Sáng hôm sau, tôi kể về ma thuật trội của bản thân trong lúc ăn sáng trước khi luyện tập với chú Hans. Nghe xong chuyện đó, tai chú vểnh lên như thể một con ma cáo phát hiện được viên ma thạch quý, miệng thì toe toét, không ngừng lặp lại mấy câu "Ta đã bảo rồi mà!", với vẻ đắc ý thấy rõ về đứa học trò non nớt này. Ông chú còn rút ra thanh kiếm đã hằn in bao vết thời gian của một kiếm sĩ, trao tới tay tôi mà chẳng mảy may nghĩ rằng…
Cạch
- À... ừm... ta nghĩ giờ vẫn còn hơi sớm để nhóc cầm kiếm thật.
- Chú nghĩ thế à?
Tiếng mũi kiếm rơi xuống mặt đất, báo hiệu cho chuỗi ngày rèn luyện cực hình của tôi trước khi đến thành phố Neveren.
Giáo trình luyện kiếm của tôi hiện tại vẫn khắc nghiệt như vậy, hàng trăm cú vung kiếm mỗi ngày kể cả khi tôi không còn cảm giác gì với đôi tay tê rần nữa. Thanh kiếm gỗ vẫn tiếp tục được vung, kéo theo những giọt mồ hôi mặn chát đang lăn dài trên má. Để tránh lặp lại sự cố quả bóng nước, chú Hans đành phải sát sao tôi trong suốt quá trình tập dù nó đáng lẽ phải như thế ngay từ ban đầu. Lời chỉ bảo của chú ấy thì... khá khó nuốt trôi, không phải vì dùng những ngôn từ trừu tượng, cao siêu mà ngược lại, chỉ toàn là từ tượng thanh...
- Cái vút của nhóc vẫn còn non lắm, mới xoẹt được thôi. Nó phải vút vút như thế này này, rõ chưa?
- Dạ... Cháu sẽ cố.
Người bình thường chắc sẽ bỏ cuộc từ sớm rồi, nếu họ không phải là người đã quen thuộc với phong cách sư phạm độc đáo của chú Hans như tôi. Đại khái là, đòn vung của tôi cần đòi hỏi một lực phát ra lớn hơn đồng nghĩa với việc tăng tốc độ của đòn. Nếu vậy thì tôi sẽ cần chú ý hơn vào từng bộ phận của cánh tay: vai, khuỷu tay, cổ tay... Tất cả đều phải được phối hợp nhịp nhàng như một dòng chảy, có sự đồng nhất trong vận động và định hướng. Tôi hít sâu, từ từ nâng thanh kiếm gỗ lên, vừa ngẫm lại những gì mà bản thân vừa suy luận ra, rồi dứt khoát vụt nó xuống. Lần này, tiếng kiếm rít lên sắc bén hơn một chút.
- Tốt! Cũng đến lúc ta thay đổi địa điểm luyện tập thôi. Nhóc hãy chuẩn bị tinh thần cho bài học ngày mai nhé, Levi.
- Dạ.
Dù buổi luyện kiếm có kết thúc sớm hay muộn, dù thể lực của tôi có đảm bảo hay không, tôi vẫn luôn đến khu vực quen thuộc quanh hồ để luyện tập ma thuật. Sự cố lần trước cũng đã vô tình làm tôi nhận ra việc tập trung phát triển thủy ma thuật trước tiên. Nếu đã có thể vượt qua trở ngại đầu tiên của kiếm kỹ thì tôi không thể tụt lại phía sau với bước đầu nhức nhối nhất trong việc học ma thuật- cảm nhận ma lực của môi trường. Như không khí mà tôi hít thở mỗi ngày, nó là một tồn tại cố hữu, cần thiết trong cuộc sống này nhưng lại không thể nhận thức được bằng giác quan thông thường.
