“Đêm ấy…”
“Không phải chỉ có tám đứa trẻ.”
“Còn có…”
“Một người lớn.”
Ngay khi câu nói ấy vừa dứt.
Chiếc chuông đồng đột nhiên rung lên dữ dội.
“Keng!”
“Keng!”
“Keng!”
Cửa sổ lớp học đồng loạt vỡ tung.
Một luồng gió lạnh tràn vào.
Từ sân trường.
Một giọng cười khàn khàn vang lên.
“Thẩm Vọng.”
“Ngươi…”
“Định nói sự thật sao?”
Tôi bước đến bên cửa sổ.
Nhìn xuống sân.
Cái bóng khổng lồ không miệng không mắt đã biến mất.
Thay vào đó.
Giữa sân trường.
Một người đàn ông mặc áo mưa đen đang lặng lẽ đứng dưới cột cờ.
Trên tay hắn…
Cầm một chiếc đèn lồng đỏ.
Ngọn lửa bên trong.
Mang màu xanh lục lạnh lẽo.
Chương 9: Người cầm đèn
Người đàn ông đứng dưới cột cờ.
Áo mưa đen che kín toàn thân.
Chiếc đèn lồng trong tay nhẹ nhàng lay động.
Ngọn lửa màu xanh hắt lên gương mặt hắn.
Nhợt nhạt.
Không có chút huyết sắc.
Điều khiến tôi chú ý nhất…
Không phải hắn.
Mà là…
Hắn không có bóng.
Không giống Dương Minh bị mất bóng.
Cũng không giống người chiếu phim giữ bóng.
Mà là…
Từ đầu đến cuối.
Hắn chưa từng có bóng.
…
Tiểu Mộc vừa nhìn thấy người đàn ông ấy.
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Không…”
“Hắn tới rồi.”
Bảy đứa trẻ cũng đồng loạt lùi về sau.
Đứa nào cũng run rẩy.
Con bé A Nhã ôm chặt cánh tay tôi.
“Chị.”
“Đừng để hắn bắt.”
“Hắn sẽ…”
“Xóa tên chị.”
Tôi hơi nghiêng đầu.
“Xóa tên?”
Thẩm Vọng siết chặt chiếc chuông đồng.
Ánh mắt tràn đầy cảnh giác.
“Hắn là Người Cầm Đèn.”
“Hai mươi năm trước.”
“Chính hắn dẫn bọn trẻ lên núi.”
Tôi hỏi:
“Không phải thầy dẫn sao?”
Thẩm Vọng lắc đầu.
“Ta chỉ dẫn đến chân núi.”
“Còn người…”
“Mà bọn trẻ gặp sau đó.”
“Là hắn.”
…
Người đàn ông từ từ ngẩng đầu.
Khoảng cách rất xa.
Nhưng tôi vẫn cảm giác hắn đang nhìn thẳng vào mình.
Hắn cười.
“Lại có người mới.”
Giọng nói ấy…
Chính là giọng đã bắt chước A Nhã gõ cửa từng nhà.
Hắn giơ chiếc đèn lồng lên.
Ngọn lửa xanh bỗng bùng cháy dữ dội.
“Tám người.”
“Đã đủ.”
“Trò chơi…”
“Có thể bắt đầu lại.”
Ngay khi lời hắn dứt.
Tám vòng tròn trên sân trường đồng loạt sáng lên.
Tôi cúi đầu.
Không biết từ lúc nào.
Vòng tròn dưới chân mình đã hiện thêm một dòng chữ.
Người chơi số Tám.
…
“Tách.”
Một tiếng rất nhỏ vang lên.
Tấm ảnh trong tay tôi tự nứt thành hai mảnh.
Ảnh của bảy đứa trẻ vẫn còn.
Riêng Tiểu Mộc…
Biến mất.
Giống như cậu chưa từng tồn tại.
A Nhã hoảng hốt.
