Tôi tên Thẩm Linh Chiêu.

Sáu tuổi.

Ban ngày là học sinh lớp Một, tối đến là nhân viên “đặc biệt” của Hiệp hội Huyền Môn.

Diêm Vương từng nói, tôi sinh ra để chuyên trị những thứ không chịu ngoan ngoãn.

Mà tôi cũng rất thích công việc này.

Bởi vì…

Quỷ không biết nói dối.

Con người thì có.

Gần đây, thành phố xảy ra một vụ án rất kỳ lạ.

Trường tiểu học Thanh Hà vốn chỉ có ba tầng.

Thế nhưng cứ đúng mười hai giờ đêm, trong tòa nhà lại xuất hiện thêm một tầng bốn.

Học sinh bước lên sẽ biến mất.

Giáo viên bước lên cũng biến mất.

Camera không quay được.

Máy bay không người lái không bay vào được.

Ngay cả đội điều tra của Hiệp hội Huyền Môn cũng mất liên lạc.

Hội trưởng nhìn tôi, giọng đầy bất lực.

“Linh Chiêu.”

“Lần này chỉ có thể nhờ cháu.”

Tôi cắn nốt que kem, phủi phủi tay.

“Được thôi.”

“Nhưng nếu vụ này giải quyết xong…”

“Nhớ mua cho cháu thêm một thùng kem vị dâu.”

________________________________________

Chương 1: Trường học chỉ có ba tầng

“Ting…”

Chuông tan học vang lên.

Học sinh như đàn chim nhỏ ùa khỏi cổng trường.

Tôi đeo chiếc cặp hình thỏ, chậm rãi đi về phía trạm xe buýt.

“Linh Chiêu!”

Cố Tiểu Vũ chạy theo phía sau.

“Cậu về luôn à?”

Tôi lắc đầu.

“Hôm nay có việc.”

“Có phải đi bắt quỷ không?”

Tôi quay sang nhìn cậu ấy.

“Sao cậu biết?”

Cố Tiểu Vũ cười hì hì.

“Tớ đoán.”

“Từ lần trước nhìn thấy mấy… người bạn của cậu.”

Người bạn mà cậu ấy nói.

Lúc này đang ngồi xổm trên cây phượng bên đường.

Một tiểu quỷ thấy tôi nhìn sang liền vui vẻ vẫy tay.

“Đại tỷ!”

Tôi cũng vẫy lại.

Cố Tiểu Vũ không nhìn thấy gì.

Nhưng cậu ấy biết.

Tôi đang chào ai đó.

“Đi đường cẩn thận.”

Tôi xoa đầu cậu ấy.

“Nếu tối nay nghe thấy ai gọi tên.”

“Đừng quay đầu.”

Cố Tiểu Vũ lập tức nghiêm túc.

“Tớ nhớ rồi.”

Chiếc SUV màu đen dừng trước mặt tôi.

Lâm Thanh Huyền hạ cửa kính.

“Lên xe.”

Tôi mở cửa, leo lên ghế sau.

Trong xe còn có một người đàn ông đeo kính.

Khoảng ba mươi tuổi.

Mặc vest chỉnh tề.

Anh ta quay sang nhìn tôi rồi ngẩn người.

“Đội trưởng…”

“Đây là…”

Lâm Thanh Huyền bình thản đáp.

“Chuyên gia.”

Người đàn ông nhìn tôi thêm vài giây.

“Chuyên gia… sáu tuổi?”

Tôi lấy một viên kẹo từ túi áo ra.

“Ăn không?”

Anh ta theo phản xạ nhận lấy.

“Cảm ơn.”

Vừa dứt lời mới giật mình.

Mình lại đi cảm ơn một đứa trẻ?

Lâm Thanh Huyền nhịn cười.

“Đừng nhìn tuổi.”

“Cậu sẽ hối hận.”

Hai mươi phút sau.

Xe dừng trước trường tiểu học Thanh Hà.

Toàn bộ khu vực đã bị phong tỏa.

Xe cảnh sát.

Xe cứu thương.

Xe của Hiệp hội Huyền Môn.

Đậu kín cả con đường.

Mấy cảnh sát mặc thường phục đứng gác ở cổng.

Thấy Lâm Thanh Huyền, họ lập tức bước tới.

“Đội Lâm.”

“Bên trong vẫn như cũ.”

“Không ai dám vào.”

Lâm Thanh Huyền gật đầu.

“Tình hình học sinh?”

“Mười một em mất tích.”

“Không tìm thấy dấu vết.”

Tôi ngẩng đầu nhìn tòa nhà dạy học.

Ba tầng.

Rất bình thường.

Một tiểu quỷ đang ngồi trên cột cờ nhìn thấy tôi thì lập tức bay xuống.

“Đại tỷ.”

“Tỷ đến rồi.”

Tôi hỏi:

“Có phát hiện gì?”

Tiểu quỷ nuốt nước bọt.

“Bọn em… không vào được.”

Tôi hơi bất ngờ.

“Các em cũng không vào được?”

Tiểu quỷ lắc đầu liên tục.

“Không phải bị đánh.”

“Mà là…”

“Nơi đó từ chối quỷ.”

Tôi nheo mắt.

Quỷ không vào được.

Con người đi vào lại biến mất.

Có nghĩa là…

Thứ ở trong đó.

Không phải quỷ.

Đúng lúc ấy.

Một nữ cảnh sát trẻ bước nhanh tới.

“Đội Lâm.”

“Có thêm một đoạn camera.”

