“Ta đâu có nói.”
“Nhất định phải dùng kéo.”
Tiểu Mộc đứng chết lặng.
Bảy đứa trẻ cũng há hốc miệng.
Người Cầm Đèn nhìn chiếc đèn lăn trên đất.
Sắc mặt cuối cùng cũng thay đổi.
Lần đầu tiên.
Hắn thật sự…
Hoảng sợ.
Bởi vì từ đầu đến cuối.
Hắn luôn nghĩ Tuế Linh Chiêu sẽ chơi theo cách của một người tu hành.
Nhưng hắn quên mất.
Trước khi là người tu hành.
Cô bé này…
Vốn là một tiểu ác quỷ nổi tiếng ở địa phủ.
Mà tiểu ác quỷ.
Thì chưa bao giờ thích làm theo quy củ.
Chương 14: Chủ nhân của chiếc đèn
Chiếc đèn lồng lăn trên nền đất.
“Keng.”
“Keng.”
Chiếc chuông nhỏ treo trên quai đèn không ngừng va vào thân đèn.
Ngọn lửa xanh bên trong chập chờn.
Lúc sáng.
Lúc tối.
Người Cầm Đèn hoàn toàn mất đi vẻ bình tĩnh.
Hắn lao thẳng về phía chiếc đèn.
“Trả đây!”
Tôi nhanh hơn.
Chỉ một bước đã nhặt chiếc đèn lên.
Nó…
Nặng hơn tôi tưởng.
Rõ ràng chỉ là một chiếc đèn lồng gỗ.
Nhưng khi cầm trong tay.
Lại giống như đang ôm cả một ngọn núi.
Tiểu Mộc hốt hoảng.
“Chị!”
“Bỏ xuống!”
“Tại sao?”
“Nó…”
“Nó sẽ nuốt linh hồn chị!”
…
Quả nhiên.
Ngay khi tôi cầm chiếc đèn.
Mười hai ngọn lửa bên trong đồng loạt rung lên.
Từng sợi khói xanh chui ra.
Quấn quanh cổ tay tôi.
Muốn kéo linh hồn tôi vào trong.
Người Cầm Đèn bật cười.
“Ngươi thật ngu ngốc.”
“Chiếc đèn.”
“Chỉ chủ nhân mới được cầm.”
“Người khác…”
“Sẽ bị luyện thành ngọn lửa thứ mười bốn.”
Tôi cúi đầu nhìn mấy sợi khói.
Rồi giơ tay.
Khẽ gõ lên thân đèn.
“Cốc.”
Mấy sợi khói khựng lại.
“Cốc.”
Tôi gõ thêm cái nữa.
Ngọn lửa bên trong đột nhiên nhảy dựng lên.
Giống như…
Có thứ gì đó vừa tỉnh giấc.
…
Người Cầm Đèn biến sắc.
“Không!”
“Đừng gõ!”
Tôi không để ý.
Lại gõ cái thứ ba.
“Cốc.”
Ầm!
Toàn bộ chiếc đèn lồng bỗng phát ra ánh sáng vàng rực.
Không còn màu xanh.
Mà là…
Ánh sáng vàng rất ấm.
Tiểu Mộc ngơ ngác.
“Đây…”
“Không phải âm khí.”
Người Cầm Đèn lùi liền mấy bước.
Mặt đầy vẻ không dám tin.
“Sao…”
“Sao lại nhận ngươi?”
Tôi nhìn hắn.
“Nhận gì?”
“Chiếc đèn…”
“Đang nhận chủ.”
…
Tôi cúi xuống nhìn chiếc đèn.
Quả nhiên.
Nó không còn nặng nữa.
Ngược lại.
Rất nhẹ.
Như thể từ đầu nó vốn phải như vậy.
Chiếc chuông nhỏ trên quai đèn khẽ rung.
“Keng…”
Một giọng nói già nua bỗng vang lên từ bên trong.
“Cuối cùng…”
“Cũng có người…”
“Đánh thức ta.”