Theo hướng dẫn trong cuốn sổ, cách nhanh nhất để thành thạo khả năng cảm nhận ma lực là làm quen với môi trường mang thuộc tính ma thuật mà mình trội. Tôi đã thực hiện theo điều đó một cách sát sao, theo đúng nghĩa đen là nhìn sát vào mặt hồ cho đến khi có sự khác biệt nào đó ngoài phản chiếu nhợt nhạt của bản thân trên tấm gương thiên tạo. Chắc sẽ hiệu quả hơn nếu tôi ngâm hẳn cả cơ thể trong nước, nhưng cái cảm giác bị giam cầm trong quả bóng nước hôm đó vẫn còn ám ảnh, khiến tôi chỉ dừng lại ở ý nghĩ thoáng qua.
- Cứ thế này thì sẽ mất nhiều hơn là vài ngày như chị Cei viết. Có thủy ma thuật sư nào mà lại sợ chạm vào nước như mình không?
- Nếu vậy... sao cậu không thử sử dụng đến đôi tai, “lắng nghe” dòng chảy ma lực trong mặt hồ?
Một câu khuyên nhủ nhẹ nhàng, đầy gợi ý bất ngờ vang lên, như thể lời thì thầm của một vị thần tiên trong truyện cổ tích chị Cei từng kể. Giật mình, tôi vội quay người lại, thấy được “vị thần tiên” đang ngồi vắt trên một cây chổi gỗ lơ lửng giữa không trung, khoác lên bộ áo choàng dài màu nâu nhạt. Chiếc mũ chóp rộng vành đang cố che đi khuôn mặt của cô gái đó, nhưng tôi vẫn có thể thấy rõ nét mặt vô cảm kì lạ từ góc nhìn này.
- Lắng nghe? Tớ... chưa từng nghĩ đến điều này.
- Ừm, cậu cứ làm như tớ nói đi.
- Ừm, tớ thử đây.
- Cố lên.
Hi vọng tôi đang không gặp ảo giác giữa ban ngày, bởi vì trước mặt tôi đang hiện diện một bản thể khác của bản thân, từ cách nói chuyện khô khan, tông giọng một màu cùng biểu cảm gần như không có chút sắc thái trong suốt cuộc trò chuyện. Tuy nhiên, tôi có thể thấy được một chút sự mong chờ qua đôi mắt màu đỏ hồng của cô ấy.
Tôi vốn có chút hoài nghi về phương pháp này, nhưng đồng thời cũng không nghĩ ra sáng kiến nào khác để thử. Lần này, tôi nhắm đôi mắt lại và chuyển sự tập trung sang đôi tai. Phía trước tôi là một bức màn màu đen, hòa cùng sự tĩnh mịch của không gian quanh hồ. Dù khác với sự ồn ào của buổi tập luyện, tôi đều cần sự tập trung tuyệt đối để bao trùm bản thân trong sự tĩnh lặng. Trong một vùng tối nơi đã cách li với mọi âm thanh thường ngày, những rung động mơ hồ trở nên rõ ràng hơn qua sự nhạy cảm của thính giác. Đó là những dòng chảy sâu bên trong hồ, rất nhẹ, rất khẽ. Hiện diện song hành với chúng không phải là âm thanh, mà là một cảm giác mơ hồ.
Hẳn đây chính là thứ mà cuốn sổ gọi là... ma lực.
- Cậu đã làm được rồi. Chúc mừng.
Tôi mở mắt ra, chớp nhẹ để làm quen với ánh sáng trước khi chứng kiến được một khung cảnh khác với mọi ngày. Giờ tôi đã có thể thấy được chúng, dòng chảy của ma lực, ẩn mình dưới dạng những ánh vàng đang giam giữ những tia nắng nhẹ của ban ngày. Nó còn rực rỡ hơn cả mặt hồ phản sắc khi mặt trời trở nên mãnh liệt nhất, vậy mà lại cố gắng giấu mình đi trong vùng nước sâu thẳm.
Cảnh tượng đầy mê hoặc đến không tưởng của hồ nước dưới góc nhìn của một ma thuật sư, khiến tôi gần như quên mất sự có mặt của vị ân nhân bí ẩn. Tôi quay sang để nói lời cảm ơn, đồng thời nhận thấy nụ cười mờ nhạt của cô gái đang cũng đang hướng về phía hồ. “Có vẻ cô ấy đang vui vì có ai đó cùng ngắm cảnh đẹp này”- tôi thầm nghĩ.
- Cảm ơn cậu nha, cậu...
- Crimson, đó là tên của tôi.
