Tôi tên Tuế Linh Chiêu.
Người khác nói tôi là trẻ con.
Diêm Vương lại nói tôi là tai họa.
Bởi vì từ lúc biết đi, tôi đã dẫn theo một đám tiểu quỷ chạy khắp địa phủ gây chuyện. Hôm thì cắt râu Phán Quan, hôm thì trói ngược Hắc Bạch Vô Thường lên cổng Quỷ Môn Quan, đến mức cuối cùng Diêm Vương không chịu nổi nữa, tiện tay ném tôi đi đầu thai.
Ông ấy còn dặn.
“Không được quay về trước mười tám tuổi.”
Thế là tôi đành ngoan ngoãn ở nhân gian, tiện tay giúp người, tiện tay bắt quỷ, tiện tay kiếm chút tiền mua kem.
Cho đến một đêm.
Hiệp hội Huyền Môn nhận được lời cầu cứu từ một ngôi làng trên núi.
Ban ngày.
Trong làng chỉ còn người già.
Đến đúng mười hai giờ đêm.
Khắp nơi lại vang lên tiếng trẻ con cười đùa.
“Trốn kỹ chưa?”
“Tớ đi tìm đây.”
Mỗi khi tiếng cười ấy xuất hiện.
Sáng hôm sau sẽ có một người già biến mất.
Mà điều kỳ lạ nhất là…
Hai mươi năm trước.
Toàn bộ trẻ con trong ngôi làng ấy đã mất tích cùng một đêm.
…
Chương 1: Đứa trẻ đầu tiên
“Linh Chiêu.”
“Đến nơi rồi.”
Tôi mở mắt.
Chiếc xe dừng trước cổng một ngôi làng nằm sâu trong núi.
Biển đá cũ kỹ phủ đầy rêu.
Ba chữ Thôn Thanh Khê đã mờ gần hết.
Lâm Thanh Huyền tắt máy xe.
“Đây là nơi xảy ra chuyện.”
Tôi ôm cặp sách bước xuống.
Vừa đặt chân lên con đường đất.
Một luồng âm khí lạnh buốt đã quấn lấy mắt cá chân.
Tiểu quỷ trong cặp sách lập tức chui hết ra.
“Đại tỷ.”
“Nơi này đáng sợ.”
“Ừ.”
“Tôi biết.”
Điều lạ là…
Âm khí không đến từ dưới lòng đất.
Mà đến từ…
Khắp ngôi làng.
Giống như toàn bộ nơi này đang bị một thứ gì đó bao phủ.
…
Trưởng thôn đã đứng chờ từ sớm.
Ông lão hơn bảy mươi tuổi, lưng còng, tóc bạc trắng.
Vừa nhìn thấy Lâm Thanh Huyền, ông đã vội vàng chạy tới.
“Các vị.”
“Cuối cùng cũng đến.”
Ông nhìn sang tôi.
Động tác khựng lại.
“Đứa bé này…”
Lâm Thanh Huyền rất bình tĩnh.
“Người xử lý chính.”
“…”
Trưởng thôn há miệng.
Cuối cùng vẫn không nói gì.
Có lẽ sau nhiều lần hợp tác với Hiệp hội Huyền Môn, ông hiểu một điều.
Người càng kỳ lạ.
Thường càng có bản lĩnh.
…
Ông dẫn chúng tôi đi vào làng.
Dọc đường.
Tôi phát hiện rất nhiều điều bất thường.
Không có một đứa trẻ nào.
Không có tiếng chó sủa.
Không có gà chạy.
Ngay cả chim trên cây cũng không thấy.
Chỉ có người già.
Từng ông lão.
Từng bà cụ.
Lặng lẽ ngồi trước cửa nhà.
Ánh mắt ai cũng đầy mệt mỏi.
Giống như…
Đã rất lâu không được ngủ.
…
“Từ bao giờ?”
Tôi hỏi.
Trưởng thôn thở dài.
“Hơn một tháng.”
“Đêm nào cũng vậy.”
“Cứ đúng mười hai giờ.”
“Tiếng trẻ con lại xuất hiện.”
“Ban đầu chỉ nghe thấy tiếng cười.”
“Rồi…”
“Tiếng chạy.”
“Tiếng gọi nhau.”
“Tiếng đếm.”
Ông nuốt khan.
“Hai hôm trước.”
“Tôi còn nghe thấy…”
“Có đứa trẻ đứng ngay ngoài cửa nhà.”
“Nó gọi.”
“Ông ơi.”
“Ra chơi trốn tìm với cháu đi.”
…
Tôi hỏi:
“Ông có mở cửa không?”
Ông lắc đầu thật mạnh.
“Không.”
“Cha tôi từng dặn.”
“Nửa đêm.”
“Dù nghe ai gọi.”
“Cũng không được mở cửa.”
“Nhưng…”
Ông cúi đầu.
“Hôm qua.”
“Lão Lý đầu làng mở.”
Tôi dừng bước.
“Rồi sao?”
“Biến mất.”
“Sáng nay.”
“Chỉ còn đôi dép đặt trước cửa.”
…
Đúng lúc ấy.
Một bà cụ từ trong sân chạy ra.
Mặt đầy nước mắt.
“Trưởng thôn.”
“Lại mất người rồi.”
Tất cả lập tức chạy theo bà.
Trong sân.
Một chiếc ghế tre đổ nghiêng.
Ấm trà vẫn còn nóng.
Nhưng trên ghế…
Không có ai.
Chỉ có một nắm bi ve thủy tinh nhiều màu.
