“Hình như.”

“Ngươi vừa nói dối.”

Sắc mặt hắn lập tức cứng đờ.

Tôi giơ quyển sổ lên.

“Muốn lấy lại.”

“Được.”

“Trả lời vài câu trước.”

Người Cầm Đèn nhìn chằm chằm tôi.

Rất lâu sau.

Mới khàn giọng nói.

“Ngươi hỏi.”

“Hai mươi năm trước.”

“Ngươi có giết tám đứa trẻ không?”

“…”

Hắn im lặng.

Chiếc đèn lồng trong tay tôi bỗng phát ra ánh sáng vàng.

Một hàng chữ hiện lên giữa không trung.

Không được nói dối.

Người Cầm Đèn nhắm mắt.

“…Không.”

Tiểu Mộc sững người.

“Không phải chú?”

Tôi hỏi tiếp.

“Ngươi có nhốt bọn họ không?”

Hắn cắn chặt răng.

“…Có.”

“Tại sao?”

“Bởi vì…”

“Nếu không nhốt.”

“Chúng sẽ tan.”

Cả căn hầm chìm vào yên tĩnh.

Tiểu Mộc lùi lại một bước.

Đôi mắt đầy hoang mang.

“Chị…”

“Em không hiểu.”

Tôi cũng không hiểu.

Nếu hắn không phải hung thủ.

Vậy vì sao phải gánh lấy tất cả?

Tôi nhìn thẳng vào hắn.

“Câu cuối.”

“Hung thủ thật sự.”

“Là ai?”

Người Cầm Đèn vừa định mở miệng.

Đột nhiên.

“Keng!”

Chiếc chuông trên đèn lồng tự rung dữ dội.

Toàn bộ căn hầm bắt đầu sụp đổ.

Ông lão Cố Trường Khanh biến sắc.

“Không hay!”

“Hắn tỉnh rồi!”

“Ai?”

Ông lão nhìn sâu vào bóng tối phía cuối căn phòng.

Giọng nói lần đầu tiên mang theo sự sợ hãi.

“Chủ nhân thật sự của trò chơi.”

“Từ đầu đến cuối…”

“Chúng ta đều nhầm.”

“Người Cầm Đèn…”

“Chỉ là người canh cửa.”

Ngay khoảnh khắc ấy.

Một tiếng bước chân chậm rãi vang lên từ sau cánh cửa đá sâu nhất.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Mỗi một bước.

Mười hai ngọn lửa trong chiếc đèn đều cúi rạp xuống.

Giống như…

Đang nghênh đón chủ nhân thật sự của mình.

Chương 18: Chủ nhân thật sự

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Toàn bộ căn hầm rung lên theo từng nhịp.

Mười hai ngọn lửa trong chiếc đèn lồng đồng loạt thu nhỏ.

Không phải sợ.

Mà là…

Thần phục.

Người Cầm Đèn chậm rãi quỳ xuống.

Hai đầu gối chạm đất.

Hắn cúi thấp đầu.

Giọng khàn đặc.

“Chủ nhân.”

Tiểu Mộc đứng cứng người.

“Chị…”

“Đó là ai?”

Tôi lắc đầu.

“Chưa biết.”

“Nhưng.”

“Chắc chắn không phải người.”

Bóng tối cuối hành lang từ từ tách ra.

Một đứa bé trai khoảng chín tuổi bước ra.

Mặc đồng phục học sinh cũ.

Tóc đen.

Da rất trắng.

Trên tay ôm một con búp bê vải đã rách.

Nhìn qua.

Cậu bé hoàn toàn bình thường.

Điều duy nhất khiến người ta lạnh sống lưng…

Là dưới chân cậu.

Không có bóng.

Mà có…

Một vũng đêm đen đang chậm rãi lan ra.

Nơi bóng tối đi qua.

Đá cũng mục.

Đất cũng nứt.

Ngay cả không khí cũng trở nên nặng nề.

“Tới rồi à.”

Cậu bé nhìn Người Cầm Đèn.

Giọng rất nhẹ.

Người Cầm Đèn không dám ngẩng đầu.

“Vâng.”

“Xin lỗi.”

“Con…”

“Làm mất đèn.”

Cậu bé không trách.

Chỉ khẽ “ừ” một tiếng.

Rồi chuyển ánh mắt sang tôi.

“Chị.”

“Đèn đẹp không?”

Tôi giơ chiếc đèn lên nhìn.

“Cũng được.”

“Có điều.”

“Chất lượng hơi kém.”

“Mới rơi một cái đã nứt.”

“…”

Tiểu Mộc hít mạnh một hơi.

Ngay cả Cố Trường Khanh cũng sững sờ.

Người Cầm Đèn thì tái mét.

Đứa bé kia…

Lại bật cười.

Đó là nụ cười đầu tiên từ lúc xuất hiện.

“Chị.”

“Thú vị thật.”

“Tên.”

Tôi hỏi.

Cậu bé nghiêng đầu.

“Chị hỏi em?”

“Ừ.”

“Em không có tên.”

“Vậy người khác gọi em là gì?”

“Quỷ.”

“Tà vật.”

“Tai họa.”

“Thứ gì cũng được.”

Tôi lắc đầu.

“Không thích.”

“Tại sao?”

“Không có tên.”

“Khó gọi.”

Cậu bé im lặng.

Đôi mắt vốn bình thản bỗng xuất hiện một tia dao động.

Rất lâu sau.

Cậu khẽ nói.

“Hồi còn sống.”

“Hình như…”

“Em tên.”

“An.”

“Chỉ nhớ vậy.”

Cố Trường Khanh biến sắc.

“Không thể nào.”

Ông nhìn chằm chằm cậu bé.

Đôi môi run rẩy.

“An…”

“Chẳng lẽ…”

“Con là…”

Ông chưa nói hết.

Cậu bé đã khẽ giơ tay.

Một luồng hắc khí lập tức khóa lấy cổ họng ông.

“Suỵt.”

“Ông nội.”

“Đừng nói.”

“Em không thích.”

Tôi khẽ búng tay.

“Tách.”

Luồng hắc khí quanh Cố Trường Khanh lập tức tan biến.

Cậu bé nhìn tôi.

Ánh mắt sáng hơn một chút.

“Chị.”

“Không tệ.”

Tôi chống nạnh.

“Đến lượt tôi hỏi.”

“Được.”

“Hai mươi năm trước.”

“Có phải em đưa bảy đứa trẻ vào trò chơi?”

Cậu bé lắc đầu.

“Không.”

“Vậy ai đưa?”

“Chính chúng.”

Tiểu Mộc lập tức bước lên.

“Không thể!”

“Bọn em không tự vào.”

Cậu bé nhìn Tiểu Mộc.

Ánh mắt rất bình tĩnh.

“Anh.”

“Em quên rồi.”

Không khí đột nhiên yên lặng.

Tôi chợt nhớ đến lời Cố Trường Khanh.

Có người…

Đã phong ấn ký ức.

Nếu người phong ấn không phải Người Cầm Đèn.

Vậy…

Là ai?

Tôi nhìn cậu bé.

“Là em?”

Cậu bé lắc đầu.

“Không.”

“Là…”

“Chính các anh.”

Tiểu Mộc ôm đầu.

Một cơn đau dữ dội bất ngờ ập tới.

Không chỉ cậu.

A Nhã.

Trần Hạo.

Sáu đứa trẻ còn lại cũng đồng loạt quỳ xuống.

Trong đầu chúng.

Xuất hiện một đoạn ký ức đã bị chôn vùi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...