Tôi nhìn sợi xích.

Lại nhìn chiếc đèn.

Cuối cùng bình tĩnh nói.

“Ngươi nói dối.”

Ánh mắt hắn khựng lại.

Tôi tiếp tục.

“Nếu hồn cậu ấy tan.”

“Thì ngươi đã không khóa lâu như vậy.”

“Ngươi cần bọn họ.”

“Chứ không phải muốn giết.”

Người Cầm Đèn siết chặt cán đèn.

Lần đầu tiên.

Trong mắt hắn hiện lên sát ý.

“Tuế Linh Chiêu.”

“Ngươi…”

“Biết quá nhiều.”

Hắn vừa dứt lời.

Chiếc đèn lồng bỗng bay lên không trung.

Ngọn lửa xanh chia thành mười ba đốm.

Mỗi đốm hóa thành một chiếc mặt nạ gỗ.

Chúng lơ lửng quanh tôi.

Khóc.

Cười.

Giận dữ.

Sợ hãi.

Từng khuôn mặt thay đổi liên tục.

Tiếng nói của chúng chồng lên nhau.

“Ở lại đi.”

“Đừng cứu ai nữa.”

“Không ai muốn rời khỏi đây.”

Tiểu Mộc ôm đầu.

“Đừng nghe.”

“Đó không phải lời của bọn họ.”

Tôi hít một hơi.

Rồi búng nhẹ lên chiếc mặt nạ gần nhất.

“Tách.”

Chiếc mặt nạ lập tức nứt thành hai nửa.

Ngọn lửa xanh bên trong yếu đi rõ rệt.

Người Cầm Đèn lùi nửa bước.

Khóe miệng tràn ra một vệt máu đen.

Tôi nhìn hắn.

Rồi nhìn mười hai chiếc mặt nạ còn lại.

Cuối cùng cũng hiểu.

Chiếc đèn lồng…

Không chỉ là pháp khí.

Mỗi ngọn lửa bên trong.

Đều được nuôi bằng một linh hồn.

Muốn phá hoàn toàn kết giới.

Tôi phải dập tắt…

Mười ba ngọn lửa ấy.

Chương 13: Mười ba ngọn lửa

Mười hai chiếc mặt nạ còn lơ lửng giữa không trung.

Chiếc thứ mười ba đã bị tôi búng vỡ.

Ngọn lửa xanh bên trong vừa tắt.

Cả kết giới lập tức rung lên.

Ầm.

Mặt đất dưới chân nứt ra một đường dài.

Tiểu Mộc mở to mắt.

“Chị.”

“Có tác dụng!”

Tôi nhìn Người Cầm Đèn.

Khóe miệng hắn vẫn còn vương vệt máu đen.

Nhưng điều khiến tôi chú ý hơn…

Là mái tóc hai bên thái dương của hắn.

Đã bạc thêm một chút.

Tôi mỉm cười.

“Thì ra.”

“Ngọn lửa cũng là mạng của ngươi.”

Người Cầm Đèn im lặng.

Ánh mắt lạnh như băng.

“Tuế Linh Chiêu.”

“Đừng ép ta.”

Tôi nghiêng đầu.

“Ta ép ngươi lúc nào?”

“Ta chỉ…”

“Đang cứu người.”

“Keng!”

Chiếc đèn lồng rung mạnh.

Mười hai ngọn lửa còn lại cùng lúc bùng lên.

Những chiếc mặt nạ cũng thay đổi.

Chúng không còn bay riêng lẻ.

Mà hợp thành một vòng tròn.

Bao vây lấy tôi.

Một khuôn mặt già nua mở miệng.

“Con à.”

“Về nhà thôi.”

Giọng nói…

Là của bà trưởng thôn.

Ngay sau đó.

Chiếc mặt nạ thứ hai cất tiếng.

“Linh Chiêu.”

“Đừng nghịch nữa.”

“Lại đây.”

Đó là giọng Lâm Thanh Huyền.

Rồi chiếc thứ ba.

