Động tác vô cùng thuần thục.

Rõ ràng không phải lần đầu làm.

Tôi ngồi trên ghế, ăn bánh quy do bà trưởng thôn đưa.

“Bà ơi.”

“Bảy đứa trẻ kia là ai?”

Bà trưởng thôn đang rót trà bỗng run tay.

Nước nóng tràn ra bàn.

“Bà không biết.”

Tôi nhìn bà.

“Bà cũng nói dối.”

Mặt bà lập tức trắng bệch.

Bà nhìn ra cửa sổ.

Rèm đã kéo kín.

Nhưng chẳng biết từ lúc nào, bên ngoài cửa kính xuất hiện bảy cái bóng nhỏ.

Chúng đứng sát vào nhau.

Lặng lẽ nghe chúng tôi nói chuyện.

Bà trưởng thôn bật khóc.

“Tôi không thể nói.”

“Nói ra…”

“Chúng sẽ vào nhà.”

Tôi cắn bánh quy.

“Chúng vào được không?”

Bà lắc đầu thật mạnh.

“Chỉ cần không mở cửa.”

“Chúng không vào được.”

“Vậy ai mở cửa thì sao?”

Bà cụ nghẹn ngào.

“Thì sẽ bị gọi đi chơi trốn tìm.”

Đúng mười hai giờ đêm.

Ngoài làng vang lên tiếng trẻ con đếm số.

“Một…”

“Hai…”

“Ba…”

Âm thanh non nớt truyền qua từng con ngõ.

Rõ ràng rất nhỏ.

Nhưng lại như vang ngay bên tai.

Toàn bộ người trong nhà đều nín thở.

Trưởng thôn siết chặt cây gậy trong tay.

Bà trưởng thôn quỳ trước bàn thờ, miệng lẩm bẩm cầu xin.

Tôi ngồi bên cửa.

Lặng lẽ nghe.

“Mười.”

“Mười một.”

“Mười hai.”

Tiếng đếm dừng lại.

Sau đó.

Có tiếng bước chân chạy qua ngoài sân.

Lộp cộp.

Lộp cộp.

Giống như rất nhiều đứa trẻ đang chân trần chạy trên nền đất.

Rồi tiếng cười vang lên.

“Trốn kỹ chưa?”

“Bọn tớ đi tìm đây.”

Một giây sau.

Cửa chính bị gõ nhẹ.

Cốc.

Cốc.

Cốc.

Giọng một bé gái vang lên ngoài cửa.

“Bà ơi.”

“Cháu lạnh quá.”

“Mở cửa cho cháu đi.”

Bà trưởng thôn lập tức che miệng khóc.

Tôi nhìn bà.

“Người quen à?”

Bà run rẩy lắc đầu.

Nhưng nước mắt lại rơi càng dữ.

Ngoài cửa, giọng bé gái tiếp tục vang lên.

“Bà ơi.”

“Cháu là A Nhã đây.”

“Bà không nhận ra cháu nữa sao?”

Bà trưởng thôn cuối cùng không chịu nổi nữa.

Bà quỳ sụp xuống đất.

Gào khóc không thành tiếng.

Tôi nhìn cánh cửa.

Bỗng hiểu.

Đứa trẻ ngoài kia…

Từng là cháu gái của bà.

Chương 3: Tiếng gõ cửa lúc nửa đêm

“Bà ơi.”

“Cháu là A Nhã.”

“Mở cửa cho cháu đi.”

Giọng nói non nớt ngoài cửa vẫn đều đều vang lên.

Không hề sốt ruột.

Không hề tức giận.

Giống như một đứa cháu thật sự đang đứng ngoài sân, chờ bà nội mở cửa.

Bà trưởng thôn ôm đầu khóc nức nở.

“Không…”

“Không phải…”

“Con bé…”

“Con bé mất rồi…”

Tôi nhìn bà.

“Cháu gái bà mất bao lâu rồi?”

Bà không trả lời.

Chỉ không ngừng lắc đầu.

Lâm Thanh Huyền khẽ đặt tay lên vai bà.

“Bác.”

“Nếu muốn chúng tôi giúp.”

“Xin bác đừng giấu nữa.”

Một lúc rất lâu.

Bà trưởng thôn mới nghẹn ngào nói.

“Hai mươi năm.”

“A Nhã mất tích cùng những đứa trẻ khác.”

“Từ hôm đó…”

“Đêm nào tôi cũng nghe thấy nó gọi.”

Cốc.

Cốc.

Cốc.

Tiếng gõ cửa lại vang lên.

Lần này.

Không chỉ một cánh cửa.

Mà là…

Tất cả cửa sổ quanh căn nhà đều đồng loạt có tiếng gõ.

Cốc.

Cốc.

Cốc.

Tiểu quỷ trong cặp sách run đến mức ôm chặt lấy nhau.

“Đại tỷ.”

“Nhiều quá.”

“Ít nhất…”

“Có hơn hai mươi đứa.”

Tôi đứng dậy.

Đi đến trước cửa chính.

Lâm Thanh Huyền lập tức giữ lấy vai tôi.

“Cháu định làm gì?”

“Tôi nghe.”

“Nghe gì?”

“Nghe xem…”

“Đứa nào đang nói thật.”

Tôi áp tai lên cánh cửa.

Bên ngoài rất yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng hít thở khe khẽ của một đứa trẻ.

Rồi giọng nói ấy lại vang lên.

“Bà ơi.”

“Cháu lạnh.”

“Cho cháu vào nhà.”

Giọng nói rất đáng thương.

Nếu là người bình thường.

Có lẽ đã mềm lòng từ lâu.

Nhưng…

Tôi không nghe lời.

Tôi nghe…

Hơi thở.