“Anh Tiểu Mộc!”
“Em…”
“Em lại quên rồi…”
Những đứa trẻ khác cũng ôm đầu.
Ký ức vừa hồi phục.
Lại bắt đầu biến mất.
Tiểu Mộc chỉ mỉm cười.
“Đừng nhớ.”
“Đừng đau.”
…
Tôi nhìn cậu.
“Em lại tự xóa ký ức của mọi người.”
Tiểu Mộc khẽ gật đầu.
“Nếu nhớ em.”
“Thì hắn sẽ tìm thấy.”
Tôi chợt hiểu.
Hai mươi năm qua.
Tiểu Mộc không phải người bị quên.
Mà là…
Người luôn chủ động trở thành kẻ bị lãng quên.
Để bảo vệ bảy người bạn.
…
Người Cầm Đèn bước thêm một bước.
Chiếc đèn trong tay hắn khẽ lắc.
Từng đốm lửa xanh rơi xuống sân trường.
Nơi nào lửa chạm đất.
Nơi đó xuất hiện một viên bi ve.
Chỉ trong chốc lát.
Khắp sân trường đã phủ kín hàng trăm viên bi.
Bên trong mỗi viên.
Đều có một người già của thôn Thanh Khê.
Có người đang đập vào thành kính.
Có người đang khóc.
Có người chỉ biết ngồi ôm đầu.
Tôi siết chặt tay.
“Ông nhốt tất cả họ?”
Người Cầm Đèn bật cười.
“Không.”
“Là họ tự thua.”
“Tự nguyện tham gia.”
“Tự nguyện trở thành người chơi.”
“Tôi…”
“Chỉ là trọng tài.”
…
“Tôi ghét nhất.”
Tôi chậm rãi bước xuống cầu thang.
“Tự nhận mình là trọng tài.”
“Trong khi…”
“Chính mình sửa luật.”
Người Cầm Đèn khựng lại.
“Linh Chiêu!”
Thẩm Vọng định ngăn tôi.
Nhưng tôi đã đi ra giữa sân.
Đứng đối diện hắn.
Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn hơn mười mét.
Hắn nhìn tôi rất lâu.
Rồi khẽ cười.
“Đứa trẻ.”
“Ngươi biết luật mới chưa?”
Tôi lắc đầu.
“Chưa.”
“Để ta nói.”
Hắn giơ chiếc đèn lồng lên.
Toàn bộ viên bi dưới đất đồng loạt phát sáng.
“Từ bây giờ.”
“Ngươi là người tìm.”
“Nếu trước khi mặt trời mọc.”
“Ngươi tìm đủ bảy đứa trẻ.”
“Ta thả toàn bộ người trong làng.”
“Nhưng…”
“Nếu thiếu một đứa.”
“Ngươi sẽ thay chúng.”
“Trở thành…”
“Người chơi thứ tám.”
Tôi im lặng nhìn hắn.
Rồi chậm rãi mỉm cười.
“Được.”
“Nhưng.”
“Tôi cũng có một điều kiện.”
Người Cầm Đèn hơi nheo mắt.
“Ngươi có tư cách mặc cả?”
Tôi chỉ vào chiếc đèn lồng trong tay hắn.
“Nếu tôi thắng.”
“Tôi muốn thứ đó.”
Hắn bật cười thành tiếng.
“Được.”
“Nếu ngươi thắng.”
“Đèn là của ngươi.”
Tôi gật đầu hài lòng.
“Vậy bắt đầu đi.”
Người Cầm Đèn không biết rằng.
Điều tôi muốn…
Từ đầu đến cuối.
Chưa bao giờ là trò chơi.
Mà là…
Chiếc đèn lồng trong tay hắn.
Chương 10: Luật chơi thật sự
“Tìm đủ bảy đứa trẻ.”
“Trước khi mặt trời mọc.”
Chaporia
Bình Luận (0)