Thứ tư.

Thứ năm.

Từng giọng nói quen thuộc lần lượt vang lên.

Tiểu Mộc bịt chặt tai.

“Chị.”

“Đừng nghe.”

“Chúng sẽ kéo chị vào.”

Tôi không đáp.

Chỉ lặng lẽ nhìn từng chiếc mặt nạ.

Một lúc sau.

Tôi đột nhiên hỏi.

“Các ngươi.”

“Có biết ta thích ăn gì không?”

Không khí bỗng yên lặng.

Mười hai chiếc mặt nạ nhìn nhau.

Rồi chiếc mang giọng Lâm Thanh Huyền đáp.

“…Kẹo?”

Tôi lắc đầu.

“Sai.”

Chiếc khác nói.

“Bánh quy?”

“Sai.”

“Là kem?”

“Sai.”

Tiểu Mộc ngơ ngác.

“Chị.”

“Chị thích gì?”

Tôi nghiêm túc đáp.

“Tất cả.”

“…”

Tiểu Mộc cúi đầu.

Được rồi.

Đúng là chị ấy.

Không ai giả nổi.

Tôi giơ ngón tay.

“Bởi vì.”

“Người quen ta.”

“Sẽ không bao giờ hỏi.”

“Ta thích ăn gì.”

“Họ sẽ hỏi.”

“Hôm nay muốn ăn gì.”

“Từ đầu.”

“Các ngươi đã giả sai.”

“Tách.”

Tôi búng ngón tay.

Chiếc mặt nạ đầu tiên lập tức nứt đôi.

Ngọn lửa thứ hai tắt.

Ầm!

Kết giới lại rung lên.

Một tiếng trẻ con khóc vang lên từ đáy giếng.

Rồi…

Một viên bi ve từ dưới giếng tự bay lên.

“Rắc.”

Viên bi nứt ra.

Một ông lão ngã xuống đất.

Chính là người đầu tiên bị nhốt.

Ông ho sặc sụa.

Rồi ngơ ngác nhìn xung quanh.

“Tôi…”

“Tôi ra được rồi?”

Tiểu Mộc mừng rỡ.

“Chị!”

“Mỗi ngọn lửa tắt.”

“Sẽ cứu được một người.”

Người Cầm Đèn siết chặt chiếc đèn.

“Đủ rồi.”

Hắn giơ tay.

Mười một chiếc mặt nạ còn lại đồng loạt lao tới.

Không còn dụ dỗ.

Mà há miệng cắn thẳng vào tôi.

Tôi không lùi.

Chỉ rút chiếc kéo vàng ra.

“Choang!”

Chiếc kéo va vào mặt nạ đầu tiên.

Điều kỳ lạ là…

Không cắt được.

Tôi hơi nhíu mày.

“Lạ.”

Người Cầm Đèn cười lạnh.

“Đó không phải quỷ.”

“Không phải hồn.”

“Đó là chấp niệm.”

“Chiếc kéo của ngươi.”

“Không cắt nổi.”

Tôi nhìn chiếc kéo.

Rồi gật đầu.

“Cũng đúng.”

Thế là…

Tôi cất luôn chiếc kéo vào túi.

Người Cầm Đèn sững sờ.

“Ngươi…”

“Không đánh nữa?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Đổi cách.”

Nói xong.

Tôi bỗng nhảy lên.

Không đánh mặt nạ.

Mà đạp thẳng vào…

Chiếc đèn lồng trong tay hắn.

Rầm!

Người Cầm Đèn hoàn toàn không ngờ.

Hắn vội ôm đèn lùi lại.

Nhưng vẫn chậm một bước.

Chiếc đèn lồng bị đá bay khỏi tay.

Lăn mấy vòng trên mặt đất.

“Keng…”

Tiếng chuông nhỏ bên trên đèn vang lên.

Ngọn lửa bên trong chập chờn dữ dội.

Tôi chống nạnh.

“Cắt không được.”

“Thì đập.”

“Đập không được.”

“Thì cướp.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...