Trong tay hắn, ngoài con búp bê ghi tên tôi còn có một xấp bùa màu đen.
Lâm Thanh Huyền chỉ liếc qua đã biến sắc.
“Đây là Huyết Yểm Phù.”
Cha Thẩm không hiểu.
“Là gì?”
Lâm Thanh Huyền cầm lá bùa lên, giọng trầm xuống.
“Loại tà thuật này chuyên dùng để hại trẻ nhỏ.”
“Cần lấy ngày sinh, họ tên và một phần tóc hoặc máu của đối phương.”
Mẹ Thẩm tái mặt.
“Ai… ai lại ác độc như vậy?”
Người đàn ông cắn chặt răng, không nói một lời.
Tôi ngồi xổm trước mặt hắn.
“Chú.”
“Ai sai chú đến?”
Hắn hừ lạnh.
“Mày nghĩ tao sẽ nói?”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Rồi quay đầu nhìn khoảng không phía sau.
“Các em.”
Chỉ trong chớp mắt.
Hơn mười tiểu quỷ chui ra từ dưới đất.
Đứa thì treo ngược trên cây.
Đứa thì bò trên tường.
Đứa nhỏ nhất còn ôm chân tôi, tò mò nhìn người đàn ông.
Hắn vẫn không thấy gì.
Nhưng bầu không khí lạnh đi thấy rõ.
Mồ hôi trên trán bắt đầu túa ra.
Tôi mỉm cười.
“Chú không nói cũng được.”
“Đêm nay, các em ấy sẽ chơi với chú.”
“Tới khi nào chú muốn nói thì thôi.”
Người đàn ông cười khẩy.
“Trẻ con hù dọa ai?”
…
Ba giờ sáng.
Trong phòng tạm giữ.
Tiếng kêu thảm thiết của hắn vang khắp hành lang.
“Có người kéo chân tôi!”
“Đừng!”
“Tôi nói! Tôi nói hết!”
Sáng hôm sau.
Tin tức được đưa đến nhà họ Thẩm.
Người đàn ông khai rằng có người thuê hắn.
Nhưng…
Hắn chưa từng gặp mặt.
Chỉ nhận tiền qua nhiều tài khoản trung gian.
Đầu mối gần như bị cắt đứt hoàn toàn.
Lâm Thanh Huyền im lặng rất lâu.
Ông có cảm giác.
Đối phương không nhắm vào nhà họ Thẩm.
Mà…
Là nhắm vào cô bé trước mặt.
…
Chiều hôm ấy.
Lâm Thanh Huyền lấy ra một tấm ngọc bội.
“Cho tôi xem tay cháu.”
Tôi ngoan ngoãn đưa tay.
Ông đặt ngọc bội lên lòng bàn tay tôi.
Một giây.
Hai giây.
Bỗng nhiên…
Rắc!
Khối ngọc vỡ thành mấy mảnh.
Cha Thẩm giật mình.
“Có chuyện gì vậy?”
Lâm Thanh Huyền đứng bật dậy.
Sắc mặt trắng bệch.
“Không thể…”
“Tuyệt đối không thể…”
Ông run run nhìn tôi.
“Tôi không nhìn thấy mệnh cách của cháu.”
Cha Thẩm khó hiểu.
“Ý ông là sao?”
“Mỗi người sinh ra đều có mệnh.”
“Có người phú quý.”
“Có người đoản thọ.”
“Có người bình an.”
“Nhưng…”
Ông nhìn tôi thật lâu.
“Con bé này.”
“Không có.”
Tôi nghiêng đầu.
“Không có thì sao?”
Lâm Thanh Huyền cười khổ.
“Hoặc là cháu đã ch/ế/t.”
“Hoặc là…”
“Có người che mất thiên cơ.”
Ông không biết.
Cả hai đáp án đều sai.
Người duy nhất có thể nhìn thấy số mệnh của tôi…
Chỉ có Sổ Sinh Tử.
Chương 9: Thư của Diêm Vương
Đêm xuống.
Tôi đang nằm trên giường đọc truyện tranh.
Một con quạ đen bất ngờ đậu ngoài cửa sổ.
Nó ngẩng đầu.
Kêu ba tiếng.
“Quác.”
“Quác.”
“Quác.”
Tôi lập tức ngồi dậy.
“Đến rồi?”
Con quạ há miệng.
Một phong thư rơi xuống.
Ngay khi tôi cầm lấy.
Con quạ lập tức tan thành một làn khói đen.
Tôi mở thư.
Chữ viết quen thuộc hiện ra.
“Linh Chiêu.”
“Ở dưới đó có ngoan không?”
Tôi bĩu môi.
Lại là Diêm Vương.
Đọc tiếp.
“Phán Quan ngày nào cũng khóc.”
“Bút của hắn vẫn chưa tìm thấy.”
“Tòa điện mới sửa xong.”
“Ngươi đừng về phá.”
Tôi cười thành tiếng.
Ông già này.
Miệng thì mắng.
Nhưng vẫn nhớ gửi thư.
Cuối thư còn có một dòng nhỏ.
“Nhân tiện.”
“Ba tháng gần đây.”
“Có rất nhiều ác quỷ trốn khỏi địa phủ.”
“Nếu gặp.”
“Đừng tự mình xử lý.”
“Chờ Hắc Bạch Vô Thường.”
Nụ cười trên môi tôi chậm rãi biến mất.
Ác quỷ bỏ trốn?
Chuyện này…
Không bình thường.
Đúng lúc ấy.
Một tiểu quỷ hớt hải bay xuyên qua cửa.
“Đại tỷ!”
“Có chuyện lớn!”
“Sao?”
“Ngoài cổng biệt thự…”
“Có một con quỷ rất dữ.”
Tôi bước ra ban công.
Xa xa.
Một bóng đen cao hơn ba mét đang đứng giữa con đường.
Toàn thân phủ đầy oán khí.
Hai mắt đỏ như máu.
Điều kỳ lạ là…
Nó không nhìn ai khác.
Chỉ nhìn chằm chằm về phía phòng tôi.
Khóe miệng tôi khẽ cong lên.
Cuối cùng…
Cũng có món đồ chơi mới rồi.
Ở phía sau.
Hơn năm mươi tiểu quỷ đã lặng lẽ xuất hiện.
Đứa nào cũng siết chặt nắm tay.
“Đại tỷ.”
“Ra lệnh đi.”
Tôi nhẹ nhàng gật đầu.
“Được.”
“Nhưng nhớ.”
“Không được đánh ch/ế/t.”
“Tôi còn muốn hỏi nó vài chuyện.”
Tiếng cười non nớt của lũ tiểu quỷ đồng loạt vang lên giữa màn đêm.
Mà ở ngoài cổng.
Con ác quỷ kia vẫn chưa hề biết.
Thứ nó sắp đối mặt…
Không phải một cô bé sáu tuổi.
Mà là vị tiểu tổ tông từng khiến cả địa phủ gà bay chó chạy.
Chương 10: Ác quỷ đào tẩu
Con ác quỷ đứng ngoài cổng biệt thự không hề nhúc nhích.
Nó cao hơn ba mét, cả người bị oán khí màu đen bao phủ, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa.
Điều kỳ lạ là…
Nó không nhìn ai khác.
Chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi chống hai tay lên lan can ban công, cười tươi.
“Ngươi tìm ta à?”
Ác quỷ không đáp.
Nó chỉ từ từ giơ cánh tay lên, chỉ thẳng về phía tôi.
Ngay sau đó, mặt đất rung lên.
Mấy gốc cây trong sân đồng loạt khô héo.
Chaporia
Bình Luận (0)