Mỉm cười.

“A Nhã.”

“Ăn cơm thôi.”

A Nhã òa lên.

“Mẹ!”

Con bé lao tới.

Nhưng…

Xuyên thẳng qua người phụ nữ.

Nó đứng bất động.

Nước mắt rơi lã chã.

“Mẹ…”

“Không nhìn thấy con.”

Tiểu Mộc cũng nhìn thấy mẹ mình.

Đó là một người phụ nữ đang ngồi vá lại con diều giấy.

Bà vừa vá vừa cười.

“Thằng nhóc này.”

“Lại làm rách nữa rồi.”

Tiểu Mộc mím môi.

Đôi chân như muốn bước tới.

Nhưng cuối cùng…

Vẫn đứng yên.

Tôi nhìn cậu.

“Sao không qua?”

Tiểu Mộc cúi đầu.

“Em sợ.”

“Sợ gì?”

“Nếu em lại nhớ.”

“Em sẽ không muốn đi.”

Tôi không đáp.

Chỉ lặng lẽ nhìn khắp ngôi làng.

Khung cảnh rất thật.

Nhưng…

Có một điểm không đúng.

Tất cả người lớn đều đang cười.

Từ đầu đến cuối.

Không ai đổi biểu cảm.

Một bà cụ cười khi nấu cơm.

Một ông lão cười khi bổ củi.

Ngay cả người vừa bị dao cứa vào tay…

Vẫn cười.

Tôi khẽ nhíu mày.

“Giả.”

Tiểu Mộc giật mình.

“Giả?”

Tôi chỉ vào người phụ nữ đang vá diều.

“Nếu là mẹ em.”

“Thấy tay chảy máu.”

“Việc đầu tiên sẽ làm gì?”

Tiểu Mộc đáp ngay.

“Sẽ băng lại.”

“Đúng.”

“Không ai cười mãi.”

“Con người.”

“Biết đau.”

Tôi nhặt một hòn đá.

Ném về phía giếng nước giữa làng.

“Tõm.”

Mặt nước lập tức gợn sóng.

Nhưng…

Trong giếng không phản chiếu bầu trời.

Mà phản chiếu…

Người Cầm Đèn.

Hắn đang đứng dưới đáy giếng.

Mỉm cười nhìn tôi.

“Ngươi phát hiện nhanh hơn ta nghĩ.”

Tôi ngồi xổm xuống.

Chống cằm.

“Ngươi thích nhìn người khác diễn.”

“Hay thích tự diễn?”

Nụ cười của hắn khựng lại.

Tôi tiếp tục.

“Ảo cảnh này.”

“Không phải ký ức của bọn họ.”

“Mà là ký ức của ngươi.”

Người Cầm Đèn im lặng.

Tiểu Mộc nhìn tôi.

“Chị.”

“Sao chị biết?”

Tôi chỉ vào ngôi làng.

“Vì ký ức của trẻ con.”

“Sẽ luôn nhớ mình.”

“Còn nơi này.”

“Tất cả đều xoay quanh người lớn.”

“Đây không phải thế giới của các em.”

“Mà là…”

“Thế giới của kẻ luôn đứng nhìn.”

Ánh mắt Người Cầm Đèn lần đầu tiên xuất hiện sự lạnh lẽo.

“Ngươi…”

“Thật đáng ghét.”

Tôi cười.

“Người ta cũng hay nói thế.”

Ngay lúc ấy.

Mặt giếng bỗng nứt ra.

Một bàn tay đầy bùn từ dưới đáy chậm rãi vươn lên.

Rồi là bàn tay thứ hai.

Thứ ba.

Thứ tư.

Chỉ trong chốc lát.

Hàng chục cánh tay đã bò kín miệng giếng.

Tiếng trẻ con khóc vang lên từ dưới lòng đất.

“Chị…”

“Cứu bọn em…”

Tiểu Mộc tái mặt.

Giọng run rẩy.