Cô mở máy tính bảng.

Đoạn video chỉ dài mười giây.

Trong hình là một cậu bé trực nhật.

Cậu ấy khóa cửa lớp rồi đi về phía cầu thang.

Mọi thứ đều bình thường.

Cho đến giây thứ tám.

Giữa tầng ba và sân thượng.

Bỗng xuất hiện thêm…

Một tầng lầu.

Không có tiếng động.

Không có ánh sáng.

Nó cứ như vậy lặng lẽ hiện ra.

Cậu bé ngẩng đầu nhìn.

Sau đó từng bước…

Đi lên.

Đến khi bước vào hành lang tầng bốn.

Cả người cậu ấy biến mất.

Video cũng kết thúc.

Người đàn ông đeo kính nổi da gà.

“Tầng… tầng bốn?”

“Nhưng bản thiết kế trường học chỉ có ba tầng.”

Tôi trả máy tính bảng lại.

“Đúng.”

“Vì tầng bốn…”

“Không thuộc về thế giới này.”

Vừa dứt lời.

Tiếng chuông trường học đột nhiên vang lên.

“Ting…”

“Ting…”

“Ting…”

Âm thanh kéo dài giữa màn đêm yên tĩnh.

Toàn bộ đèn trong trường đồng loạt tắt phụt.

Mọi người vô thức ngẩng đầu.

Ngay trước mắt tất cả.

Giữa tầng ba và sân thượng.

Một tầng lầu cũ kỹ…

Đang từ từ hiện ra.

## Chương 2: Quy tắc của tầng bốn

Tầng bốn vừa xuất hiện.

Toàn bộ khuôn viên trường lập tức chìm vào yên tĩnh.

Không còn tiếng côn trùng.

Không còn tiếng gió.

Ngay cả tiếng hít thở của mọi người cũng như bị nuốt mất.

Người đàn ông đeo kính đứng cạnh Lâm Thanh Huyền siết chặt máy tính bảng.

“Đội trưởng…”

“Đây… đây là thật sao?”

Lâm Thanh Huyền không trả lời.

Ánh mắt ông vẫn dán chặt vào tòa nhà.

Đây là lần đầu tiên ông tận mắt nhìn thấy tầng bốn xuất hiện.

Khác hoàn toàn với đoạn camera.

Nó giống như…

Một tòa nhà khác đang chồng lên trường học.

Tôi bước về phía cầu thang.

Lâm Thanh Huyền lập tức giữ vai tôi.

“Linh Chiêu.”

“Để tôi đi trước.”

Tôi lắc đầu.

“Không được.”

“Tại sao?”

“Tầng này không thích người lớn.”

Ông hơi ngẩn người.

“Làm sao cháu biết?”

Tôi chỉ lên hành lang.

Ở đó có một đứa bé khoảng bảy tuổi đang ngồi đung đưa chân.

Con bé mặc đồng phục cũ đến mức bạc màu.

Trong lòng ôm một con thỏ bông.

Nó nhìn tôi rồi cười.

Sau đó giơ bốn ngón tay.

Tôi hiểu ngay.

Có quy tắc.

Tôi lấy từ túi áo ra một viên kẹo sữa.

Đặt lên bậc cầu thang đầu tiên.

“Chị.”

“Có thể nói chuyện không?”

Con bé nhìn viên kẹo.

Đôi mắt sáng lên.

Nhưng nó không xuống.

Chỉ nhỏ giọng hỏi:

“Cho em thật sao?”

“Ừ.”

“Không lừa em?”

“Tôi không lừa trẻ con.”

Con bé mím môi.

Rất lâu sau mới đáp.

“Tầng bốn…”

“Không thích người nói dối.”

“Không thích người lớn.”

“Không thích ồn ào.”

“Không thích…”

Nó đột nhiên nhìn sang người đàn ông đeo kính.

“…người sợ hãi.”

Vừa dứt lời.

Người đàn ông kia bỗng thấy cổ lạnh buốt.

Một bàn tay nhỏ chẳng biết từ đâu xuất hiện.

Nhẹ nhàng đặt lên vai anh ta.

“A!”

Anh ta hét lên.

Ngay lập tức.

Cả tầng bốn rung chuyển.

Nụ cười trên mặt cô bé biến mất.

Nó nhìn tôi đầy tiếc nuối.

“Muộn rồi.”

“Quy tắc bị phá.”

Ầm!

Toàn bộ đèn trong tòa nhà đồng loạt sáng lên.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ cuối hành lang.

Một.

Hai.

Ba.

Rồi càng lúc càng nhiều.

Giống như…

Có hàng trăm học sinh đang chạy về phía chúng tôi.

“Tất cả lui ra!”

Lâm Thanh Huyền quát lớn.

Các đệ tử Huyền Môn lập tức rút lui.

Chỉ có tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Tiểu quỷ nhà tôi nấp sau lưng tôi, run bần bật.

“Đại tỷ.”

“Bọn em sợ.”

Tôi xoa đầu chúng.

“Không sao.”

“Ở đây chờ.”

Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Nhưng…

Hành lang vẫn trống không.

Chỉ nghe thấy tiếng.

Không thấy người.

Đột nhiên.

Một quả bóng da cũ lăn đến trước chân tôi.

Nó dừng lại.

Rồi tự mình lăn ngược trở về.

Tiếp đó là một chiếc cặp sách.

Một đôi giày.

Một hộp bút.

Từng món đồ học sinh xuất hiện giữa hành lang.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...