Con diều giấy trong tay tôi bỗng tự bay lên.

Nó chao nghiêng giữa không trung.

Rồi từ từ bay về phía tòa nhà dạy học.

Không nhanh.

Như đang cố ý dẫn đường.

Tôi lập tức đi theo.

Bảy đứa trẻ cũng chạy theo sau.

Chỉ có Thẩm Vọng đứng yên.

Ông không ngăn cản.

Cũng không đuổi theo.

Chỉ lặng lẽ nhìn bóng lưng chúng tôi.

Tầng hai của tòa nhà phủ đầy bụi.

Lớp học nào cũng khóa kín.

Bàn ghế mục nát.

Bảng đen phủ một lớp phấn trắng dày.

Con diều giấy dừng trước căn phòng cuối hành lang.

Trên cánh cửa gỗ cũ kỹ.

Có một tấm biển đã rỉ sét.

Lớp 2A.

Con bé số Hai bỗng ôm đầu.

“Em…”

“Em học ở đây.”

Đứa số Sáu cũng lẩm bẩm.

“Bàn của em…”

“Ở cạnh cửa sổ.”

Ký ức của bọn chúng…

Đang dần trở về.

Tôi đẩy cửa.

“Két…”

Cánh cửa mở ra.

Trong lớp học không có ai.

Chỉ có tám bộ bàn ghế được đặt ngay ngắn ở hàng đầu.

Bảy chiếc ghế đã phủ đầy bụi.

Chiếc cuối cùng…

Lại sạch sẽ đến kỳ lạ.

Như thể ngày nào cũng có người ngồi.

Trên mặt bàn.

Đặt một hộp bút sắt màu xanh.

Tôi mở nắp.

Bên trong có một viên bi ve trong suốt.

Và…

Một tấm ảnh chụp tám đứa trẻ.

Tôi cầm tấm ảnh lên.

Bảy đứa đứng cạnh nhau.

Đứa trẻ thứ tám đứng giữa.

Đó là một cậu bé gầy gò.

Trên tay ôm con diều giấy giống hệt con diều vừa dẫn chúng tôi tới đây.

Mặt sau tấm ảnh có một dòng chữ.

“Bọn mình sẽ mãi là tám người.”

Ngay khoảnh khắc tôi đọc xong.

Một tiếng khóc rất nhỏ vang lên sau lưng.

Tôi quay đầu.

Chiếc ghế sạch sẽ kia…

Không biết từ lúc nào đã có một cậu bé ngồi trên đó.

Khoảng tám tuổi.

Mặc đồng phục cũ.

Hai tay ôm đầu gối.

Cậu ngẩng lên nhìn tôi.

Khóe mắt đỏ hoe.

“Chị…”

“Có phải…”

“Cuối cùng cũng có người nhớ em rồi không?”

Chương 8: Người bị lãng quên

“Chị…”

“Cuối cùng cũng có người nhớ em rồi sao?”

Giọng cậu bé rất nhỏ.

Nhỏ đến mức giống như chỉ cần gió thổi mạnh hơn một chút là sẽ tan biến.

Tôi nhìn cậu.

Rồi nhìn tấm ảnh trong tay.

Quả nhiên.

Chính là đứa trẻ đứng giữa.

“Em là Tiểu Mộc?”

Cậu bé khẽ gật đầu.

“Vâng.”

“Em tên Lâm Mộc.”

“Nhưng…”

“Đã rất lâu rồi.”

“Không còn ai gọi em như vậy.”

Bảy đứa trẻ phía sau tôi đều sững sờ.

Con bé số Năm dụi mắt liên tục.

“Anh…”

“Anh là ai?”

Tiểu Mộc nhìn từng đứa.

Nụ cười rất dịu dàng.

“Năm.”

“Hồi nhỏ em thích khóc nhất.”

Con bé số Năm ngẩn người.

“Anh biết tên em?”

Tiểu Mộc khẽ cười.

