Vừa ném vừa giải thích.

“Là người.”

“Canh cửa.”

“Cửa gì?”

“Cửa không cho quỷ chạy lung tung.”

Tiểu Mộc lập tức hiểu.

“Vậy…”

“Quan trọng lắm.”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

“Rất quan trọng.”

Tôi quay lại nhìn ông lão.

“Ai nhốt ông?”

“Cái thứ trên kia.”

“Nó?”

“Ừ.”

Ông khẽ thở dài.

“Ba mươi năm trước.”

“Ta phát hiện một kết giới chuyên săn linh hồn trẻ nhỏ.”

“Đuổi theo.”

“Rồi…”

“Không trở về nữa.”

Tôi chống cằm.

“Địa phủ không tìm?”

Ông cười bất đắc dĩ.

“Tìm.”

“Nhưng.”

“Kết giới này.”

“Nằm giữa âm và dương.”

“Không thuộc địa phủ.”

“Cũng không thuộc nhân gian.”

“Rất khó phát hiện.”

Tôi nhìn quanh căn hầm.

Lần này.

Mới phát hiện trên bốn bức tường.

Không chỉ có ảnh.

Mà còn có rất nhiều ký hiệu cổ.

Mỗi ký hiệu đều nối với một sợi chỉ đỏ.

Cuối cùng.

Tất cả đều hội tụ về…

Chiếc đèn lồng trong tay tôi.

Tôi khẽ nâng chiếc đèn lên.

“Thì ra.”

“Nó mới là trung tâm.”

Ông lão gật đầu.

“Đúng.”

“Nhưng.”

“Đừng phá.”

Tôi nghiêng đầu.

“Tại sao?”

“Nếu phá bây giờ.”

“Tất cả linh hồn bị nhốt.”

“Sẽ tan theo.”

Tiểu Mộc tái mặt.

“Vậy…”

“Làm sao cứu mọi người?”

Ông lão nhìn tôi.

“Con phải.”

“Đổi chủ.”

Tôi chớp mắt.

“Đổi chủ?”

“Đúng.”

“Chiếc đèn.”

“Không nhận người.”

“Nó nhận…”

“Người giữ luật.”

Tôi cúi đầu nhìn chiếc đèn.

Ngọn lửa trắng vừa bị nuốt mất.

Bây giờ bên trong chỉ còn mười hai đốm lửa xanh.

Nhưng kỳ lạ là.

Chiếc đèn vẫn rất ngoan ngoãn nằm trong tay tôi.

Ông lão cười.

“Nó chọn con.”

“Từ lúc con…”

“Gõ ba cái.”

Tôi “à” một tiếng.

“Ra thế.”

“Tôi tưởng nó thích tôi.”

Tiểu Mộc đứng bên cạnh.

“…”

Đến lúc này chị ấy vẫn nghĩ được chuyện đó.

Đúng là không ai đoán nổi.

Đúng lúc ấy.

Ầm!

Trần căn hầm rung mạnh.

Bụi đất rơi xuống lả tả.

Một giọng nói giận dữ vọng từ phía trên.

“Trả chiếc đèn lại!”

Người Cầm Đèn.

Đã đuổi tới.

Ông lão biến sắc.

“Nó tìm được rồi.”

Tôi phủi bụi trên vai.

“Nhanh thật.”

“Con bé.”

Ông lão nhìn tôi rất nghiêm túc.

“Nó không phải chủ nhân thật.”

“Chỉ là kẻ giữ đèn.”

“Chủ nhân thật…”

“Vẫn chưa tỉnh.”

Tôi hơi khựng lại.

“Còn có chủ nhân?”

Ông lão gật đầu.

Rồi dùng chút sức lực cuối cùng nâng bàn tay bị xích.

Chỉ về phía bức tường sau lưng.

“Tường đó.”

“Đập đi.”

“Thứ con cần.”

“Ở phía sau.”