“Không…”

“Không phải bảy người.”

“Dưới đó…”

“Còn rất nhiều bạn nữa.”

Tôi nhìn chằm chằm vào miệng giếng.

Rồi chậm rãi đứng dậy.

Có vẻ…

Bí mật thật sự của thôn Thanh Khê.

Đang nằm dưới đáy cái giếng này.

Chương 12: Cái giếng không có đáy

Bàn tay đầu tiên bò lên khỏi miệng giếng.

Rồi đến bàn tay thứ hai.

Thứ ba.

Thứ tư.

Chỉ trong vài hơi thở.

Hơn hai mươi cánh tay đã phủ kín thành giếng.

Đầu ngón tay trắng bệch.

Móng tay mòn vẹt.

Giống như đã cào vào vách đá suốt rất nhiều năm.

Tiểu Mộc vô thức lùi lại.

“Chị…”

“Đừng đến gần.”

Tôi cúi xuống nhìn.

Những bàn tay ấy không hề muốn kéo ai xuống.

Ngược lại.

Chúng đang cố leo lên.

Nhưng…

Mỗi khi sắp chạm tới miệng giếng.

Lại bị một sợi xích đen kéo mạnh trở xuống.

“Keng.”

“Keng.”

Tiếng xích va vào thành giếng vang lên chói tai.

Tôi hơi nheo mắt.

“Khóa Hồn Liên.”

Tiểu Mộc ngẩn người.

“Chị biết thứ đó?”

“Từng thấy.”

“Hồi nhỏ.”

“Tôi hay lấy nó nhảy dây.”

“…”

Tiểu Mộc đứng hình.

Cậu quyết định không hỏi tiếp.

Người Cầm Đèn đứng trong bóng tối.

Giọng nói lạnh hẳn.

“Đừng chạm vào.”

“Vì sao?”

“Bởi đó là những người đã thua.”

“Từ lúc trò chơi bắt đầu.”

“Không ai được rời khỏi đáy giếng.”

Tôi hỏi.

“Ai đặt luật?”

Hắn không đáp.

Tôi lại hỏi.

“Ngươi?”

Người Cầm Đèn khẽ lắc đầu.

“Là…”

“Người đầu tiên.”

Tôi bước thêm một bước.

Chiếc đèn lồng trong tay hắn lập tức sáng rực.

Một luồng lửa xanh lao về phía miệng giếng.

Đám bàn tay đồng loạt rụt xuống.

Tiếng kêu cứu cũng biến mất.

Tiểu Mộc cắn chặt môi.

“Chị.”

“Em nhớ rồi.”

“Ngày đó.”

“Cũng có người bị nhốt dưới giếng.”

Tôi quay sang.

“Không phải trẻ con?”

Tiểu Mộc lắc đầu.

“Là…”

“Một người lớn.”

Đúng lúc ấy.

Một bàn tay nhỏ bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi.

Không lạnh.

Cũng không đáng sợ.

Tôi cúi xuống.

Một cậu bé khoảng sáu tuổi chỉ nhô được nửa người khỏi miệng giếng.

Khuôn mặt lấm lem bùn đất.

Hai mắt đỏ hoe.

Cậu bé nhìn tôi.

Chỉ nói đúng một câu.

“Chị.”

“Đừng tin…”

Rắc!

Một sợi xích đen quấn quanh cổ cậu.

Kéo mạnh xuống.

Tiểu Mộc hét lớn.

“Tiểu Hổ!”

Tôi lập tức chộp lấy cánh tay cậu bé.

Sợi xích căng cứng.

Một đầu nối vào đáy giếng.

Đầu còn lại…

Không ngờ lại nối thẳng đến chiếc đèn lồng trong tay Người Cầm Đèn.

Tôi khẽ cười.

“Ra là thế.”

Người Cầm Đèn biến sắc.

“Buông tay.”

“Tại sao?”

“Nếu không.”

“Nó sẽ hồn phi phách tán.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...