“Bắt quỷ.”
“Siêu độ.”
“À.”
“Tôi còn biết đốt vàng mã rất đẹp.”
Phòng khách lập tức yên lặng.
Anh hai Thẩm Dật phì cười.
“Em tưởng đây là địa phủ à?”
Tôi cắn một miếng kem.
“Đúng.”
“Khác mỗi chỗ ở đây nhiều người sống hơn.”
Ba anh em nhìn nhau.
Lại bắt đầu rồi.
Con bé này ngày nào cũng nói mấy câu kỳ lạ.
…
Buổi chiều.
Tôi ra vườn tưới hoa.
Một tiểu quỷ bay tới.
“Đại tỷ.”
“Hửm?”
“Có người theo dõi tỷ.”
Tôi quay đầu.
Bên ngoài hàng rào.
Một thanh niên mặc áo đạo sĩ đang lén nhìn vào.
Vừa thấy tôi quay lại.
Anh ta lập tức cúi đầu thật sâu.
“Tiền bối.”
Tôi ngẩn người.
“Lại một người nữa?”
Thanh niên đỏ mặt.
“Đệ tử Huyền Môn đời thứ ba.”
“Phụng lệnh hội trưởng.”
“Đến bảo vệ tiền bối.”
Tôi chống cằm.
“Bảo vệ tôi?”
“Ừm.”
“Nếu gặp nguy hiểm…”
Tôi tò mò hỏi.
“Anh đánh thắng tôi không?”
Thanh niên cứng họng.
Một lúc lâu sau mới thành thật lắc đầu.
“Không thắng.”
“Vậy bảo vệ kiểu gì?”
“…”
Thanh niên nghẹn đến mặt đỏ bừng.
Đúng lúc ấy.
Một giọng cười khẽ vang lên từ phía sau.
“Tôi đã nói rồi.”
“Cô bé này rất khó nói chuyện.”
Lâm Thanh Huyền chậm rãi bước tới.
Ông nhìn tôi rồi cười hiền.
“Tiền bối.”
“Hội trưởng muốn mời cô.”
“Ba ngày nữa.”
“Đến Hiệp hội Huyền Môn.”
“Có một việc…”
“Cần chính cô xác nhận.”
Tôi hơi nghiêng đầu.
“Việc gì?”
Lâm Thanh Huyền nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Ba trăm năm trước…”
“Rốt cuộc cô là ai?”
Gió nhẹ thổi qua.
Nụ cười trên môi tôi dần nhạt đi.
Ngay cả tôi…
Cũng không nhớ rõ đáp án ấy nữa.
Chương 14: Phong ấn trong thức hải
Ba ngày sau.
Chiếc xe của Hiệp hội Huyền Môn dừng trước cổng nhà họ Thẩm từ sáng sớm.
Lâm Thanh Huyền tự mình đến đón tôi.
Cha Thẩm vốn không muốn cho tôi đi.
Dù sao trong mắt ông, tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi.
Nhưng ngay sau đó, hội trưởng Tần Huyền Cơ tự mình gọi điện.
Chỉ nói đúng một câu.
“Hôm nay, toàn bộ Hiệp hội Huyền Môn đều chờ cô bé.”
Cha Thẩm cầm điện thoại rất lâu mới hoàn hồn.
Ông không hiểu.
Một đứa trẻ vừa được đón về chưa đầy nửa tháng.
Vì sao lại khiến cả giới Huyền Môn coi trọng như vậy?
…
Hiệp hội Huyền Môn nằm trên đỉnh Thanh Vân Sơn.
Bề ngoài chỉ là một đạo quán cổ kính.
Nhưng khi bước qua cánh cổng đá, khung cảnh lập tức thay đổi.
Linh khí dày đặc.
Tiếng chuông ngân vang.
Hai bên đường đá, hơn trăm đệ tử mặc đạo bào đứng thành hai hàng.
Vừa thấy tôi.
Tất cả đồng loạt chắp tay cúi người.
