Hơn năm mươi tiểu quỷ phía sau tôi lập tức chắn lên trước.
“Đại tỷ!”
“Đừng xuống!”
“Con này rất dữ!”
Tôi xoa đầu một tiểu quỷ nhỏ nhất.
“Biết.”
“Nhưng ta muốn xem nó mạnh đến đâu.”
…
Bên dưới biệt thự.
Bảo vệ cũng phát hiện bóng đen ngoài cổng.
Một người cầm đèn pin bước tới.
“Này! Anh là ai?”
Không có tiếng trả lời.
Đúng lúc người bảo vệ còn cách chưa đầy ba mét.
Ác quỷ bỗng há miệng.
Một luồng oán khí đen kịt phun ra.
Người bảo vệ lập tức ngất xỉu.
Tiếng động khiến đèn trong biệt thự sáng lên.
Cha Thẩm chạy ra ban công.
“Lại xảy ra chuyện gì?”
Ông chỉ nhìn thấy một bóng đen mờ mờ ngoài cổng.
Hoàn toàn không biết thứ đang đứng đó là gì.
Lâm Thanh Huyền cũng vừa nhận được tin, vội vàng lái xe đến.
Vừa bước xuống xe, ông đã biến sắc.
“Ác quỷ!”
“Loại này sao lại xuất hiện ở dương gian?”
…
Tôi đã đứng dưới sân từ lúc nào.
Lâm Thanh Huyền vội vàng chắn trước mặt tôi.
“Mau vào nhà!”
“Nó không phải thứ cháu đối phó được.”
Tôi nghiêng đầu.
“Ông đánh thắng nó không?”
Lâm Thanh Huyền im lặng.
Không thắng.
Nếu thắng, ông đã không gọi toàn bộ Hiệp hội Huyền Môn đến chi viện.
Tôi cười.
“Vậy để cháu.”
Lâm Thanh Huyền còn chưa kịp giữ lại.
Tôi đã bước từng bước về phía cổng.
Ác quỷ nhìn tôi.
Đôi mắt đỏ ngầu bỗng xuất hiện vẻ hoảng hốt.
Nó lùi một bước.
Lại lùi thêm một bước nữa.
Tôi chớp mắt.
“Ngươi biết ta?”
Ác quỷ run lên.
Giọng khàn khàn vang ra từ cổ họng.
“Tiểu…”
“Tiểu…”
Nó chưa kịp nói hết.
Một sợi xích đen từ hư không bỗng bắn tới.
Ầm!
Toàn thân ác quỷ bị kéo ngã xuống đất.
Ngay sau đó.
Hai bóng người quen thuộc chậm rãi hiện ra.
Một người mặc áo trắng.
Một người mặc áo đen.
Đầu đội mũ cao.
Tay cầm khóa hồn.
Chính là Hắc Bạch Vô Thường.
Bạch Vô Thường vừa nhìn thấy tôi đã cười méo xệch.
“Tiểu tổ tông.”
“Cuối cùng cũng tìm thấy cô.”
Tôi khoanh tay.
“Hai người tới chậm.”
Hắc Vô Thường lạnh lùng đáp.
“Bắt hơn ba trăm con ác quỷ.”
“Rất bận.”
Tôi gật đầu.
“Vậy con này cho tôi.”
Bạch Vô Thường lập tức lắc đầu.
“Không được.”
“Diêm Vương dặn phải mang nó về.”
Tôi bĩu môi.
“Được.”
“Tôi hỏi vài câu trước.”
…
Tôi ngồi xổm trước mặt ác quỷ.
Nó run như cầy sấy.
Khác hẳn vẻ hung dữ vừa nãy.
“Ngươi trốn khỏi địa phủ?”
“Dạ…”
“Ai thả?”
Ác quỷ cắn răng.
“Không… không biết…”
“Ta chỉ biết có người phá phong ấn.
