Mấy con thủy quỷ vừa nãy giúp tôi đang lén thò đầu lên.

Tôi lặng lẽ giơ ngón tay cái.

Bọn chúng lập tức cười toe.

Đại tỷ khen mình!

Sau này nhất định phải bảo vệ đại tỷ thật tốt!

Biệt thự nhà họ Thẩm rất lớn.

Lớn hơn điện của Diêm Vương một chút.

Ít nhất theo mắt tôi là vậy.

Tôi đi tới đâu cũng nhìn ngó khắp nơi.

Thẩm Tuyết thấy thế, đáy mắt hiện lên vẻ khinh thường.

“Em chưa từng thấy biệt thự à?”

Tôi thành thật gật đầu.

“Ừ.”

“Địa phủ toàn cung điện.”

Thẩm Tuyết không hiểu.

Cả nhà cũng chỉ cho rằng tôi đang nói linh tinh.

Người giúp việc dẫn tôi lên tầng ba.

Mở cửa.

Một căn phòng nhỏ đến đáng thương hiện ra.

Đồ đạc cũ kỹ.

Ngay cả cửa sổ cũng hướng về phía bắc.

Tôi nhìn một vòng rồi hỏi.

“Đây là phòng ai?”

Người giúp việc cúi đầu.

“Tiểu thư… đây là phòng của cô.”

Tôi quay sang nhìn căn phòng đối diện.

Cửa mở hé.

Chỉ nhìn thoáng qua cũng thấy bên trong rộng gấp ba lần.

Đủ loại búp bê, váy công chúa, đàn piano và giá sách.

“Phòng đó thì sao?”

“Là… phòng của đại tiểu thư.”

Tôi gật đầu.

“Ồ.”

Người giúp việc tưởng tôi sẽ khóc.

Nhưng tôi chỉ bình tĩnh bước vào.

Dù sao…

Đêm nay cũng sẽ đổi.

Mười một giờ đêm.

Cả biệt thự chìm vào yên tĩnh.

Tôi ngồi xếp bằng trên giường.

Nhẹ nhàng gõ ba cái xuống sàn.

“Các em.”

Chưa đầy ba giây.

Một cái đầu trắng bệch từ dưới nền nhà chui lên.

Là con thủy quỷ ban chiều.

Nó cười lấy lòng.

“Đại tỷ!”

Ngay sau đó.

Hơn hai mươi tiểu quỷ chen chúc bò lên.

“Đại tỷ!”

“Đại tỷ!”

Tôi vội giơ tay.

“Suỵt.”

“Các em nhỏ tiếng thôi.”

Đám tiểu quỷ đồng loạt bịt miệng.

Tôi chống cằm.

“Có muốn chơi trò chơi không?”

Hai mươi mấy đôi mắt lập tức sáng rực.

“Có!”

Tôi cười híp mắt.

“Đêm nay.”

“Đi gõ cửa từng phòng.”

“Không được hại người.”

“Chỉ được dọa.”

“Càng vui càng tốt.”

Đám tiểu quỷ đồng thanh.

“Rõ!”

Một giây sau.

Khắp biệt thự vang lên tiếng cốc… cốc… cốc…

Ba giờ sáng.

Anh cả Thẩm Trạch bực bội mở cửa.

Ngoài hành lang không có ai.

Anh ta vừa định quay vào thì sau lưng vang lên tiếng trẻ con.

“Anh ơi.”

“Anh nhìn thấy em không?”

Thẩm Trạch giật mình quay đầu.

Không có gì cả.

Đúng lúc ấy.

Tiếng cười khúc khích vang lên từ dưới gầm giường.

Anh ta cúi xuống.

Một đôi mắt đỏ như máu đang nhìn mình.

“A!”

Tiếng hét vang khắp biệt thự.

Cùng lúc đó.

Phòng mẹ Thẩm.

Bà đang ngủ thì cảm thấy có ai chải tóc cho mình.

Động tác rất nhẹ.

Rất dịu dàng.

Bà còn tưởng người giúp việc.

Mãi đến khi mở mắt.

Một cô bé tóc dài che kín mặt đang ngồi đầu giường.

Tay cầm chiếc lược.

Mỉm cười.

“Mẹ.”

“Con chải đẹp không?”

Mẹ Thẩm ngất xỉu ngay tại chỗ.

Phòng cha Thẩm cũng chẳng khá hơn.

Ông vừa mở mắt.

Đã thấy ba đứa trẻ ngồi xổm trên tủ quần áo.

Đồng loạt nhìn mình.

“Chú ơi.”

“Chơi trốn tìm không?”

Sáng hôm sau.

Cả nhà đều có quầng thâm dưới mắt.

Chỉ có tôi ngủ rất ngon.

Tôi ôm bát cháo.

Vừa ăn vừa hỏi.

“Mọi người thức khuya à?”

Không ai trả lời.

Tôi lại hỏi.

“Tối qua có chuyện gì vui sao?”

Ba anh em nhìn nhau.

Chẳng lẽ…

Thật sự gặp ma?

Chương 3: Địa phủ chuyển phát nhanh

Ngay khi cả nhà còn đang bán tín bán nghi.

Chuông cửa vang lên.

Một ông lão mặc đạo bào đứng ngoài cổng.

Cha Thẩm như gặp được cứu tinh.

“Đại sư Trương!”

“Tối qua trong nhà tôi…”

Ông lão vuốt râu.

“Tôi biết.”

“Âm khí rất nặng.”

Ông ta vừa bước vào cổng.

Đám tiểu quỷ đang nằm trên cây lập tức chạy đến báo cáo.

