Đều có một sợi dây màu đỏ kéo thẳng lên cây đa.

Không.

Không phải cây đa.

Mà là…

Kéo vào trong thân cây.

Tôi hỏi nhỏ:

“Lâm gia gia.”

“Cây đa này bao nhiêu tuổi?”

Ông suy nghĩ một lúc.

“Ít nhất…”

“Hơn ba trăm năm.”

Trưởng thôn vừa tỉnh lại nghe thấy vậy liền lắc đầu.

“Không.”

“Còn lâu hơn.”

“Theo gia phả.”

“Làng được lập.”

“Là vì cây đa này.”

Tôi gật đầu.

Ra vậy.

Thứ thật sự có vấn đề…

Không phải bảy đứa trẻ.

Mà là cây đa.

Đúng lúc ấy.

Cái bóng khổng lồ bỗng hít mạnh một hơi.

Hô…

Một luồng gió lạnh quét khắp ngôi làng.

Tiếng cười của bảy đứa trẻ lập tức biến mất.

Thay vào đó.

Tất cả cùng đồng thanh cất tiếng.

“Tìm.”

“Tìm.”

“Tìm.”

Âm thanh ấy vừa vang lên.

Viên bi trong tay tôi bỗng rung dữ dội.

Ông lão bên trong không còn đập vào thành kính nữa.

Mà chỉ điên cuồng chỉ về phía cây đa.

Miệng liên tục mấp máy.

Tôi nhìn rất kỹ.

Cuối cùng cũng đọc được.

Ông đang nói.

“Đừng…”

“Đến…”

“Gốc…”

“Cây…”

Tôi bỗng đứng dậy.

Lâm Thanh Huyền ngạc nhiên.

“Cháu đi đâu?”

“Ra ngoài.”

“Không được.”

“Bây giờ mở cửa sẽ…”

Tôi không đợi ông nói hết.

Đã kéo chốt cửa.

“Két…”

Cánh cửa vừa mở.

Tiếng gõ cửa khắp ngôi làng lập tức dừng lại.

Yên tĩnh.

Yên tĩnh đến đáng sợ.

Bảy đứa trẻ đồng loạt quay về phía tôi.

Cái bóng khổng lồ cũng từ từ cúi đầu.

Nó cười.

“Cuối cùng…”

“Cũng có người ra chơi.”

Tôi bước xuống bậc thềm.

Hai tay đút túi áo.

“Ừ.”

“Chơi gì?”

Nó ngẩn người.

Có lẽ đã rất lâu rồi.

Không ai bình tĩnh hỏi ngược nó như vậy.

Một lúc sau.

Nó mới cười lớn.

“Trốn tìm.”

“Ngươi trốn.”

“Ta tìm.”

“Nếu bị tìm thấy.”

“Ngươi sẽ ở lại.”

Tôi lắc đầu.

“Không công bằng.”

“Tại sao?”

“Từ đầu đến cuối.”

“Đều là ngươi tìm.”

“Ta cũng muốn tìm.”

Cái bóng im lặng.

Bảy đứa trẻ cũng im lặng.

Lần đầu tiên.

Quy tắc của trò chơi…

Bị một người chơi đặt câu hỏi.

Tôi chỉ vào nó.

“Bây giờ.”

“Đến lượt ngươi trốn.”

“Ta đi tìm.”

“Ngươi dám không?”

Nụ cười trên gương mặt cái bóng dần biến mất.

Gió đêm ngừng thổi.

Lá cây đa cũng đứng yên.

Rồi…

Một giọng nói già nua, khàn đặc bỗng vọng ra từ bên trong thân cây.

“Đã hai mươi năm…”

“Cuối cùng…”

“Cũng có người…”

“Dám sửa luật chơi.”

Ngay sau câu nói ấy.

Thân cây đa nứt toác.

Một cánh cửa gỗ đen chậm rãi mở ra từ bên trong thân cây.

Trong khe cửa.

Có ánh đèn lồng đỏ lập lòe.

Và…

Tiếng của một đứa trẻ rất nhỏ.

“Chị.”

“Vào đi.”

“Bọn em…”

“Đợi chị lâu lắm rồi.”

Chương 5: Người chơi thứ tám

Cánh cửa trong thân cây đa mở ra.

Một mùi đất ẩm pha lẫn hương nhang cũ kỹ chậm rãi tràn ra ngoài.

Không hôi.

Nhưng lạnh.

Lạnh đến mức ngay cả đám tiểu quỷ cũng đồng loạt rùng mình.

“Đại tỷ.”

“Bên trong có rất nhiều người.”

Tôi hỏi:

“Người hay quỷ?”

Một tiểu quỷ ngơ ngác.

“Nửa người.”

“Nửa quỷ.”

Tôi gật đầu.

“Vậy là vẫn chưa chết hẳn.”

Lâm Thanh Huyền bước lên.

“Để tôi vào cùng.”

Tôi lắc đầu.

“Không được.”

“Tại sao?”

“Trò chơi chỉ mời một người.”

Ông nhìn cánh cửa.

Quả nhiên.

Trên khung cửa gỗ chẳng biết từ lúc nào đã hiện ra một hàng chữ màu đỏ.

Chỉ người được chọn mới được vào.

Ngay sau đó.

Tấm bùa trong tay Lâm Thanh Huyền tự bốc cháy.

Chỉ trong vài giây đã hóa thành tro.

Ông khẽ cau mày.

“Kết giới rất mạnh.”

Tôi cởi chiếc cặp sách xuống.

Đưa cho ông.

“Lâm gia gia.”

“Giúp cháu giữ.”

Mấy tiểu quỷ lập tức phản đối.

“Không được!”

“Tụi em cũng muốn vào.”

Tôi xoa đầu từng đứa.