“Kính chào tiền bối!”
Tôi giật mình.
“Làm gì đông vậy?”
Lâm Thanh Huyền cười khổ.
“Đây là quy củ.”
Tôi nhỏ giọng hỏi:
“Có cơm không?”
“…Có.”
“Vậy được.”
…
Đại điện.
Tần Huyền Cơ đã chờ sẵn.
Ông không vòng vo.
Chỉ nhẹ nhàng đặt một chiếc gương đồng lên bàn.
“Đây là Kính Hồi Hồn.”
“Nó không soi dung mạo.”
“Mà soi ký ức.”
“Nếu cô thật sự có liên quan đến ba trăm năm trước…”
“Có lẽ sẽ nhìn thấy.”
Tôi nhìn chiếc gương.
Không hiểu sao trong lòng lại xuất hiện cảm giác rất quen thuộc.
Như thể…
Tôi đã từng gặp nó.
Tần Huyền Cơ khẽ nói:
“Xin tiền bối đưa tay.”
Tôi đặt tay lên mặt gương.
Trong khoảnh khắc.
Mặt gương vốn phẳng lặng bỗng nổi lên từng gợn sóng.
Một luồng sáng trắng bùng phát.
Toàn bộ đại điện rung chuyển.
Đệ tử bên ngoài đều hoảng hốt.
“Chuyện gì xảy ra?”
“Pháp khí mất khống chế sao?”
Bên trong.
Tần Huyền Cơ nhìn chằm chằm vào chiếc gương.
Con ngươi ông co rút dữ dội.
Bởi vì…
Trên mặt gương không hiện ký ức.
Mà hiện ra từng sợi xích vàng.
Hàng trăm.
Hàng nghìn.
Vô số sợi xích chằng chịt khóa chặt một vùng tối đen.
Giữa vùng tối ấy.
Có một bóng người nho nhỏ đang ngủ say.
Tôi.
Đó là tôi.
Nhưng lớn hơn bây giờ rất nhiều.
Toàn thân bị xiềng xích phong ấn.
Đột nhiên.
Đôi mắt của “tôi” trong gương mở ra.
Chỉ liếc nhìn một cái.
Rắc!
Chiếc Kính Hồi Hồn xuất hiện vô số vết nứt.
Ầm!
Chiếc gương nổ tung thành bụi sáng.
Một cơn gió mạnh quét khắp đại điện.
Tất cả trưởng lão đều lùi lại vài bước.
Chỉ có tôi vẫn đứng yên.
Tôi ôm đầu.
Trong đầu chợt hiện lên một đoạn ký ức ngắn ngủi.
…
Máu.
Khắp nơi đều là máu.
Một người đàn ông mặc trường bào đen quỳ trước mặt tôi.
Hắn cười rất kỳ lạ.
“Tuế Linh Chiêu.”
“Ngươi không nên tồn tại.”
Tôi giơ tay.
Một đạo kim quang xé toạc bầu trời.
Sau đó…
Ký ức đột ngột đứt đoạn.
Tôi choàng tỉnh.
Trán đầy mồ hôi.
…
Trong đại điện.
Không một ai dám lên tiếng.
Tần Huyền Cơ cúi xuống nhặt một mảnh gương vỡ.
Bên trên vẫn còn lưu lại một hàng chữ mờ nhạt.
“Người phong ấn.”
Ông ngẩng đầu nhìn tôi.
Giọng nói run run.
“Tiền bối…”
“Ba trăm năm trước…”
“Chính cô đã tự phong ấn ký ức của mình.”
Tôi im lặng.
Chính tôi?
Tại sao?
Đúng lúc ấy.
Một tiếng cười lạnh bất ngờ vang lên từ ngoài đại điện.
“Tìm được rồi.”
Ầm!
Cánh cửa lớn nổ tung.
Ba bóng người mặc áo choàng đen chậm rãi bước vào.
Chaporia
Bình Luận (0)