Chương 20: Trò chơi kết thúc
Oán khí cuồn cuộn tràn ngập cả căn hầm.
Lão đạo sĩ đứng giữa không trung.
Đạo bào rách nát không gió mà bay.
Đôi mắt đục ngầu nhìn xuống mọi người như nhìn những con mồi đã mắc bẫy.
Lão cười khàn.
“Hai mươi năm.”
“Cuối cùng.”
“Đủ mười ba hồn.”
“Ta có thể rời khỏi nơi này.”
Người Cầm Đèn quỳ sụp xuống.
Sắc mặt trắng bệch.
“Là…”
“Ngươi.”
“Là ngươi.”
Lão đạo sĩ cười lớn.
“Ngươi tưởng.”
“Ta chọn ngươi làm Người Cầm Đèn để cứu người sao?”
“Không.”
“Ta cần một kẻ.”
“Canh giữ mười ba ngọn hồn giúp ta.”
“Ngươi làm rất tốt.”
Người Cầm Đèn siết chặt hai tay.
Hai mươi năm.
Hắn vẫn luôn cho rằng mình đang bảo vệ bọn trẻ.
Đến hôm nay mới biết.
Mình chỉ là một quân cờ.
…
Tiểu An ôm con búp bê.
Ánh mắt dần lạnh xuống.
“Là ngươi.”
“Đã lừa ta.”
Lão đạo sĩ khẽ gật đầu.
“Đúng.”
“Người trong làng ghét ngươi.”
“Ta chỉ…”
“Giúp ngươi trả thù.”
Tiểu An lắc đầu.
“Ta chưa từng muốn.”
“Giết họ.”
Lão cười nhạt.
“Không quan trọng.”
“Chấp niệm của ngươi.”
“Đủ rồi.”
…
Tôi đứng im.
Lặng lẽ nhìn chiếc đèn lồng.
Mười hai ngọn lửa trắng đang không ngừng rung động.
Chỉ còn ngọn lửa đỏ.
Vẫn cháy dữ dội.
Tôi chợt hỏi.
“Này.”
Lão đạo sĩ nhìn sang tôi.
“Con bé.”
“Ngươi còn di ngôn gì?”
Tôi chỉ vào ngọn lửa đỏ.
“Ngươi.”
“Ở trong đó đúng không?”
Lão hơi khựng lại.
Rồi bật cười.
“Đúng.”
“Thì sao?”
Tôi cũng cười.
“Vậy.”
“Dễ rồi.”
…
Tôi giơ chiếc đèn lên cao.
Lão đạo sĩ biến sắc.
“Ngươi định làm gì?”
“Đập.”
“Không được!”
Lão lập tức lao tới.
Nhưng vừa đến giữa đường.
Tiểu An đã chắn trước mặt lão.
Con búp bê cũ trong tay cậu hóa thành vô số sợi chỉ đen.
Quấn chặt lấy hai chân lão.
Người Cầm Đèn cũng đứng dậy.
Lần đầu tiên sau hai mươi năm.
Hắn không cúi đầu nữa.
Mà giơ chiếc chuông đồng trong tay.
“Keng!”
Tiếng chuông vang lên.
Toàn bộ kết giới khựng lại.
Cố Trường Khanh cười lớn.
“Chính là lúc này!”
…
Tôi hít sâu một hơi.
Rồi…
Ném mạnh chiếc đèn xuống nền đá.
Rầm!
Chiếc đèn không vỡ.
Chỉ nứt thêm một đường.
Tôi chớp mắt.
“Cứng thật.”
Lão đạo sĩ bật cười điên cuồng.
“Vô ích.”
“Đó là pháp khí…”
Lời còn chưa dứt.
Tôi đã nhấc một tảng đá bên cạnh.
Rồi đập tiếp.
Rầm!
Lại một vết nứt.
“…”
Tất cả mọi người đều im lặng.
Tôi đổi sang cầm ghế đá.