“Ở ngoài ngoan.”

“Đợi tôi.”

Một đứa mếu máo.

“Lỡ đại tỷ quên tụi em thì sao?”

Tôi nghiêm túc suy nghĩ.

Rồi đáp.

“Không quên.”

“Trong cặp còn kẹo.”

Đám tiểu quỷ lập tức yên tâm.

“Vậy được.”

Tôi bước đến trước cánh cửa.

Ngay khi bàn chân vượt qua ngưỡng cửa.

Ầm.

Khung cảnh xung quanh lập tức thay đổi.

Không còn cây đa.

Không còn ngôi làng.

Không còn tiếng côn trùng.

Trước mặt tôi là một sân trường tiểu học rất cũ.

Lá cờ trên cột đã bạc màu.

Xích đu đung đưa theo gió.

Cầu trượt phủ đầy rêu.

Nhưng…

Điều kỳ lạ nhất là.

Sân trường có đúng bảy vòng tròn được vẽ bằng phấn trắng.

Trong mỗi vòng tròn.

Đều có một đứa trẻ đứng.

Chính là bảy đứa trẻ bị bịt mắt.

Khác với lúc ở ngoài.

Bây giờ chúng đều tháo dải vải đỏ xuống.

Đứa nào cũng có đôi mắt rất đẹp.

Chỉ là…

Đôi mắt ấy không hề có đồng tử.

Toàn màu trắng.

Đứa bé gái nhỏ nhất chạy đến trước mặt tôi.

“Chị.”

“Chị đến rồi.”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

“Em tên gì?”

Con bé cúi đầu.

“Em quên rồi.”

“Vậy người khác gọi em là gì?”

“Năm.”

Tôi hơi ngẩn người.

“Năm?”

Con bé mỉm cười.

“Ở đây.”

“Bọn em không có tên.”

“Chỉ có số.”

Nó chỉ về phía những đứa trẻ còn lại.

“Một.”

“Hai.”

“Ba.”

“Bốn.”

“Năm.”

“Sáu.”

“Bảy.”

“Bọn em là bảy người chơi.”

Tôi hỏi:

“Vậy ai đặt tên?”

Bảy đứa trẻ đồng loạt quay đầu nhìn về phía tòa nhà dạy học.

Tầng hai.

Một bóng người đang đứng bên cửa sổ.

Không thấy rõ mặt.

Chỉ thấy trên tay hắn cầm một chiếc chuông đồng.

“Keng.”

Tiếng chuông vang lên.

Bảy đứa trẻ lập tức đứng nghiêm.

Con bé trước mặt tôi cũng vội vàng lùi về vòng tròn của mình.

Giọng nói già nua mà tôi từng nghe trong thân cây đa lại vang lên.

“Người chơi mới.”

“Hãy tiến lên.”

Tôi nhìn quanh.

“Chỉ mình tôi?”

“Đúng.”

Tôi bước tới.

Ngay lập tức.

Một vòng tròn thứ tám hiện ra dưới chân tôi.

Trên nền đất.

Từng nét chữ đỏ chậm rãi xuất hiện.

Người chơi số Tám.

Tôi cúi đầu nhìn.

“Sao không ghi tên?”

Giọng nói kia đáp.

“Vào đây.”

“Tất cả đều phải bỏ tên.”

“Tại sao?”

“Tên…”

“Là thứ đầu tiên phải giấu.”

Tôi chớp mắt.

“Không thích.”

“Ta không bỏ.”

Không gian bỗng yên lặng.

Có lẽ…

Đây là lần đầu tiên có người từ chối luật ngay trong lúc bắt đầu trò chơi.

Bảy đứa trẻ đều ngơ ngác nhìn tôi.

Giọng nói già nua trầm xuống.

“Ngươi…”

“Muốn phá luật?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Tôi muốn đổi.”

“Đổi thế nào?”

“Tôi vẫn tên Tuế Linh Chiêu.”

“Còn ngươi.”

“Ngươi cũng phải nói tên.”

Một cơn gió lạnh thổi khắp sân trường.

Tiếng chuông trên tầng hai bỗng ngừng hẳn.

Rất lâu sau.

Giọng nói kia mới cất lên lần nữa.

Lần này.

Đã không còn vẻ bình tĩnh.

“Đã hai mươi năm…”

“Chưa từng có ai…”

“Dám hỏi tên ta.”

Tôi chống nạnh.

“Vậy hôm nay có rồi.”

“Bây giờ.”

“Đến lượt ngươi trả lời.”

Ngay lúc ấy.

Bóng người trên tầng hai từ từ giơ chiếc chuông đồng lên.

“Keng…”

Tiếng chuông thứ hai vang lên.

Cả sân trường bỗng tối sầm.

Bảy đứa trẻ đồng loạt che tai, run rẩy ngồi xổm xuống.

Con bé số Năm hét lớn.

“Chị!”

“Đừng hỏi nữa!”

“Hắn nổi giận rồi!”

Tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ tầng hai.

Khóe môi khẽ cong lên.

Cuối cùng…

Con mồi cũng chịu phản ứng.

Chương 6: Người giữ chuông

“Keng…”

Tiếng chuông thứ hai vừa dứt.

Cả sân trường lập tức chìm trong bóng tối.

Không phải trời tối.

Mà là…

Ánh sáng biến mất.

Ngay cả trăng trên bầu trời cũng bị một màn sương đen che khuất.

Bảy đứa trẻ ôm đầu ngồi xổm.

Đứa nào cũng run lên bần bật.

Con bé số Năm khóc nức nở.

“Đừng nhìn hắn.”

“Đừng…”

“Hắn sẽ nhớ mặt chị.”

Tôi ngẩng đầu.

“Thì cứ nhớ.”

“Tôi đâu có nợ tiền hắn.”

“…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...