Đúng lúc lọt dưới chân Thẩm Tuyết.
“A!”
Cô ta trượt chân.
Lăn liền năm sáu bậc cầu thang.
Cả hành lang náo loạn.
Mọi người chạy tới đỡ.
Thẩm Tuyết đau đến chảy nước mắt.
Nhưng điều khiến cô ta sợ nhất là…
Rõ ràng viên bi được đặt để hại tôi.
Sao cuối cùng lại thành mình?
Tôi đứng trên cầu thang, vẻ mặt vô tội.
“Chị.”
“Đi đứng phải cẩn thận.”
Đám tiểu quỷ phía sau ôm bụng cười đến lăn lộn.
…
Chiều hôm ấy.
Cha Thẩm đến trường đón hai chị em.
Vừa nhìn thấy chân Thẩm Tuyết băng bó, ông lập tức nổi giận.
“Linh Chiêu!”
“Có phải con làm không?”
Tôi còn chưa mở miệng.
Cố Tiểu Vũ đã chạy tới.
“Chú ơi, không phải đâu.”
“Là chị Tuyết tự ngã.”
“Mấy bạn đều nhìn thấy.”
Mấy học sinh khác cũng gật đầu.
“Đúng ạ.”
“Bạn Linh Chiêu còn đứng rất xa.”
Cha Thẩm nghẹn lại.
Ông vốn muốn mắng tôi.
Nhưng nhiều người nhìn thấy như vậy, ông cũng không thể nói gì.
Tôi cúi đầu cười khẽ.
Lần đầu tiên.
Cha Thẩm nhìn tôi bằng ánh mắt đầy phức tạp.
Ông bỗng nhận ra.
Từ ngày con bé trở về…
Mọi chuyện hình như đều khác.
…
Đêm đó.
Lâm Thanh Huyền lại đến.
Ông đặt một chiếc la bàn xuống bàn trà.
Kim la bàn vừa xoay vài vòng đã chỉ thẳng về phía tôi.
Ông khẽ giật mình.
“Quả nhiên…”
Tôi ngậm kẹo hỏi.
“Quả nhiên gì?”
Lâm Thanh Huyền chậm rãi đáp.
“Âm khí trong căn nhà này…”
“Đều đang bảo vệ cô.”
Lời vừa dứt.
Một cơn gió lạnh bỗng lướt qua phòng khách.
Hơn ba mươi tiểu quỷ đồng loạt ló đầu khỏi tường.
Chúng trợn mắt nhìn ông.
Như thể chỉ cần ông nói sai một câu.
Chúng sẽ lập tức lao tới.
Lâm Thanh Huyền hít sâu.
Ông chắp tay, cúi người với tôi.
“Là lão phu thất lễ.”
“Từ hôm nay về sau.”
“Nếu cô cần Hiệp hội Huyền Môn giúp đỡ.”
“Chỉ cần một câu.”
Tôi nhảy xuống ghế.
“Được.”
“Ông là người tốt.”
“Tôi sẽ không dọa ông.”
Lâm Thanh Huyền cười khổ.
Không dọa…
Đã là may mắn lớn nhất đời ông rồi.
Chương 7: Tiểu quỷ cũng biết bênh người
Cuối tuần.
Nhà họ Thẩm tổ chức tiệc nhỏ.
Nghe nói có rất nhiều đối tác và bạn bè đến chơi.
Mẹ Thẩm đặc biệt dặn dò tôi.
“Hôm nay con ngoan một chút.”
“Đừng làm mất mặt nhà họ Thẩm.”
Tôi gật đầu rất nghiêm túc.
“Vâng.”
Tôi thật sự rất ngoan.
Ít nhất…
Là ban ngày.
…
Buổi tiệc bắt đầu.
Các vị khách liên tục khen Thẩm Tuyết.
“Đúng là tiểu thư nhà họ Thẩm.”
“Vừa xinh vừa lễ phép.”
Thẩm Tuyết đỏ mặt cảm ơn.
Đúng lúc ấy.
Một người phụ nữ trung niên nhìn sang tôi.