Tôi chớp mắt.
“Ủa.
”
“Trong này còn có người?”
Người Cầm Đèn gào lên.
“Im miệng!”
“Đừng nghe!”
Nhưng đã muộn.
Ánh sáng vàng từ chiếc đèn lan khắp sân trường.
Mười hai ngọn lửa xanh lập tức co rúm lại.
Ở giữa chúng.
Một ngọn lửa màu trắng từ từ bốc lên.
Nó không lớn.
Nhưng sáng hơn tất cả.
…
Trong ánh sáng.
Một ông lão mặc áo vải xám chậm rãi bước ra.
Râu tóc bạc trắng.
Tay chống gậy trúc.
Ánh mắt hiền hòa.
Ông nhìn tôi.
Rồi nhìn Người Cầm Đèn.
Khẽ thở dài.
“Hai mươi năm.”
“Con vẫn chưa chịu buông.”
Người Cầm Đèn toàn thân cứng đờ.
“Thầy…”
Giọng hắn run lên.
“Ngài…”
“Vẫn còn?”
Ông lão lắc đầu.
“Ta chỉ còn một tia thần thức.”
“Đợi…”
“Một người phá chiếc đèn.”
Tôi giơ chiếc đèn lên.
“Cháu đâu có phá.”
Ông lão mỉm cười.
“Con.”
“Không phá chiếc đèn.”
“Con phá…”
“Lòng sợ hãi của nó.”
…
Tiểu Mộc nhìn ông lão.
Đôi mắt dần đỏ lên.
“Viện trưởng…”
Ông lão khẽ gật đầu.
“Tiểu Mộc.”
“Con lớn rồi.”
Tiểu Mộc òa khóc.
“Viện trưởng.”
“Con nhớ rồi.”
Không chỉ Tiểu Mộc.
Bảy đứa trẻ phía sau cũng đồng loạt ôm đầu.
Những ký ức bị phong ấn hai mươi năm.
Lần lượt hiện về.
Một ngôi trường.
Một sân chơi.
Một buổi chiều đầy gió.
Một người đàn ông hiền từ.
Luôn cười với bọn trẻ.
Đó không phải Thẩm Vọng.
Mà là…
Viện trưởng của trường tiểu học Thanh Khê.
Người mà tất cả bọn trẻ đều gọi là…
“Ông nội.”
…
Tôi nhìn ông lão.
“Ông biết hắn?”
Ông lão nhìn Người Cầm Đèn.
Ánh mắt đầy tiếc nuối.
“Nó.”
“Từng là học trò giỏi nhất của ta.”
“Đã từng…”
“Là một giáo viên rất tốt.”
“Chỉ tiếc.”
“Sau chuyện năm đó.”
“Nó.”
“Đi lạc đường.”
Người Cầm Đèn cúi đầu.
Hai tay siết chặt.
“Con không sai.”
“Con chỉ muốn…”
“Giữ bọn trẻ lại.”
Ông lão lắc đầu.
“Giữ.”
“Không có nghĩa là…”
“Nhốt.”
…
Ngay lúc ấy.
Chiếc đèn trong tay tôi đột nhiên rung mạnh.
Mười hai ngọn lửa xanh đồng loạt lao lên.
Hợp thành một khuôn mặt khổng lồ giữa bầu trời.
Nó cười.
Tiếng cười không thuộc về Người Cầm Đèn.
Cũng không thuộc về ai ở đây.
Khàn đặc.
Già nua.
Đầy ác ý.
“Cuối cùng…”
“Ta cũng đợi được…”
“Người mở phong ấn.”
Sắc mặt viện trưởng lập tức thay đổi.
Ông quát lớn.
“Linh Chiêu!”
“Ném chiếc đèn xuống!”
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Thì ngọn lửa trắng trong chiếc đèn…
Đã bị khuôn mặt khổng lồ kia một ngụm nuốt chửng.
Chương 15: Kẻ đứng sau ngọn lửa
Chaporia
Bình Luận (0)