“Đại tỷ!”

“Có đạo sĩ!”

Tôi nhai nốt miếng bánh bao.

“Thật à?”

“Lợi hại không?”

“Lợi hại lắm.”

“Ông ấy mang kiếm gỗ.”

Tôi lập tức hứng thú.

“Tôi đi xem.”

Đại sư Trương đi một vòng quanh biệt thự.

Mặt càng lúc càng nghiêm trọng.

“Trong nhà có quỷ.”

Cha Thẩm tái mặt.

“Có thể trừ không?”

Ông lão hừ một tiếng.

“Đương nhiên.”

Ông ta lấy ra một lá bùa.

Đúng lúc chuẩn bị dán lên cửa.

Một cơn gió thổi qua.

Lá bùa bay thẳng…

Dính lên trán ông ta.

Tôi đứng cách đó không xa.

Bật cười.

Đám tiểu quỷ ôm bụng lăn lộn.

Đại sư Trương luống cuống gỡ bùa xuống.

“Có kẻ phá!”

Ông ta quát lớn.

“Yêu nghiệt! Mau hiện thân!”

Tôi tò mò bước ra.

“Ông gọi cháu à?”

Ông ta nhìn tôi.

Con bé này.

Trên người không có chút âm khí.

Không phải.

Ông ta tiếp tục niệm chú.

Một thanh kiếm gỗ đâm xuống đất.

Ầm!

Mặt đất rung lên.

Đám tiểu quỷ bên dưới ôm đầu kêu oai oái.

Tôi nhíu mày.

“Tôi bảo rồi.”

“Không được bắt nạt em tôi.”

Nói xong.

Tôi giơ ngón tay búng nhẹ.

Rắc.

Thanh kiếm gỗ gãy làm đôi.

Đại sư Trương trợn tròn mắt.

“Không thể nào!”

Ông ta lùi liền ba bước.

Mồ hôi lạnh túa ra.

Con bé này…

Rốt cuộc là thứ gì?

Tôi cười rất ngoan.

“Ông.”

“Còn muốn đánh nhau không?”

Đúng lúc ấy.

Một giọng nói chỉ mình tôi nghe được vang lên bên tai.

“Linh Chiêu.”

“Làm quá rồi.”

Tôi quay đầu.

Bạch Vô Thường đang đứng trên mái nhà.

Hắn ôm đầu, vẻ mặt đau khổ.

“Diêm Vương bảo tôi lên xem.”

“Tỷ đừng phá nhanh quá.”

“Ít nhất cũng để quyển một còn nội dung.”

Tôi bĩu môi.

“Biết rồi.”

Rồi tôi quay sang nhìn đại sư Trương.

“Hôm nay tha cho ông.”

“Lần sau nhớ nhẹ tay với mấy em nhỏ.”

Đại sư Trương nghe không hiểu.

Nhưng chẳng biết vì sao, hai chân ông ta mềm nhũn.

Ông ta xách túi đồ bỏ chạy một mạch ra khỏi biệt thự.

Cha Thẩm đuổi theo gọi.

“Đại sư!”

Đại sư Trương vừa chạy vừa hét.

“Tiền tôi không lấy nữa!”

“Nhà này… tôi không trừ nổi!”

Tôi nhìn bóng ông ta khuất dần.

Khóe môi cong lên.

Trò vui…

Mới chỉ bắt đầu thôi.

Chương 4: Bạn học mới của tiểu ác quỷ

Sáng hôm sau.

Mẹ Thẩm vừa ăn sáng vừa thông báo:

“Hôm nay hai chị em cùng đến trường.”

Thẩm Tuyết ngoan ngoãn gật đầu.

“Con sẽ chăm sóc em.”

Nói xong, cô bé còn quay sang cười dịu dàng với tôi.

Nếu không nhìn thấy luồng oán khí màu xám lượn lờ trên đỉnh đầu cô ta, có lẽ tôi cũng tin.

Tôi chống cằm nhìn một lúc rồi hỏi:

“Chị có mệt không?”

Thẩm Tuyết khựng lại.

“Ý em là gì?”

“Tối nào cũng phải diễn nhiều như vậy.”

“Chắc mệt lắm.”

Chiếc thìa trong tay Thẩm Tuyết khẽ run.

Cha Thẩm cau mày.

“Linh Chiêu, nói chuyện với chị kiểu gì thế?”

Tôi cúi đầu tiếp tục ăn cháo.

“Con chỉ quan tâm chị thôi.”

Tiểu học Thịnh Hoa.

Là trường tư tốt nhất thành phố.

Chiếc xe vừa dừng lại, vô số phụ huynh đã nhận ra nhà họ Thẩm.

“Đó là Thẩm Tuyết.”

“Nghe nói thiên kim thật cũng được đón về rồi.”

“Đứa nào vậy?”

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.

Tôi nhảy xuống xe, ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Ánh nắng…

Đúng là khác hẳn địa phủ.

Ấm thật.

Đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên.

“Đó là đứa trẻ bị nuôi ở quê đúng không?”

“Có vẻ quê mùa quá.”

“Tuyết Tuyết đáng thương thật.”

Tôi quay đầu.

Là mấy đứa trẻ khoảng sáu bảy tuổi.

Bên cạnh chúng còn có vài con tiểu quỷ đang lè lưỡi làm mặt xấu.

Tôi phì cười.

“Mấy em.”

Đám tiểu quỷ lập tức chạy tới.

“Đại tỷ.”

“Tối qua chơi vui không?”

“Vui lắm!”

Tôi chỉ về phía mấy đứa trẻ kia.

“Không được dọa.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...