Rầm!
Chiếc đèn lại nứt thêm.
Tiểu Mộc nhỏ giọng.
“Chị…”
“Chị không biết dùng pháp thuật sao?”
Tôi lắc đầu.
“Biết.”
“Nhưng.”
“Đập nhanh hơn.”
…
Rầm!
Rầm!
Rầm!
Sau cú đập thứ bảy.
Chiếc đèn lồng cuối cùng cũng không chịu nổi.
“Rắc!”
Một vết nứt chạy dọc thân đèn.
Ngọn lửa đỏ bên trong lao ra.
Muốn bỏ chạy.
Tôi đã chờ từ lâu.
Bàn tay lập tức chụp lấy.
Ngọn lửa giãy giụa điên cuồng.
Trong ánh lửa.
Hiện ra khuôn mặt lão đạo sĩ.
“Buông!”
“Ta sẽ cho ngươi tất cả!”
Tôi lắc đầu.
“Không cần.”
“Tôi có tiền thưởng.”
“…”
Lão đạo sĩ nghẹn lời.
Đúng lúc ấy.
Mười hai ngọn lửa trắng đồng loạt bay tới.
Chúng vây quanh ngọn lửa đỏ.
Từng chút.
Từng chút một.
Nuốt chửng nó.
Tiếng gào thét vang khắp kết giới.
Rồi…
Hoàn toàn biến mất.
…
Ầm!
Chiếc đèn lồng hóa thành vô số điểm sáng.
Từng viên bi dưới đáy giếng đồng loạt nứt vỡ.
Người già trong làng.
Những linh hồn bị nhốt.
Lần lượt được giải thoát.
Ánh mặt trời đầu tiên xuyên qua kết giới.
Chiếu xuống gương mặt của bảy đứa trẻ.
Tiểu Mộc quay sang nhìn Tiểu An.
Mỉm cười.
“Lần này.”
“Chơi nốt một ván nhé?”
Tiểu An cũng cười.
Lần đầu tiên.
Nụ cười của cậu giống hệt một đứa trẻ chín tuổi.
“Được.”
“Nhưng.”
“Không được ăn gian.”
“Tớ làm ma.”
“Các cậu đi trốn.”
Bảy đứa trẻ cười vang.
Nắm tay Tiểu An.
Chạy về phía ánh nắng.
Bóng dáng của chúng càng lúc càng nhạt.
Cho đến khi tan thành vô số đốm sáng.
…
Kết giới sụp đổ.
Cây đa đầu làng khô héo suốt hai mươi năm.
Bỗng đâm ra những chồi non đầu tiên.
Người Cầm Đèn lặng lẽ đặt chiếc chuông đồng xuống gốc cây.
Khẽ cúi đầu.
“Xin lỗi.”
Cố Trường Khanh nhìn tôi.
Mỉm cười.
“Con bé.”
“Làm tốt lắm.”
Tôi phủi bụi trên quần áo.
“Xong việc.”
“Lâm gia gia.”
“Nhớ nhận tiền.”
Đúng lúc ấy.
Lâm Thanh Huyền chạy tới.
Ông nhìn ngôi làng đã trở lại bình thường.
Rồi nhìn tôi.
Bất lực cười.
“Việc đầu tiên cháu nghĩ tới.”
“Vẫn là tiền thưởng sao?”
Tôi nghiêm túc gật đầu.
“Ừ.”
“Còn phải mua kem.”
Lâm Thanh Huyền bật cười.
“Được.”
“Thưởng gấp đôi.”
Tôi ôm chiếc cặp sách.
Nở nụ cười thật tươi.
Phía sau.
Tiếng cười của tám đứa trẻ theo gió vọng lại.
Lần này.
Không còn là tiếng gọi của oán linh.
Mà chỉ là tiếng cười trong trẻo của những đứa trẻ cuối cùng cũng được về nhà.
HẾT QUYỂN 3
Chaporia
Bình Luận (0)