Bảy đứa trẻ cùng ngẩn người.
Có lẽ đây là lần đầu tiên chúng nghe thấy câu trả lời như vậy.
…
Bóng người trên tầng hai chậm rãi bước ra.
Tiếng giày da nện xuống hành lang.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Mỗi một bước chân.
Sân trường lại xuất hiện thêm một vòng tròn phấn trắng.
Mười.
Hai mươi.
Ba mươi.
Chỉ trong chốc lát.
Khắp mặt đất đã kín những vòng tròn.
Tôi hơi nhíu mày.
“Nhiều người chơi thế.”
Con bé số Một lắc đầu.
“Không.”
“Đó…”
“Là những người từng thua.”
Tôi cúi xuống nhìn.
Trong mỗi vòng tròn đều có một cái tên.
Có tên đã mờ.
Có tên còn rất mới.
Có cả tên của những người già trong làng.
Và…
Tên của A Nhã.
…
“Tìm thấy rồi.”
Tôi khẽ nói.
Con bé số Năm ngơ ngác.
“Chị tìm thấy gì?”
“Đây không phải sân chơi.”
“Đây là…”
“Danh sách.”
“Danh sách gì?”
“Những người từng làm ma.”
Bảy đứa trẻ cùng im lặng.
Biểu cảm của chúng nói cho tôi biết.
Tôi đoán đúng rồi.
…
Người trên tầng hai cuối cùng cũng bước xuống.
Đó là một ông lão mặc áo dài màu xám.
Tóc bạc.
Lưng thẳng.
Trong tay cầm chiếc chuông đồng đã ngả sang màu xanh.
Gương mặt ông rất hiền.
Hiền đến mức nếu gặp ngoài đường.
Không ai nghĩ ông là chủ nhân của kết giới này.
Ông dừng cách tôi khoảng năm mét.
Khẽ gật đầu.
“Ngươi rất thông minh.”
Tôi hỏi ngay.
“Tên.”
Ông lão cười.
“Ngươi vẫn muốn biết?”
“Ừ.”
“Tại sao?”
“Tôi không thích gọi người khác là ‘này’.”
Ông nhìn tôi thật lâu.
Rồi chậm rãi đáp.
“Ta tên…”
“Thẩm Vọng.”
Ngay khoảnh khắc cái tên ấy được nói ra.
Chiếc chuông trong tay ông khẽ rung lên.
“Keng.”
Bảy đứa trẻ đồng loạt bịt tai.
Con bé số Hai hét lên.
“Không được!”
“Hắn nói tên rồi!”
…
Tôi chớp mắt.
“Nói tên thì sao?”
Không ai trả lời.
Chỉ có ông lão khẽ thở dài.
“Đã hai mươi năm.”
“Ta chưa từng nói tên mình.”
“Hôm nay.”
“Lại vì một đứa trẻ mà phá luật.”
Tôi cười.
“Thấy chưa.”
“Luật đâu phải không sửa được.”
…
Thẩm Vọng nhìn tôi.
Ánh mắt dần trở nên nghiêm túc.
“Tuế Linh Chiêu.”
“Ngươi có biết.”
“Tại sao trò chơi này chưa từng kết thúc không?”
Tôi thành thật lắc đầu.
“Không biết.”
“Bởi vì…”
“Thiếu một người.”
Ông vừa dứt lời.
Chiếc chuông đồng bỗng bay lên không trung.
“Keng!”
Tám vòng tròn dưới sân đồng thời sáng lên.
Bảy đứa trẻ.
Và cả tôi.
Đều bị một luồng sáng bao phủ.
Giọng nói của Thẩm Vọng vang vọng khắp sân trường.
“Hai mươi năm trước.
”
“Có tám đứa trẻ.”
“Nhưng…”
“Chỉ còn bảy.”
“Cho nên.”
“Trò chơi.”
“Không bao giờ kết thúc.”
Tôi hơi khựng lại.
“Tám?”
Con bé số Năm bỗng òa khóc.
“Chị…”
“Bọn em…”
“Không phải bảy người.”
“Bọn em…”
“Có tám người.”
“Nhưng…”
“Đứa cuối cùng…”
“Đã quên mất.”
…
Tôi quay đầu nhìn bảy đứa trẻ.
Đúng lúc ấy.
Ở khoảng trống giữa vòng tròn số Bảy và vòng tròn của tôi.
Một vòng tròn mới.
Chậm rãi hiện ra.
Không có ai đứng trong đó.
Chỉ có một con diều giấy cũ kỹ.
Bị gió thổi lăn qua lăn lại.
Trên mặt đất.
Hai chữ màu đỏ từ từ hiện lên.
Số Tám.
Tiểu quỷ trong chiếc cặp ở ngoài kết giới từng nói.
Mỗi kết giới đều có một “điểm thiếu”.
Có lẽ…
Đứa trẻ thứ tám.
Chính là điểm thiếu của trò chơi trốn tìm này.
Chương 7: Đứa trẻ thứ tám
Con diều giấy lăn qua vòng tròn.
Rồi dừng lại.
Không một cơn gió nào thổi nữa.
Cả sân trường chìm vào tĩnh lặng.
Tôi cúi xuống nhặt con diều lên.
Giấy đã ố vàng.
Một góc còn dính vết bùn khô.
Mặt trước không có gì.
Nhưng khi lật mặt sau.
Tôi nhìn thấy một cái tên được viết bằng bút chì.
Tiểu Mộc.
Nét chữ xiêu vẹo.
Rõ ràng là chữ của một đứa trẻ.
…
“Tìm thấy rồi.”
Tôi khẽ nói.
Thẩm Vọng nhìn con diều trong tay tôi.
Ánh mắt thoáng dao động.
“Đã hai mươi năm.”
“Cuối cùng…”
“Vẫn có người tìm được.”
Tôi nhìn ông.
“Tiểu Mộc là ai?”
Ông không trả lời.
Bảy đứa trẻ cũng đồng loạt cúi đầu.
Con bé số Năm mím môi.
Một lúc lâu sau mới lí nhí.
“Em…”
“Em nhớ cái tên này.”
“Nhưng…”
“Không nhớ mặt.”
Đứa số Ba cũng gật đầu.
“Em nhớ.”
“Có người từng chạy cùng bọn em.”
“Nhưng…”
“Càng nghĩ.”
“Càng đau đầu.”
…
Tôi nhìn từng đứa trẻ.
Không phải chúng không nhớ.
Mà là…
Có thứ gì đó đã cố ý xóa ký ức của chúng.
Tôi đưa tay chạm nhẹ lên trán con bé số Năm.
Một luồng âm khí rất mỏng lập tức hiện ra.
Không phải quỷ khí.
Mà giống như…
Một lớp phong ấn.
Tôi khẽ búng tay.
“Tách.”
Lớp phong ấn chỉ rung nhẹ.
Không hề vỡ.
Tôi hơi ngạc nhiên.
“Lạ thật.”
Đây là lần đầu tiên có thứ chịu được cú búng tay của tôi.
…
Thẩm Vọng chậm rãi lên tiếng.
“Đừng phí sức.”
“Ký ức của chúng.”
“Là tự chúng phong bế.”
Tôi ngẩng đầu.
“Tại sao?”
“Bởi vì…”
“Nếu nhớ.”
“Chúng sẽ đau.”
…
Tôi im lặng.
Đau đến mức tự xóa ký ức.
Rốt cuộc hai mươi năm trước đã xảy ra chuyện gì?
Đúng lúc ấy.
Chaporia
Bình Luận (0)