Người Cầm Đèn khẽ xoay chiếc đèn lồng.

Ngọn lửa xanh lập tức bùng lên.

Ầm.

Cả sân trường biến mất.

Thay vào đó là một khu rừng tối đen.

Sương mù dày đặc.

Từng thân cây cao vút che kín bầu trời.

Tiểu Mộc lập tức kéo tay tôi.

“Chị.”

“Đừng đi.”

“Tại sao?”

“Bởi vì…”

“Đây không phải rừng.”

Tôi cúi xuống.

Sờ thử mặt đất.

Quả nhiên.

Dưới lớp lá khô.

Là nền xi măng.

Tôi ngẩng đầu nhìn những thân cây.

Khóe miệng khẽ cong lên.

“Giả.”

Tiểu Mộc gật đầu thật mạnh.

“Tất cả đều là giả.”

“Nhưng…”

“Nếu tin.”

“Nó sẽ thành thật.”

Người Cầm Đèn đứng trên một mỏm đá.

Giọng nói vọng khắp khu rừng.

“Người chơi.”

“Luật thứ nhất.”

“Không được tin mắt mình.”

“Luật thứ hai.”

“Không được tin tai mình.”

“Luật thứ ba.”

“Không được tin…”

“Chính mình.”

Tiếng cười của hắn vang vọng khắp nơi.

Rồi biến mất.

Tôi đứng yên.

Không đi.

Không tìm.

Tiểu Mộc ngơ ngác.

“Chị.”

“Không tìm sao?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Đợi.”

“Đợi gì?”

“Đợi hắn sốt ruột.”

“…”

Tiểu Mộc chớp chớp mắt.

Có vẻ đây không phải cách chơi mà hắn từng biết.

Mười phút trôi qua.

Khu rừng vẫn im lặng.

Hai mươi phút.

Ba mươi phút.

Cuối cùng.

Một giọng nói trẻ con vang lên từ bên trái.

“Chị.”

“Em ở đây.”

Tôi không quay đầu.

Lại có tiếng khóc vang lên phía sau.

“Linh Chiêu.”

“Cứu bác.”

Là giọng của Lâm Thanh Huyền.

Tôi vẫn đứng im.

Tiểu Mộc nhỏ giọng hỏi.

“Chị.”

“Sao chị biết giả?”

Tôi cắn một viên kẹo sữa.

“Bởi vì.”

“Lâm gia gia.”

“Không bao giờ gọi chị là Linh Chiêu.”

“Ông ấy toàn gọi.”

“Con bé.”

Tiểu Mộc ngẩn người.

“Chỉ vậy thôi?”

“Ừ.”

Ngay khi tôi nói xong.

Toàn bộ tiếng khóc xung quanh lập tức biến mất.

Người Cầm Đèn cười lạnh.

“Thông minh.”

“Nhưng…”

“Ngươi còn nhận ra được cái này không?”

Vừa dứt lời.

Trước mặt tôi xuất hiện bảy đứa trẻ.

Giống nhau như đúc.

Từ quần áo.

Đến khuôn mặt.

Đều là Tiểu Mộc.

Bảy Tiểu Mộc cùng cười.

“Chị.”

“Em ở đây.”

Tiểu Mộc thật đứng cạnh tôi trợn tròn mắt.

“Đại tỷ.”

“Em…”

“Em cũng không biết ai là em.”

Tôi nhìn một lượt.

Rồi hỏi.

“Tiểu Mộc.”

“Em thích gì nhất?”

Bảy đứa đồng thanh đáp.

“Thả diều.”

Tôi lắc đầu.

“Sai.”

Bảy đứa đều khựng lại.

Tiểu Mộc thật gãi đầu.

“Ủa?”

“Em…”

“Không thích thả diều à?”

Tôi cười.

“Không.”

“Em thích.”

“Nhưng.”

“Thích nhất.”

“Là bảo vệ bạn.”

