Tôi đã xuất hiện trước mặt.

“Câu này.”

“Hôm qua cũng có người nói.”

“Tại sao ai cũng biết tôi?”

Con quỷ run lên.

“Ngài…”

“Ngài là…”

Nó chưa kịp nói ra hai chữ cuối cùng.

Một luồng khói đen bỗng từ ngực nó bốc lên.

“Không được!”

Tôi lập tức đưa tay bắt lấy.

Nhưng vẫn chậm một bước.

Khói đen hóa thành một lưỡi dao.

Xuyên thẳng qua thân thể con quỷ.

“Phụt!”

Con quỷ đói kêu lên thảm thiết.

Toàn bộ hồn thể tan vỡ thành vô số điểm sáng.

Tôi chỉ kịp giữ lại một mảnh linh hồn rất nhỏ.

Bốn phía yên tĩnh đến lạ.

Tôi mở lòng bàn tay.

Mảnh hồn kia run rẩy.

Rất lâu sau mới phát ra một tiếng yếu ớt.

“Cứu…”

“Cứu bọn họ…”

Rồi hoàn toàn biến mất.

Đúng lúc ấy.

Lâm Thanh Huyền cùng Hắc Bạch Vô Thường cũng chạy tới.

Nhìn khoảng sân tan hoang.

Nhìn bức tường bị đâm thủng.

Lại nhìn tôi vẫn bình yên đứng giữa sân.

Ba người đồng thời trầm mặc.

Bạch Vô Thường hắng giọng.

“Tiểu tổ tông.”

“Lần sau…”

“Cô đánh nhẹ một chút.”

“Địa phủ không bồi thường trường học đâu.”

Tôi gãi đầu.

“Quen tay.”

Hắc Vô Thường ngồi xuống, nhặt mảnh âm khí còn sót lại.

Sắc mặt càng lúc càng nặng.

“Có người diệt khẩu.”

“Tất cả ác quỷ đều bị hạ cấm chế.”

“Chỉ cần chuẩn bị nói ra thân phận kẻ đứng sau…”

“Sẽ lập tức hồn phi phách tán.”

Lâm Thanh Huyền hít sâu một hơi.

Ông đã tu hành hơn sáu mươi năm.

Nhưng đây là lần đầu tiên gặp loại thủ đoạn tàn nhẫn như vậy.

Tôi nhìn lên bầu trời đã tối hẳn.

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất kỳ lạ.

Kẻ đứng sau không chỉ muốn thả ác quỷ.

Hắn còn đang…

Từng bước dẫn tôi ra mặt.

Ở một nơi rất xa.

Trong căn phòng phủ đầy nến đen.

Một người đeo mặt nạ bạc chậm rãi mở mắt.

Trên chiếc bàn đá trước mặt hắn có một tấm bản đồ.

Mỗi vị trí trên bản đồ đều cắm một lá cờ đỏ.

Riêng vị trí trường tiểu học Thịnh Hoa…

Lá cờ vừa gãy làm đôi.

Hắn khẽ cười.

“Không hổ là Tuế Linh Chiêu.”

“Nhưng…”

“Đây mới chỉ là món khai vị.”

“Ta rất mong chờ ngày ngươi nhớ lại tất cả.”

Ngọn nến đen bỗng cháy bùng lên.

Bóng người trong căn phòng lại chìm vào màn đêm.

Chương 13: Lệnh triệu tập cao nhất

Sáng hôm sau.

Toàn bộ Hiệp hội Huyền Môn chấn động.

Một tờ lệnh khẩn được gửi đến từng chi hội trên cả nước.

Trên đầu văn bản chỉ có bốn chữ thật lớn.

Cấp Thiên.

Đây là cấp bậc cao nhất.

Chỉ khi xảy ra sự kiện liên quan đến tà tu đại năng hoặc tai họa có thể ảnh hưởng đến cả giới huyền môn, hội trưởng mới được phép ban bố.

Phòng họp tầng cao nhất.