Tôi không hỏi thêm.

Lùi lại hai bước.

Giơ chân.

Rồi đá mạnh một cái.

Rầm!

Bức tường đá nứt toác.

Sau lớp gạch cũ.

Hiện ra một cánh cửa đồng phủ kín bụi.

Trên cánh cửa.

Khắc một hàng chữ cổ.

“Kẻ mở cửa, sẽ kế thừa luật chơi.”

Ngay khi tôi còn đang đọc.

Chiếc đèn lồng trong tay bỗng phát ra ánh sáng vàng nhàn nhạt.

Giống như…

Nó đang thúc giục tôi.

Mở cánh cửa ấy.

Chương 17: Người kế thừa luật chơi

Chiếc đèn lồng trong tay tôi khẽ rung.

Ánh sáng vàng nhạt chậm rãi phủ lên cánh cửa đồng.

“Két…”

Không cần tôi chạm vào.

Cánh cửa đã tự mở ra.

Một luồng khí lạnh lẽo xen lẫn mùi đàn hương cũ kỹ tràn ra.

Tiểu Mộc vô thức nắm lấy góc áo tôi.

“Chị.”

“Em sợ.”

Tôi xoa đầu cậu.

“Đi sau chị.”

“Ừm.”

Phía sau cánh cửa.

Là một căn phòng rất nhỏ.

Không có vàng bạc.

Không có pháp bảo.

Chỉ có một chiếc bàn đá.

Trên bàn.

Đặt ngay ngắn một quyển sổ màu đen.

Bên cạnh là một cây bút lông.

Và…

Một chiếc mặt nạ trắng không có ngũ quan.

Tôi vừa bước lại gần.

Quyển sổ tự động mở ra.

Từng trang giấy không gió mà lật.

Cuối cùng dừng ở trang cuối.

Phía trên chỉ viết đúng một câu.

Người kế nhiệm, xin hãy viết tên mình.

Tiểu Mộc nhỏ giọng hỏi.

“Chị.”

“Viết không?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Tại sao?”

“Tôi chưa đọc kỹ.”

“Mẹ từng dặn.”

“Không được ký bừa.”

Tiểu Mộc chớp mắt.

“Chị có mẹ à?”

Tôi suy nghĩ một chút.

“À…”

“Diêm Vương dặn.”

“…”

Được rồi.

Cũng coi như người lớn.

Ông lão Cố Trường Khanh bật cười.

“Con bé.”

“Vẫn cẩn thận như vậy.”

Tôi cầm quyển sổ lên.

Lật từ đầu.

Trang thứ nhất.

Viết kín những quy tắc.

Luật thứ nhất.

Người giữ đèn không được nói dối.

Luật thứ hai.

Người giữ đèn không được tự ý bắt người vô tội tham gia trò chơi.

Luật thứ ba.

Mọi trò chơi đều phải có đường sống.

Tôi đọc đến đây.

Khẽ nhíu mày.

“Không đúng.”

Ông lão nhìn tôi.

“Con phát hiện ra rồi?”

Tôi gật đầu.

“Người Cầm Đèn.”

“Vi phạm hết.”

Ông lão khẽ thở dài.

“Đúng.”

“Nó.”

“Đã sửa luật.”

Đúng lúc ấy.

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Cánh cửa căn hầm bị đánh vỡ.

Người Cầm Đèn bước vào.

Áo mưa đen đã rách nhiều chỗ.

Khuôn mặt cũng già đi thấy rõ.

Ánh mắt hắn chỉ chăm chăm nhìn chiếc đèn trong tay tôi.

“Đưa đây.”

Tôi ôm chiếc đèn ra sau lưng.

“Không.”

“Đó là của ta.”

“Từ khi nào?”

“Hai mươi năm trước.”

Tôi lắc đầu.

“Nhưng.”

“Quyển sổ nói.”

“Người giữ đèn không được nói dối.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...