Một đôi vợ chồng già nắm tay nhau.

Ông lão đã giữ lại…

Khoảnh khắc đẹp nhất của mỗi người.

Tôi khẽ hỏi:

“Ông sợ họ quên.”

Ông gật đầu.

“Con người.”

“Quên quá nhanh.”

“Chỉ có phim…”

“Mới giữ được mãi mãi.”

Tôi đưa tay.

Nhấn nút dừng trên máy chiếu.

“Lạch cạch.”

Cuộn phim ngừng quay.

Cả rạp tối sầm.

Ông lão hoảng hốt.

“Không được!”

“Đừng tắt!”

Ông lao tới.

Nhưng chưa kịp chạm vào máy chiếu.

Một bàn tay nhỏ đã giữ lấy tay áo ông.

Là cái bóng của một bé gái.

Nó viết lên lòng bàn tay ông hai chữ.

Cảm ơn.

Ngay sau đó.

Từng cái bóng một bước đến.

Có cái bóng cúi đầu.

Có cái bóng vẫy tay.

Có cái bóng ôm nhẹ lấy ông.

Không ai trách móc.

Không ai oán hận.

Chỉ lặng lẽ nói lời từ biệt theo cách của mình.

Ông lão đứng bất động.

Nước mắt rơi xuống.

“Thì ra…”

“Các ngươi vẫn nhớ ta.”

Tôi lấy chiếc kéo vàng ra.

Nhưng lần này.

Tôi không cắt.

Mà chỉ khẽ gõ lên cuộn phim.

“Cốc.”

Cuộn phim cũ kỹ lập tức nứt thành vô số hạt sáng.

Trong cùng một khoảnh khắc.

Hơn một trăm cái bóng đồng loạt hóa thành những vệt đen mềm mại.

Chúng lao ra khỏi rạp chiếu.

Bay về khắp thành phố.

Mỗi cái bóng đều tìm đúng chủ nhân của mình.

Ở khu chung cư cũ.

Dương Minh đang ngủ say.

Chiếc bóng lặng lẽ trở về dưới chân cậu.

Trong giấc mơ.

Cậu khẽ mỉm cười.

Rạp chiếu phim trở nên trống trải.

Người chiếu phim ngồi xuống chiếc ghế đầu tiên.

Nhìn màn chiếu trắng tinh.

Khẽ cười.

“Hết phim rồi.”

Tôi đứng dậy.

“Ừ.”

“Hạ màn.”

Ông lão gật đầu.

Rồi thân thể dần hóa thành vô số hạt sáng.

Chiếc máy chiếu cũ phát ra tiếng “tách” cuối cùng.

Hoàn toàn ngừng hoạt động.

Bên ngoài.

Ánh bình minh vừa lên.

Tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ vỡ.

Chiếu vào màn chiếu trắng.

Lần này.

Không còn bất kỳ cái bóng nào ở lại nữa.

Chương 30: Tạm biệt những cái bóng

Sáng hôm sau.

Ánh nắng chiếu khắp thành phố.

Tôi ngồi trên băng ghế trước cổng trường.

Vừa cắn bánh mì.

Vừa nhìn dòng người qua lại.

Một tiểu quỷ nằm trên vai tôi ngáp dài.

“Đại tỷ.”

“Hết thật rồi à?”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

“Không còn cái bóng nào bị lạc nữa.”

Đúng lúc ấy.

Dương Minh bước vào cổng trường.

Cậu vừa đi vừa cúi đầu đọc sách như mọi khi.

Nhưng lần này.

Dưới chân cậu.

Đã có một cái bóng hoàn chỉnh.

Nó ngoan ngoãn đi theo từng bước chân của chủ nhân.

Không còn chậm một nhịp.

Không còn tự ý bỏ đi.

Tôi khẽ mỉm cười.

Ổn rồi.

Dương Minh đi ngang qua tôi.

Bỗng khựng lại.

“Thẩm Linh Chiêu.”

“Ừ?”

“Cảm ơn.”

Tôi hơi ngẩn người.

“Cậu nhớ?”

Cậu lắc đầu.

“Không.”

“Tớ chỉ cảm thấy…”

“Như có ai đó vừa trả lại cho tớ một thứ rất quan trọng.”

Tôi cắn thêm một miếng bánh.

“Ừ.”

“Nhớ giữ kỹ.”

Dương Minh cười.

Rồi chạy vào lớp.

Buổi chiều.

Lâm Thanh Huyền đến đón tôi.

Vừa lên xe.

Ông đã đưa cho tôi một phong bì.

“Tiền thưởng.”

Tôi mở ra nhìn.

Hai mắt lập tức sáng lên.

“Nhiều thế?”

Ông bật cười.

“Hiệp hội nói.”

“Lần này con bé giải quyết hơn một trăm cái bóng.”

“Được thưởng gấp đôi.”

Tôi ôm chặt phong bì.

“Lần sau còn vụ nào nhiều nhiều nữa không?”

“…”

Lâm Thanh Huyền bất lực xoa trán.

“Người khác sợ gặp quỷ.”

“Cháu thì mong gặp.”

Tôi thành thật đáp.

“Vì gặp xong.”

“Có tiền.”

Ông bật cười.

“Đúng là trẻ con.”

Xe dừng trước cửa tiệm kem.

Tôi mua ba cây kem vị dâu.

Một cây cho mình.

Hai cây còn lại cắm dưới gốc cây bên đường.

Mấy tiểu quỷ lập tức ùa ra.

“Đại tỷ!”

“Hôm nay cũng có phần tụi em à?”

“Ừ.”

“Ăn đi.”

Đám tiểu quỷ ôm cây kem cười toe toét.

Khung cảnh ấy vừa hay bị Lâm Thanh Huyền nhìn thấy.

Ông chỉ thấy…

Ba cây kem.

Một cây tự nhiên biến mất từng miếng.

Ông bất đắc dĩ quay mặt đi.

“Thôi.”

“Coi như không thấy.”

Chiều muộn.

Tôi về đến nhà.

Vừa định nằm xuống ngủ.

Điện thoại bỗng rung lên.

Là Lâm Thanh Huyền.

“A lô?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Giọng ông trầm hẳn xuống.

“Linh Chiêu.”

“Có vụ mới.”

Tôi ngáp một cái.

“Lần này ở đâu?”

“Một ngôi làng miền núi.”

“Ban ngày.”

“Chỉ có người già.”

“Cứ đến nửa đêm.”

“Khắp làng lại vang lên tiếng trẻ con chơi trốn tìm.”

“Tất cả đều nói…”

“Những đứa trẻ ấy đã mất tích hơn hai mươi năm trước.”

Tôi ngồi bật dậy.

“Bao giờ đi?”

“Sáng mai.”

“Được.”

Tôi cúp máy.

Mở ngăn kéo.

Lấy chiếc ba lô nhỏ của mình ra.

Bên trong vẫn còn:

Một chiếc kéo vàng.

Một túi kẹo sữa.

Vài lá bùa.

Và…

Một đám tiểu quỷ đang ngủ ngon lành.

Tôi khẽ cười.

“Đi thôi.”

“Còn nhiều người đang chờ mình.”

Ngoài cửa sổ.

Gió đêm khẽ thổi.

Ở một nơi rất xa.

Tiếng cười trẻ con mơ hồ theo gió vọng lại.

Một vụ án mới…

Đã bắt đầu.

HẾT QUYỂN 2

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...