“Nhưng…”

“Cứ làm cho chúng xui xẻo một chút.”

Đám tiểu quỷ đồng thanh đáp:

“Rõ!”

Chưa đầy mười giây sau.

Một cậu bé đang cười lớn bỗng vấp ngay bậc thềm.

Bịch!

Ngã ngồi xuống đất.

Một cô bé khác vừa mở cặp sách.

Đàn bút chì đồng loạt rơi đầy sân.

Người cuối cùng vừa định cười thì bị chim bay ngang…

Tặng ngay một bãi “quà” lên đầu.

Tôi hài lòng gật gù.

Quả nhiên.

Tiểu quỷ nhà tôi làm việc rất nhanh.

Buổi học đầu tiên.

Cô giáo giới thiệu tôi với cả lớp.

“Đây là bạn Thẩm Linh Chiêu.”

“Các em nhớ giúp đỡ bạn nhé.”

Tiếng vỗ tay lác đác vang lên.

Chỉ có Thẩm Tuyết chủ động đứng dậy.

“Cô giáo, em xin ngồi cùng em gái.”

Cả lớp lập tức khen.

“Tuyết Tuyết tốt bụng quá.”

Tôi cũng cười.

“Được.”

Vừa ngồi xuống.

Thẩm Tuyết liền ghé sát tai tôi.

“Đừng tưởng tối qua em may mắn.”

“Ở trường này.”

“Không ai thích em đâu.”

Tôi chống cằm nhìn cô ta.

“Chị biết không?”

“Gì?”

“Tôi thích người xấu.”

“Bởi vì…”

“Có thể quậy thoải mái.”

Thẩm Tuyết chưa kịp hiểu.

Một tiếng “rắc” vang lên.

Chiếc bút máy cô ta yêu thích nhất tự nhiên gãy đôi.

Thẩm Tuyết tròn mắt.

Tôi vô tội giơ hai tay.

“Không phải tôi.”

Dưới gầm bàn.

Một tiểu quỷ đang cười lăn lộn.

Giờ ra chơi.

Một cậu bé mập mạp chạy đến.

“Bạn là Linh Chiêu à?”

Tôi gật đầu.

“Tớ tên Cố Tiểu Vũ.”

“Cậu… có nhìn thấy bọn họ không?”

Tôi hơi bất ngờ.

“Cậu thấy à?”

Cậu bé chỉ về phía gốc cây.

Ba tiểu quỷ đang treo ngược trên cành.

“Từ nhỏ tớ đã nhìn thấy.”

“Nhưng không ai tin.”

Tôi bật cười.

Cuối cùng cũng gặp một người thú vị.

Chương 5: Người của Huyền Môn

Tan học.

Một chiếc xe màu đen đã chờ sẵn trước cổng.

Nhưng người xuống xe không phải cha Thẩm.

Mà là một ông lão tóc bạc.

Vừa nhìn thấy tôi.

Ông ấy sững người.

Không.

Chính xác hơn.

Là nhìn thấy đám tiểu quỷ đang bám quanh tôi.

Ông lão hít sâu một hơi.

Trong mắt người thường, nơi ấy chẳng có gì.

Nhưng trong mắt ông…

Ít nhất ba mươi tiểu quỷ đang ngoan ngoãn xếp hàng sau lưng cô bé.

Đáng sợ nhất là…

Chúng không hề có oán khí.

Mà còn vô cùng kính sợ đứa trẻ sáu tuổi này.

“Xin hỏi…”

Ông lão chắp tay.

“Tiểu đạo là Lâm Thanh Huyền.”

“Từ Hiệp hội Huyền Môn.”

“Tôi có thể nói chuyện riêng với cô bé không?”

Cha Thẩm ngạc nhiên.

“Đại sư quen con bé?”

Lâm Thanh Huyền lắc đầu.

“Không.”

“Nhưng…”

“Con bé quen âm phủ.

Câu nói ấy khiến tim tôi khẽ giật.

Ồ?

Dương gian cũng có người biết chuyện địa phủ sao?

Tôi bước tới.

“Ông nhìn thấy bọn họ?”

Lâm Thanh Huyền gật đầu.

“Thấy.”

“Vậy ông biết tôi là ai không?”

Ông lão nhìn thật lâu.

Sau đó chậm rãi lắc đầu.

“Không biết.”

“Chỉ biết…”

“Cô bé không phải người bình thường.”

Tôi cười rất tươi.

“Đúng.”

“Tôi là trẻ con.”

Lâm Thanh Huyền nghẹn lời.

Ngay lúc ấy.

Một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu tôi.

“Linh Chiêu.”

“Tên già này đáng tin.”

Là Bạch Vô Thường.

Tôi ngẩng đầu nhìn lên mái trường.

Hắn đang ngồi vắt vẻo, vừa gặm táo vừa phất tay.

“Diêm Vương bảo.”

“Nếu gặp người của Huyền Môn thì đừng đánh.”

“Tạm thời kết bạn.”

Tôi gật đầu.

Rồi quay sang Lâm Thanh Huyền.

“Được.”

“Chúng ta làm bạn nhé.”

Ông lão ngẩn người.

Làm… bạn?

Ông sống hơn bảy mươi năm.

Đây là lần đầu tiên có một đại tồn tại mà ông nhìn không thấu, chủ động nói muốn kết bạn với mình.

Ông bỗng có dự cảm.

Thế giới yên bình của Huyền Môn…

Sắp bị cô bé trước mặt khuấy đảo rồi.

Chương 6: Người không nên chọc nhất

Từ ngày gặp Lâm Thanh Huyền, cuộc sống của tôi vẫn bình yên như cũ.

Ít nhất…

Là tôi thấy bình yên.

Còn nhà họ Thẩm thì không.

Cha Thẩm cứ đến mười một giờ đêm là nghe thấy tiếng trẻ con cười ngoài cửa sổ.

Mẹ Thẩm mỗi sáng thức dậy đều phát hiện mái tóc được tết thành bảy tám bím nhỏ.

Anh cả Thẩm Trạch thì càng thảm.

Mỗi lần chuẩn bị họp trực tuyến, màn hình máy tính lại hiện một hàng chữ đỏ.

“Hôm nay anh có mắng đại tỷ không?”

Dù gọi bao nhiêu người sửa, cũng không tìm ra nguyên nhân.

Cuối cùng, cả nhà chỉ có thể đổ cho… trục trặc thiết bị.

Ở trường.

Tôi đang chống cằm nghe cô giáo giảng bài.

Một tiểu quỷ bỗng xuyên qua cửa sổ bay vào.

Nó hớt hải.

“Đại tỷ!”

“Sao thế?”

“Ngoài kia có người muốn hại tỷ.”

Tôi nghiêng đầu.

“Hả?”

Tiểu quỷ chỉ ra sân trường.

“Tầng ba.”

“Thẩm Tuyết vừa bỏ bi vào cầu thang.”

“Tí nữa tỷ đi qua sẽ trượt ngã.”

Tôi bật cười.

Trẻ con đúng là trẻ con.

Muốn hại người mà chỉ nghĩ ra mấy trò này.

“Tỷ biết rồi.”

Tiểu quỷ chớp mắt.

“Không xử cô ta luôn sao?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Để chị ấy tự hưởng đi.”

Tan học.

Thẩm Tuyết nhiệt tình kéo tay tôi.

“Linh Chiêu, mình cùng xuống cầu thang nhé.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

“Được.”

Cô ta đi phía trước.

Tôi chậm rãi theo sau.

Ngay lúc bước đến chỗ viên bi.

Một tiểu quỷ bỗng thổi nhẹ.

Viên bi lăn thêm một vòng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...