Một buổi chiều mùa hè.

Tám đứa trẻ chơi trốn tìm sau núi.

Một cậu bé ôm con búp bê đứng một mình dưới gốc cây.

Không ai chịu chơi cùng.

A Nhã kéo tay cậu.

“Đừng khóc.”

“Cậu chơi với tụi mình nhé.”

Cậu bé cười rất tươi.

Đó…

Là lần đầu tiên.

Có người gọi tên cậu.

“Tiểu An.”

Ký ức đến đây.

Đột ngột vỡ tan.

Cậu bé trước mặt tôi khẽ nhắm mắt.

Giọng rất nhỏ.

“Đúng rồi.”

“Là Tiểu An.”

“Đã rất lâu…”

“Không ai gọi cái tên ấy nữa.”

Ngay khi cái tên ấy được thốt ra.

Chiếc đèn lồng trong tay tôi bỗng phát ra ánh sáng vàng rực.

Mười hai ngọn lửa xanh đồng loạt rung lên.

Giống như…

Chúng vừa nhớ ra chủ nhân thật sự của mình.

Chương 19: Người bị bỏ lại

“Tiểu An.”

Hai chữ ấy vừa vang lên.

Mười hai ngọn lửa trong chiếc đèn lồng đồng loạt chuyển từ màu xanh sang màu trắng nhạt.

Cả căn hầm sáng lên.

Không còn lạnh lẽo như trước.

Tiểu An đứng bất động.

Đôi mắt vốn trống rỗng dần hiện lên một tia mờ mịt.

“Cái tên đó…”

“Đã lâu lắm rồi.”

“Không ai gọi nữa.”

Tôi nhìn cậu.

“Không phải không có.”

“Là em quên.”

Tiểu An khẽ lắc đầu.

“Không.”

“Là họ quên.”

Tiểu Mộc ôm đầu.

Những mảnh ký ức vỡ vụn tiếp tục hiện lên.

Một buổi chiều mùa hè.

Tám đứa trẻ ngồi dưới gốc cây đa chia nhau bánh gạo.

Tiểu An ngồi xa nhất.

Áo quần cũ.

Không nói chuyện.

A Nhã chủ động bẻ nửa chiếc bánh đưa cho cậu.

“Cậu ăn đi.”

Tiểu An nhận lấy.

Lần đầu tiên nở nụ cười.

Hình ảnh chuyển sang một ngày khác.

Người lớn trong làng chỉ chỉ trỏ trỏ.

“Đừng chơi với nó.”

“Nó là đứa trẻ xui xẻo.”

“Cha mẹ nó đều mất.”

“Còn mang điềm gở.”

Bảy đứa trẻ nhìn nhau.

Rồi…

Vẫn chạy đến kéo Tiểu An đi chơi.

“Tụi mình đủ tám người rồi.”

“Chơi trốn tìm thôi.”

“Keng.”

Chiếc chuông nhỏ trên đèn khẽ rung.

Tiểu Mộc mở choàng mắt.

Nước mắt rơi xuống.

“Em…”

“Nhớ rồi.”

“Tiểu An…”

“Là bạn của bọn em.”

A Nhã cũng bật khóc.

“Không phải bọn em quên.”

“Bọn em…”

“Bị lấy mất ký ức.”

Tiểu An im lặng rất lâu.

Rồi khẽ cười.

Nụ cười ấy không còn lạnh lẽo.

Chỉ còn sự mệt mỏi.

“Có khác gì đâu.”

“Quên hay bị lấy.”

“Kết quả…”

“Vẫn chỉ còn mình em.”

Tôi bước đến trước mặt cậu.

“Không.”

“Còn có bảy người.”

Tiểu An nhìn tôi.

“Muộn rồi.”

“Bọn họ chết rồi.”

Tôi lắc đầu.

“Chưa.”

“Bọn họ vẫn ở đây.”

Tôi chỉ về phía Tiểu Mộc và những đứa trẻ.

