Người kia.

Không biết vì sao.

Trong lòng tôi bỗng rất khó chịu.

Tên áo choàng đen chậm rãi bước về phía tôi.

“Đi theo ta.”

“Chủ nhân muốn gặp ngươi.”

Tôi ngẩng đầu.

“Nếu không đi thì sao?”

“Vậy…”

Hắn cười lạnh.

“Ta chỉ đành bắt ngươi.”

Nói xong.

Hắn đưa tay chộp về phía tôi.

Ngay khi bàn tay còn cách tôi nửa thước.

Một bàn tay khác bỗng giữ chặt cổ tay hắn.

Không phải tôi.

Mà là…

Bạch Vô Thường.

Hắn chẳng biết xuất hiện từ lúc nào.

Vẫn mặc bộ vest trắng hôm trước.

Chỉ là lúc này, nụ cười trên mặt đã biến mất.

Giọng nói lạnh đến đáng sợ.

“Ngươi…”

“Cũng xứng chạm vào tiểu tổ tông?”

Rắc!

Cổ tay tên áo choàng đen lập tức gãy thành một góc kỳ dị.

Hắn kêu lên thảm thiết.

“Các ngươi!”

“Các ngươi dám can thiệp chuyện dương gian?”

Ngay sau đó.

Một tiếng cười trầm thấp vang lên.

“Tại sao không dám?”

Hắc Vô Thường từ trên xà nhà nhảy xuống.

Khóa hồn trong tay nện mạnh xuống đất.

Ầm!

Toàn bộ âm khí trong đại điện bị ép lùi hơn mười trượng.

Đám ác quỷ đang gào thét cũng đồng loạt quỳ xuống.

Tên áo choàng đen biến sắc.

“Hắc Bạch Vô Thường cùng xuất hiện?”

“Không thể nào!”

Bạch Vô Thường khẽ chỉnh lại cổ áo.

“Vốn dĩ…”

“Hai bọn ta không định ra tay.”

“Nhưng…”

Hắn quay sang nhìn tôi.

“Có người muốn bắt cóc tiểu tổ tông.”

“Diêm Vương mà biết…”

“Nửa cái địa phủ sẽ lật lên.”

Tôi nhìn hai người.

“Hai người tới hơi muộn.”

Bạch Vô Thường cười gượng.

“Xin lỗi.”

“Đường tắc.”

Toàn bộ đại điện:

“…”

Quỷ sai…

Cũng biết tắc đường sao?

Tên áo choàng đen nghiến răng.

“Giết!”

Tất cả ác quỷ đồng loạt xông tới.

Đúng lúc ấy.

Tôi nhẹ nhàng giơ tay.

“Quỳ xuống.”

Giọng tôi rất nhỏ.

Nhưng vừa dứt.

Toàn bộ đại điện bỗng yên tĩnh.

Mấy chục con ác quỷ đang lao tới như bị một lực vô hình đè xuống.

Bịch!

Bịch!

Bịch!

Từng con một quỳ rạp xuống đất.

Không chỉ ác quỷ.

Ngay cả những quỷ hồn bị triệu hồi bên ngoài Thanh Vân Sơn cũng đồng loạt phủ phục.

Chúng run rẩy.

Không dám ngẩng đầu.

Trong ánh mắt của chúng chỉ còn lại sự kính sợ từ tận linh hồn.

Tên áo choàng đen hoảng hốt.

“Không…”

“Không thể…”

“Chỉ một câu…”

“Sao có thể khiến vạn quỷ thần phục?”

Bạch Vô Thường khẽ thở dài.

“Hóa ra…”

“Tiểu tổ tông vẫn chưa quên hết.”

Hắc Vô Thường cũng nhìn tôi.

Ánh mắt hiếm khi xuất hiện chút cảm xúc.

Tần Huyền Cơ đứng phía sau, tay cầm kiếm gỗ mà run lên.

Ông tu đạo gần trăm năm.

Đây là lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy cảnh tượng…

Một lời.

Ép vạn quỷ cúi đầu.

Tôi nhìn đám ác quỷ đang quỳ kín đại điện.

Trong đầu bỗng hiện lên một giọng nói rất xa xăm.

“Nếu có một ngày con quên tất cả…”

“Chỉ cần quỷ còn quỳ trước con…”

“Thì con vẫn là chủ nhân của chúng.”

Tôi khẽ nhíu mày.

Giọng nói ấy…

Là của ai?

Chương 16: Chủ nhân của Quỷ Ngục

Cả đại điện im phăng phắc.

Mấy chục con ác quỷ vẫn quỳ rạp trên mặt đất, không con nào dám ngẩng đầu.

Tên áo choàng đen đứng giữa đại điện, toàn thân run rẩy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...