“Đây là…”
Mẹ Thẩm cười gượng.
“Là con gái nhỏ.”
Không biết vì sao.
Hai chữ “con gái nhỏ” nghe rất miễn cưỡng.
Người phụ nữ hiểu ý.
Chỉ gật đầu cho có lệ.
Tôi cũng chẳng quan tâm.
Đang định lấy thêm bánh ngọt.
Một tiểu quỷ bỗng kéo góc áo tôi.
“Đại tỷ.”
“Có chuyện.”
“Sao?”
“Ngoài sân có người chôn đồ.”
Tôi chớp mắt.
“Chôn gì?”
“Một con búp bê.”
“Cắm đầy kim.”
Tôi lập tức hứng thú.
Có người chơi tà thuật?
Hay thật.
Tôi lặng lẽ đi theo tiểu quỷ ra vườn sau.
Quả nhiên.
Dưới gốc cây.
Một người đàn ông mặc đồ đen đang lén lút đào đất.
Trong tay hắn là một con búp bê viết tên…
Thẩm Linh Chiêu.
Tôi đứng sau lưng.
Nhẹ nhàng hỏi.
“Chú.”
“Chú tìm cháu à?”
Người đàn ông giật nảy mình.
Quay đầu lại.
Khi nhìn thấy chỉ là một đứa trẻ, hắn mới thở phào.
“Con nít.”
“Mau đi chỗ khác.”
Tôi lắc đầu.
“Không được.”
“Chú đang làm chuyện xấu.”
Hắn lạnh mặt.
“Biến.”
Nói rồi giơ tay định đẩy tôi.
Ngay lúc ấy.
Bóng cây xung quanh khẽ lay động.
Từng cái đầu nhỏ chậm rãi thò ra.
Một.
Hai.
Mười.
Hai mươi.
Hơn năm mươi tiểu quỷ lặng lẽ đứng kín khu vườn.
Chúng đồng loạt nhìn chằm chằm người đàn ông.
Hắn không nhìn thấy.
Nhưng bỗng cảm thấy nhiệt độ quanh mình hạ xuống.
Toàn thân nổi da gà.
Tôi thở dài.
“Tôi đã bảo rồi.”
“Không được bắt nạt trẻ con.”
Tôi búng nhẹ ngón tay.
Đám tiểu quỷ lập tức ùa tới.
Không đánh.
Không cắn.
Chỉ kéo quần, giật tóc, thổi khí lạnh vào gáy.
Người đàn ông hoảng loạn hét lên.
“A!”
“Có ma!”
Tiếng hét khiến tất cả khách khứa chạy ra vườn.
Mọi người chỉ thấy hắn nằm lăn lộn dưới đất.
Tự ôm đầu.
Không ngừng xin tha.
“Đừng kéo tôi!”
“Tôi sai rồi!”
“Tôi không dám nữa!”
Cha Thẩm nhìn cảnh tượng trước mắt mà sững sờ.
Lâm Thanh Huyền, vừa kịp chạy tới, ánh mắt lại dừng trên người tôi.
Ông thấy rất rõ.
Hàng chục tiểu quỷ đang đứng sau lưng cô bé.
Nhưng khi tôi khẽ phất tay.
Tất cả lập tức ngoan ngoãn lui xuống lòng đất.
Lâm Thanh Huyền hít sâu một hơi.
Ông càng lúc càng chắc chắn.
Cô bé trước mặt…
Không phải người.
Ít nhất.
Không phải người bình thường.
Còn tôi chỉ phủi phủi tay, cúi xuống nhặt con búp bê có ghi tên mình.
Tôi mỉm cười.
“Muốn nguyền rủa tôi sao?”
“Xin lỗi nhé.”
“Tôi lớn lên ở địa phủ.”
“Mấy trò này…”
“Tôi chơi từ lúc ba tuổi rồi.”
Chương 8: Mệnh cách không tồn tại
Người đàn ông mặc đồ đen nhanh chóng bị bảo vệ khống chế.
Chaporia
Bình Luận (0)