Hơn hai mươi vị trưởng lão đã có mặt.

Người trẻ nhất cũng ngoài năm mươi.

Lâm Thanh Huyền ngồi ở cuối bàn.

Sau khi kể lại toàn bộ chuyện xảy ra trong mấy ngày qua, cả căn phòng chìm vào yên lặng.

Một lão đạo mặc đạo bào tím là người lên tiếng đầu tiên.

“Thanh Huyền.”

“Ông nói…”

“Cô bé kia chỉ mới sáu tuổi?”

“Đúng.”

“Một ngón tay đánh bay quỷ đói?”

“Đúng.”

“Hắc Bạch Vô Thường còn gọi cô bé là ‘tiểu tổ tông’?”

“…Đúng.”

Vị trưởng lão hít sâu một hơi.

“Ông chắc mình không bị ảo giác chứ?”

Lâm Thanh Huyền cười khổ.

“Nếu chỉ mình tôi nhìn thấy, tôi cũng hy vọng đó là ảo giác.”

“Nhưng…”

“Hôm đó còn có cha con nhà họ Thẩm.”

“Còn có mấy vị đệ tử của hiệp hội.”

“Đều tận mắt chứng kiến.”

Mọi người lại im lặng.

Đúng lúc ấy.

Cánh cửa phòng họp mở ra.

Một ông lão tóc bạc chống gậy bước vào.

Toàn bộ trưởng lão đồng loạt đứng dậy.

“Hội trưởng.”

Người vừa tới chính là hội trưởng Hiệp hội Huyền Môn.

Tần Huyền Cơ.

Ông nhìn quanh một lượt rồi chậm rãi hỏi:

“Đứa trẻ kia tên gì?”

“Thẩm Linh Chiêu.”

Nghe đến ba chữ ấy.

Ánh mắt Tần Huyền Cơ khẽ thay đổi.

Ông lấy trong ngực ra một quyển sách cũ đã ngả vàng.

Lật đến trang cuối.

Trên đó chỉ có một hàng chữ được viết từ hơn ba trăm năm trước.

“Nếu một ngày gặp người khiến Hắc Bạch Vô Thường cúi đầu, toàn bộ Huyền Môn phải lấy lễ tiền bối mà đối đãi. Tuyệt đối không được kết oán.”

Bên dưới.

Có con dấu của vị tổ sư sáng lập Hiệp hội Huyền Môn.

Mọi người đều trợn tròn mắt.

Một vị trưởng lão lắp bắp.

“Ý của tổ sư…”

“Là cô bé ấy?”

Tần Huyền Cơ khép quyển sách lại.

“Không biết.”

“Nhưng…”

“Tổ sư sẽ không vô duyên vô cớ để lại lời này.”

Ông chống gậy đứng dậy.

Giọng nói vang khắp phòng.

“Từ hôm nay.”

“Bất kỳ đệ tử Huyền Môn nào gặp Thẩm Linh Chiêu.”

“Đều không được phép vô lễ.”

“Nếu ai dám tự ý ra tay.”

“Lập tức trục xuất khỏi Hiệp hội.”

Mọi người đồng thanh đáp.

“Rõ.”

Cùng lúc đó.

Nhà họ Thẩm.

Tôi đang ngồi trong phòng khách ăn kem.

Thẩm Tuyết ôm cánh tay mẹ Thẩm làm nũng.

“Mẹ.”

“Cuối tuần trường tổ chức hội diễn.”

“Con muốn đàn piano.”

Mẹ Thẩm cười dịu dàng.

“Được.”

“Con gái mẹ giỏi nhất.”

Nói xong.

Bà mới như nhớ ra tôi.

“Linh Chiêu.”

“Con…”

“Biết biểu diễn gì không?”

Tôi ngẩng đầu.

“Biết.”

Mắt Thẩm Tuyết lóe lên.

“Em biết gì?”

Tôi nghiêm túc suy nghĩ.

“Vẽ bùa.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...