Một đứa trẻ thật sự khi khóc sẽ thở gấp.

Khi lạnh sẽ run.

Giọng nói cũng sẽ ngắt quãng.

Còn đứa trẻ ngoài cửa.

Từ đầu đến cuối.

Hơi thở đều đến lạ.

Giống như…

Đang đọc thuộc lòng một câu nói.

Tôi khẽ mỉm cười.

“Tìm được rồi.”

Tôi bỗng gõ nhẹ lên cửa ba cái.

Cốc.

Cốc.

Cốc.

Bên ngoài lập tức im bặt.

Tôi hỏi.

“A Nhã.”

“Có thật là em không?”

Ngoài cửa không đáp.

Tôi lại hỏi.

“Nếu là em.”

“Bà thích ăn món gì?”

Vẫn im lặng.

Tôi tiếp tục.

“Hồi nhỏ bà hay kể chuyện gì trước khi ngủ?”

Khoảng sân ngoài cửa yên tĩnh đến đáng sợ.

Vài giây sau.

Giọng nói non nớt lại vang lên.

“Cháu…”

“Quên rồi.”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Em không quên.”

“Là ngươi không biết.”

Ầm!

Ngay khi tôi nói xong.

Một tiếng động rất lớn vang lên ngoài sân.

Giống như có thứ gì đó vừa đập mạnh xuống đất.

Tiểu quỷ hét lên.

“Đại tỷ!”

“Nó tức giận!”

Tôi mở hé rèm cửa.

Nhìn qua khe hở.

Dưới ánh trăng.

Bảy đứa trẻ vẫn đứng dưới gốc cây đa.

Nhưng…

Đứa bé gái đứng trước cửa nhà trưởng thôn đã biến mất.

Thay vào đó.

Trên nền đất chỉ còn một dấu chân rất lớn.

Không phải dấu chân trẻ con.

Mà là…

Dấu chân của người trưởng thành.

Tôi hơi nheo mắt.

“Quả nhiên.”

“Đứa gõ cửa…”

“Không phải trẻ con.”

Lâm Thanh Huyền giật mình.

“Ý cháu là sao?”

“Từ đầu.”

“Người gọi cửa đã không phải A Nhã.”

“Bảy đứa trẻ cũng không phải.”

“Vậy chúng là gì?”

Tôi nhìn về phía cây đa.

Đúng lúc ấy.

Một cơn gió mạnh thổi qua.

Dải vải đỏ trên mắt bảy đứa trẻ đồng loạt bay lên.

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Tôi nhìn thấy.

Dưới lớp vải.

Không phải hốc mắt trống rỗng.

Cũng không phải đôi mắt đỏ.

Mà…

Mỗi đứa trẻ đều nhắm nghiền hai mắt.

Giống như…

Chúng chưa từng mở mắt suốt hai mươi năm.

Tiểu quỷ lắp bắp.

“Đại tỷ…”

“Chúng…”

“Không nhìn thấy đường.”

Tôi khẽ gật đầu.

“Đúng.”

“Cho nên.”

“Người đang tìm…”

“Không phải bọn chúng.”

Vừa dứt lời.

Sau lưng bảy đứa trẻ.

Một cái bóng cao lớn từ từ đứng dậy dưới gốc cây đa.

Nó cao gần ba mét.

Toàn thân phủ kín sương đen.

Trên mặt…

Không có mắt.

Không có mũi.

Chỉ có một cái miệng khổng lồ kéo dài đến tận mang tai.

Nó cúi đầu nhìn căn nhà trưởng thôn.

Rồi chậm rãi nở một nụ cười.

Giọng nói mà cả làng vừa nghe thấy…

Không phải của A Nhã.

Mà chính là của nó.

Nó…

Đã bắt chước giọng nói của đứa trẻ suốt hai mươi năm.

Chương 4: Kẻ tìm người

Cái bóng dưới gốc cây đa chậm rãi đứng thẳng.

Nó rất cao.

Cao hơn cả mái nhà.

Lớp sương đen bao quanh cơ thể không ngừng chuyển động, giống như vô số cánh tay đang bò trên da.

Điều kỳ lạ nhất…

Là nó không có mắt.

Không có mũi.

Chỉ có một cái miệng rất lớn.

Khóe miệng kéo dài đến tận mang tai.

Nó nhìn căn nhà trưởng thôn.

Rồi cười.

“Ta…”

“Tìm thấy rồi.”

Ngay khoảnh khắc ấy.

Toàn bộ cánh cửa trong làng cùng rung lên.

Cốc.

Cốc.

Cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên từ mọi phía.

Giống như…

Có hàng trăm đứa trẻ đang đứng trước từng căn nhà.

Bà trưởng thôn sợ đến mức ngất lịm.

Lâm Thanh Huyền lập tức đỡ bà nằm xuống.

Ông nhìn tôi.

“Linh Chiêu.”

“Đó là thứ gì?”

Tôi vẫn nhìn chằm chằm cái bóng.

“Không biết.”

“Nhưng…”

“Nó không phải quỷ.”

Tiểu quỷ trong cặp sách cũng đồng loạt gật đầu.

“Đúng.”

“Bọn em không ngửi thấy mùi quỷ.”

“Tụi em chỉ thấy…”

“Rất đói.”

Tôi hơi nhíu mày.

“Đói?”

Một tiểu quỷ chỉ về phía cái bóng.

“Nó giống như…”

“Đói mãi không no.”

Bên ngoài.

Bảy đứa trẻ vẫn đứng yên.

Chúng không hề nhúc nhích.

Giống như những con rối bị ai đó điều khiển.

Tôi chợt phát hiện.

Từ sau gáy mỗi đứa trẻ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...