Tiểu Mộc sững người.

Đôi mắt đỏ hoe.

“Chị…”

Tôi chỉ vào cậu.

“Em mới là thật.”

Sáu Tiểu Mộc còn lại lập tức méo mó.

Thân thể chúng tan chảy như bùn đen.

Rồi biến thành sáu con quạ.

Kêu lên chói tai.

Bay thẳng về phía tôi.

Tôi giơ tay.

Búng nhẹ.

“Tách.”

Sáu con quạ cùng lúc hóa thành khói.

Tan sạch.

“Keng.”

Chiếc đèn lồng trên tay Người Cầm Đèn khẽ rung.

Ngọn lửa xanh nhỏ đi một chút.

Tôi nheo mắt.

Thì ra…

Mỗi lần phá được một ảo cảnh.

Lửa trong đèn sẽ yếu đi.

Tôi mỉm cười.

Cuối cùng cũng hiểu.

Tại sao mình phải lấy chiếc đèn này.

Bởi vì…

Toàn bộ kết giới.

Đều được nuôi bằng ngọn lửa bên trong nó.

Chỉ cần lửa tắt.

Trò chơi…

Sẽ kết thúc.

Ở phía xa.

Người Cầm Đèn vẫn đang nhìn tôi.

Lần đầu tiên.

Trong ánh mắt hắn xuất hiện một tia ngưng trọng.

Có lẽ hắn cũng đã nhận ra.

Từ lúc bước vào kết giới.

Tôi chưa từng chơi theo luật của hắn.

Mà vẫn luôn…

Tìm cách phá bàn cờ.

Chương 11: Người phá luật

Ngọn lửa trong chiếc đèn lồng nhỏ đi một chút.

Rất nhỏ.

Nếu không nhìn kỹ.

Sẽ chẳng ai nhận ra.

Nhưng tôi thì thấy.

Khóe miệng tôi khẽ cong lên.

“Thì ra.”

“Ngươi cũng sẽ đau.”

Người Cầm Đèn siết chặt cán đèn.

Lần đầu tiên.

Hắn không cười.

“Tuế Linh Chiêu.”

“Ngươi rất khác.”

Tôi nghiêng đầu.

“Khác chỗ nào?”

“Hai mươi năm qua.”

“Tất cả người bước vào đây.”

“Đều nghĩ cách thắng.”

“Còn ngươi.”

“Lại nghĩ cách phá.”

Tôi thành thật gật đầu.

“Đúng.”

“Vì trò chơi của ngươi.”

“Chán.”

“…”

Tiểu Mộc đứng cạnh suýt bật cười.

Bảy đứa trẻ cũng ngơ ngác nhìn tôi.

Có lẽ…

Đây là lần đầu tiên có người chê trò chơi của Người Cầm Đèn.

Ầm!

Người Cầm Đèn bỗng giơ cao chiếc đèn lồng.

Ngọn lửa xanh bùng cháy dữ dội.

“Kẻ phá luật.”

“Phải chịu trừng phạt.”

Vừa dứt lời.

Toàn bộ khu rừng biến mất.

Khung cảnh lại đổi.

Lần này.

Tôi đang đứng giữa ngôi làng Thanh Khê.

Nhưng…

Không phải hiện tại.

Mà là hai mươi năm trước.

Tiếng trẻ con cười đùa vang khắp nơi.

Nhà nào cũng sáng đèn.

Khói bếp bay lên nghi ngút.

Một đàn chó chạy qua đầu ngõ.

Mọi thứ đều rất yên bình.

Tiểu Mộc mở to mắt.

“Đây…”

“Là làng của bọn em.”

Bảy đứa trẻ cũng đứng sững.

A Nhã bật khóc.

“Nhà em…”

“Vẫn còn.”

Con bé chạy về phía căn nhà nhỏ bên đường.

Một người phụ nữ trẻ đang đứng trước sân phơi quần áo.

Bà quay đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...