“Em tên Tô Nhã.”

“Không phải số Năm.”

Con bé lập tức ôm đầu.

Một đoạn ký ức chợt ùa về.

Một người phụ nữ trẻ ngồi trước hiên nhà.

Vừa tết tóc cho con bé vừa cười.

“A Nhã.”

“Đừng chạy nhanh quá.”

Con bé bật khóc.

“Mẹ…”

“Em nhớ mẹ rồi…”

Ngay sau đó.

Tiểu Mộc lại nhìn sang cậu bé số Ba.

“Em thích ăn kẹo lạc.”

“Ngày nào cũng giấu trong cặp.”

Cậu bé số Ba bỗng quỳ xuống.

Hai tay ôm đầu.

“Tên em…”

“Em tên…”

“Trần Hạo!”

Từng cái tên.

Từng gương mặt.

Từng ký ức.

Lần lượt trở về.

Không còn số Một.

Không còn số Hai.

Không còn số Ba.

Mà là…

Bảy đứa trẻ từng thật sự sống trong ngôi làng này.

Tôi nhìn Tiểu Mộc.

“Em không bị phong ấn.”

Cậu bé lắc đầu.

“Không.”

“Là em tự trốn.”

“Tại sao?”

Tiểu Mộc cúi đầu.

“Nếu em xuất hiện.”

“Mọi người sẽ nhớ.”

“Nhớ rồi…”

“Sẽ rất đau.”

Tôi chợt hiểu.

Không phải ký ức biến mất.

Mà là…

Có người đã chủ động gánh lấy tất cả ký ức ấy.

Để bảy đứa trẻ còn lại không phải sống trong đau đớn.

Một mình Tiểu Mộc.

Nhớ suốt hai mươi năm.

Đúng lúc ấy.

“Keng…”

Tiếng chuông đồng lại vang lên.

Thẩm Vọng chậm rãi bước vào lớp học.

Ông nhìn Tiểu Mộc.

Khẽ thở dài.

“Con vẫn chọn gặp các bạn.”

Tiểu Mộc quay đầu.

“Thầy.”

“Đã đến lúc rồi.”

Tôi hơi khựng lại.

“Thầy?”

Thẩm Vọng gật đầu.

“Hai mươi năm trước.”

“Ta là giáo viên chủ nhiệm lớp này.”

Ông đi đến bên cửa sổ.

Ánh mắt nhìn ra sân trường.

“Hôm đó.”

“Ta dẫn tám đứa lên núi thả diều.”

“Đó là ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ hè.”

Giọng ông rất bình tĩnh.

Nhưng bàn tay cầm chuông lại run lên.

“Tám đứa trẻ.”

“Không đứa nào chịu về.”

“Chúng cứ chơi trốn tìm.”

“Đến khi…”

“Trời tối.”

Ông dừng lại.

Không nói tiếp.

Tiểu Mộc khẽ nắm lấy tay áo ông.

“Thầy.”

“Không phải lỗi của thầy.”

Thẩm Vọng cười rất buồn.

“Là lỗi của ta.”

“Nếu hôm đó.”

“Ta gọi các con về sớm.”

“Thì…”

“Sẽ không có chuyện sau này.”

Tôi nhìn hai người.

Linh cảm mách bảo.

Chân tướng hai mươi năm trước…

Mới chỉ lộ ra một nửa.

Bởi nếu chỉ là một tai nạn.

Thì tuyệt đối không thể tạo thành kết giới mạnh đến vậy.

Cũng không thể khiến cả một ngôi làng bị nhốt trong trò chơi suốt hai mươi năm.

Tôi hỏi:

“Thầy.”

“Đêm đó.”

“Thật sự đã xảy ra chuyện gì?”

Thẩm Vọng không trả lời ngay.

Ông cúi đầu nhìn chiếc chuông đồng trong tay.

Rất lâu sau.

Mới khàn giọng nói.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...