“Em cũng ở đây.”

“Vậy là đủ.

Tiểu An cúi đầu.

Đôi bàn tay ôm chặt con búp bê cũ.

“Chị.”

“Nếu là chị.”

“Bị bỏ lại một mình.”

“Chị có tha thứ không?”

Tôi suy nghĩ rất nghiêm túc.

Một lúc sau mới đáp.

“Không biết.”

“Nhưng.”

“Tôi sẽ đánh người bỏ tôi lại.”

“…”

Tiểu Mộc ngẩn người.

A Nhã cũng ngơ ngác.

Ngay cả Người Cầm Đèn cũng sững sờ.

Chỉ có Cố Trường Khanh bật cười.

“Đúng là…”

“Phong cách của con.”

Tôi nhìn Tiểu An.

“Em giận.”

“Không sai.”

“Nhưng.”

“Em nhốt cả làng.”

“Là sai.”

Tiểu An siết chặt con búp bê.

“Không phải em.”

“Là kết giới.”

Tôi hơi nhíu mày.

“Kết giới?”

Tiểu An gật đầu.

“Khi em tỉnh lại.”

“Nó đã tồn tại.”

“Em chỉ…”

“Không thoát được.”

Người Cầm Đèn đột nhiên quỳ rạp xuống.

“Xin lỗi.”

“Là con.”

Tất cả đồng loạt nhìn hắn.

Hắn cúi đầu thật thấp.

“Hai mươi năm trước.”

“Con phát hiện Tiểu An còn một hơi thở.”

“Con muốn cứu.”

“Nhưng…”

“Con không biết.”

“Kết giới đã sinh ra.”

“Con tưởng…”

“Chỉ cần tiếp tục trò chơi.”

“Thì linh hồn bọn trẻ sẽ không tan.”

“Cho nên.”

“Con trở thành Người Cầm Đèn.”

“Canh giữ nơi này.”

“Suốt hai mươi năm.”

Cố Trường Khanh khẽ thở dài.

“Con cứu được hồn.”

“Nhưng lại nhốt luôn chấp niệm.”

Người Cầm Đèn nhắm mắt.

“Con biết.”

“Nhưng…”

“Con không còn cách nào khác.”

Tôi cúi xuống nhìn chiếc đèn.

Mười hai ngọn lửa đã chuyển thành màu trắng.

Chỉ còn ngọn lửa ở giữa.

Vẫn đỏ sẫm như máu.

Khác hẳn tất cả.

Tiểu Mộc nhìn theo ánh mắt tôi.

“Chị.”

“Còn một ngọn.”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

“Đó mới là gốc.”

Ngay lúc ấy.

Ngọn lửa đỏ bỗng bùng lên dữ dội.

Một giọng nói khàn đặc vang khắp căn hầm.

“Đủ rồi.”

“Các ngươi diễn xong chưa?”

Chiếc đèn lồng rung mạnh.

Ngọn lửa đỏ lao thẳng lên trần hầm.

Trong nháy mắt.

Nó hóa thành một bóng người cao lớn.

Không phải Tiểu An.

Không phải Người Cầm Đèn.

Mà là một lão già mặc áo đạo sĩ rách nát.

Ông ta nhìn xuống tất cả.

Khóe miệng nhếch lên đầy ác ý.

“Cảm ơn.”

“Các ngươi.”

“Đã giúp ta.”

“Thu đủ…”

“Mười ba ngọn hồn.”

Vừa dứt lời.

Toàn bộ sợi xích trong căn hầm đồng loạt đứt tung.

Một luồng oán khí khủng khiếp bùng nổ.

Tôi nhìn lão già.

Cuối cùng cũng hiểu.

Kẻ tạo ra trò chơi trốn tìm…

Từ đầu đến cuối.

Không phải Tiểu An.

Không phải Người Cầm Đèn.

Mà là…

Người đã giấu mình trong ngọn lửa cuối cùng suốt hai mươi năm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...