Lăn đầy dưới đất.
Tôi cúi xuống.
Nhặt một viên lên.
Bên trong viên bi.
Có một bóng người rất nhỏ.
Đó là…
Một ông lão đang liều mạng đập vào thành kính.
Miệng không ngừng gào thét điều gì đó.
Nhưng…
Không phát ra nổi một âm thanh.
Đúng lúc ấy.
Một tiếng cười trẻ con vang lên sau lưng tôi.
“Chị ơi.”
“Đến lượt chị làm ma rồi.”
Tôi chậm rãi quay đầu.
Dưới gốc cây đa đầu làng.
Bảy đứa trẻ mặc quần áo cũ đang nắm tay nhau.
Đứa nào cũng cười rất tươi.
Chỉ có điều…
Mắt của tất cả đều bị một dải vải đỏ che kín.
## Chương 2: Không được mở cửa
Bảy đứa trẻ đứng dưới gốc cây đa.
Trên mắt chúng đều buộc một dải vải đỏ.
Vải đã cũ, màu đỏ thẫm như từng bị ngâm trong nước nhiều năm.
Tôi cúi đầu nhìn viên bi trong tay.
Bên trong, ông lão bị nhốt vẫn đang tuyệt vọng đập vào thành kính.
Miệng ông há to.
Nhưng không có tiếng nào truyền ra ngoài.
Trưởng thôn đứng sau lưng tôi run rẩy.
“Đừng nhìn chúng.”
“Không được đáp lời.”
“Nếu đáp lời…”
Tôi quay đầu hỏi:
“Sẽ thế nào?”
Ông há miệng.
Nhưng lời chưa kịp nói ra, bảy đứa trẻ dưới gốc cây đã đồng loạt nghiêng đầu.
Một đứa nhỏ nhất khẽ cười.
“Sẽ phải chơi cùng bọn em.”
Tiếng cười ấy vừa vang lên, những người già trong sân lập tức bịt chặt tai.
Có bà cụ sợ đến mức ngồi bệt xuống đất.
Tôi nhìn bảy đứa trẻ.
“Chơi gì?”
Đứa trẻ đứng giữa bước lên một bước.
Nó mặc chiếc áo sơ mi trắng đã ngả vàng.
Chân đi đôi giày vải cũ.
Trong tay cầm một sợi dây thừng nhỏ.
“Trốn tìm.”
“Chị làm ma.”
“Bọn em đi trốn.”
“Tìm được bọn em…”
“Thì trả người trong bi cho chị.”
Tôi lắc viên bi trong tay.
“Không tìm được thì sao?”
Bảy đứa trẻ cùng cười.
“Vậy chị cũng vào trong bi.”
Tiểu quỷ trong cặp sách lập tức thò đầu ra.
“Đại tỷ.”
“Không được chơi.”
“Trò này có bẫy.”
Tôi cúi đầu nhìn nó.
“Em nhìn ra bẫy gì?”
Tiểu quỷ thành thật lắc đầu.
“Không nhìn ra.”
“Nhưng trò nào chủ động mời tỷ chơi đều có bẫy.”
Tôi thấy rất có lý.
…
Lâm Thanh Huyền bước lên trước.
“Linh Chiêu, đừng vội nhận lời.”
Ông lấy ra một tấm bùa vàng, vừa định dán lên viên bi thì viên bi bỗng nóng rực.
Ông lão bên trong hét lên không tiếng động.
Tôi lập tức rút tay lại.
“Không được dùng bùa.”
Trưởng thôn tái mặt.
“Đúng đúng đúng.”
“Không được.”
“Trước đây cũng có người dùng bùa.”
“Ngày hôm sau…”
“Người bị nhốt trong bi vỡ theo luôn.”
Lâm Thanh Huyền nhíu mày.
“Các ông đã thử rồi?”
Trưởng thôn cúi đầu, không dám nhìn ông.
“Thử… thử rồi.”
Giọng ông rất nhỏ.
“Ba năm trước.”
“Cũng từng mời người tới.”
“Nhưng không cứu được.”
Tôi nhìn ông.
“Không phải ông nói chuyện này mới xảy ra hơn một tháng sao?”
Trưởng thôn cứng người.
Không khí xung quanh lập tức lạnh xuống.
Bảy đứa trẻ dưới gốc cây đa cùng lúc bật cười.
“Ông nói dối.”
“Ông lại nói dối.”
“Người lớn lúc nào cũng nói dối.”
Tôi chậm rãi xoay viên bi trong tay.
Trưởng thôn lùi về sau một bước.
Mồ hôi lạnh chảy đầy trán.
“Là… là tôi sợ các vị không chịu giúp.”
“Nên mới nói nhẹ đi một chút.”
“Thật ra…”
“Tiếng trẻ con đã xuất hiện rất nhiều năm rồi.”
“Chỉ là gần đây mới bắt đầu bắt người.”
Tôi hỏi:
“Vì sao gần đây mới bắt?”
Trưởng thôn im lặng.
Không đáp.
Đứa trẻ đứng giữa khẽ nói:
“Bởi vì…”
“Đến giờ rồi.”
“Đến giờ trả lại rồi.”
…
Trời dần tối.
Lâm Thanh Huyền quyết định tạm thời ở lại nhà trưởng thôn.
Ông muốn xem nửa đêm rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì.
Trưởng thôn đóng kín tất cả cửa sổ.
Dán mấy tấm bùa lên cửa chính.
Sau đó lại kéo thêm một thanh gỗ chặn ngang.
Chaporia
Bình Luận (0)