”
“Hứa với chúng ta…”
“Chỉ cần bắt được một cô bé tên Thẩm Linh Chiêu…”
“Sẽ trả tự do.”
Ánh mắt tôi khẽ tối đi.
Quả nhiên.
Mục tiêu của bọn chúng là tôi.
Tôi hỏi tiếp.
“Ngươi biết người đó là ai không?”
Ác quỷ lắc đầu.
“Không thấy mặt.”
“Người đó mặc áo choàng đen.”
“Khí tức rất lạ.”
“Không giống người…”
“Cũng không giống quỷ…”
Lâm Thanh Huyền đứng phía sau, nghe đến đây thì sống lưng lạnh toát.
Có kẻ…
Có thể mở phong ấn địa phủ?
Rốt cuộc là ai?
…
Bạch Vô Thường kéo sợi xích.
“Đi thôi.”
Ác quỷ ngoan ngoãn đứng dậy.
Trước khi đi, nó còn lén nhìn tôi.
Trong mắt tràn đầy sợ hãi.
Tôi tò mò.
“Ngươi sợ ta vậy?”
Ác quỷ nuốt nước bọt.
“Ba… ba trăm năm trước…”
“Tiểu tổ tông từng…”
Nó còn chưa nói xong.
Bạch Vô Thường đã bịt miệng nó.
“Câm.”
“Chuyện đó không được nói.”
Tôi nhíu mày.
“Hả?”
Bạch Vô Thường cười gượng.
“Không có gì.”
“Lần sau gặp sẽ kể.”
Nói xong, hắn cùng Hắc Vô Thường áp giải ác quỷ biến mất trong màn đêm.
…
Trước cổng biệt thự.
Lâm Thanh Huyền nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng, ông chậm rãi cúi người.
Lần này.
Ông không còn xem tôi là một đứa trẻ.
Mà dùng lễ nghi cao nhất của Huyền Môn.
“Kính chào tiền bối.”
Tôi sửng sốt.
“Tiền bối?”
Lâm Thanh Huyền cười khổ.
“Người có thể khiến Hắc Bạch Vô Thường gọi là ‘tiểu tổ tông’…”
“Nếu không phải tiền bối…”
“Thì trên đời này không còn ai xứng với hai chữ ấy nữa.”
Tôi gãi đầu.
“Nhưng cháu mới sáu tuổi.”
Lâm Thanh Huyền nhìn khuôn mặt non nớt của tôi, lại nhớ đến cảnh ác quỷ vừa rồi sợ hãi quỳ rạp xuống đất.
Ông thở dài.
Sáu tuổi…
Chỉ e đó mới là điều đáng sợ nhất.
Chương 11: Khách đến từ địa phủ
Sáng hôm sau.
Tôi còn đang ôm chăn ngủ thì nghe thấy dưới lầu truyền đến tiếng ồn ào.
“Thẩm tiên sinh, hai vị khách này…”
“Tôi chưa từng gặp họ.”
“Tự xưng là người thân của Linh Chiêu.”
Người thân?
Tôi dụi mắt.
Ngoài địa phủ, tôi lấy đâu ra người thân.
Vừa bước xuống cầu thang, tôi đã nhìn thấy hai bóng người quen thuộc.
Một người mặc áo trắng như tuyết, phe phẩy chiếc quạt giấy.
Một người mặc áo đen, ôm thanh khóa hồn sau lưng.
Chính là Hắc Bạch Vô Thường.
Chỉ là hôm nay…
Hai người đều thay quần áo hiện đại.
Bạch Vô Thường mặc vest trắng.
Hắc Vô Thường mặc vest đen.
Nếu không nhìn kỹ, chẳng khác gì hai vị tổng tài bước ra từ phim truyền hình.
Tôi suýt bật cười.
“Hai người làm gì vậy?”
Bạch Vô Thường chắp tay, cười đến cong mắt.
Chaporia
Bình Luận (0)