- Rất vui được gặp cậu, Crimson. Tôi là Levi.
- Ừm, Levi. Hi vọng chúng ta sẽ có dịp gặp lại nhau.
Crimson... Chúng tôi vừa chỉ mới làm quen đôi câu thì cô ấy đã phải chia tay rồi. Cây chổi gỗ đưa cô ấy lên một vị trí cao hơn trong không trung rồi bay xa dần khỏi tầm mắt tôi. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này là dịp đầu tiên tôi được gặp một ma thuật sư khác. Nghĩ đến những kiểu người khác nhau mà tôi sẽ gặp trên chuyến đi càng làm dịu đi cảm giác mệt mỏi trên cơ thể, làm tôi càng mong đợi hơn vào những ngày mai.
Đối với kiếm thuật, chú Hans bắt đầu tăng dần độ khó qua mỗi buổi tập luyện. Với bao nhiêu thể loại trường phái mà bao gồm cả những vũ khí khác ngoài kiếm, tôi bắt đầu bằng Lưu Kiếm Phái mà chú Hans lấy làm niềm tự hào. Những kiếm kỹ trong trường phái này được kết hợp với ma lực như một dòng chảy thống nhất về phương hướng, tốc độ, nhịp điệu... Và để nâng cao khả năng thực chiến của bản thân, tôi thường được chú Hans dẫn đi săn các con thú chứa ma lực bên trong cơ thể (hay ma thú) xuất hiện ở khu vực quanh lối mòn. Đây cũng là dịp để bổ sung nguồn thức ăn dự trữ, và nguồn tài chính sau này qua những viên ma thạch được kết tinh bên trong cơ thể ma thú. Vì đối phương không phải lúc nào cũng là ma thú, mà là con người hay những chủng tộc có tri thức khác, những buổi đấu tập với chú Hans được đưa vào ngay khi tôi được tiếp xúc với tất cả mọi kiếm kỹ có thể học được trong phái.
Đối với ma thuật, tôi đã có thể dễ dàng thích ứng với những bài học tiếp theo với sự khai phá rõ rệt về ma lực. Những ánh màu lung linh của ma lực, tôi có thể thông qua chúng để mang theo lượng nước nhất định mà được chúng liên kết, hình thành một khối cầu nước tĩnh tại như viên ngọc xanh. Từ đây, tôi như đã hòa làm một với quả cầu nước, cảm nhận được nguồn nước mát lạnh, sự thấm ẩm vô hình trên bàn tay cùng với sự dịu nhẹ của ma lực. Không chỉ dừng lại ở đó, tôi bắt đầu thử nghiệm những trạng thái khác nhau của quả cầu nước- nén chặt đến khi mọi khoảng trống liên kết đều được lấp kín, mở rộng đến khi lớp nước trở nên mỏng hết cỡ, vận động từng phần nhỏ ma lực của cầu nước đến khi tôi có thể uốn lượn nó theo ý muốn. Khác với kiếm thuật, tôi không bị giới hạn bởi cách thức triển khai ma lực kể cả ở trạng thái căn bản nhất của mỗi thuộc tính.
Ba tháng ròng rã trôi qua trong từng giây huấn luyện, đôi khi còn siết chặt lấy cơ thể, thậm chí tinh thần của tôi trong cơn đau nhức. Vậy mà, trong những ngày cuối, quãng thời gian dài đằng đẵng ấy bỗng thu bé lại, trở thành một dấu mốc thoáng qua trong ký ức, để lại trong tôi cảm giác hụt hẫng đến ngỡ ngàng. Lối mòn dẫn đến thành phố Neveren cũng không xóc xảy với những phần đá nhấp nhô nữa, làm tôi không còn phải cúi nhẹ về phía trước trong cơn say xe. Chiếc xe ngựa dừng lại trước lối vào thành phố, nhưng tâm điểm trong đôi mắt của tôi lại là dãy tường thành ở phía xa. Tôi ngẩng cao đầu lên một chút, muốn để lại phong thái tự tin từ những bước chân đầu tiên... Nhưng hiện thực đó đã không xảy ra khi chú Hans thúc giục tôi xuống xe bằng một cú đẩy nhẹ vào lưng.
- Chào mừng nhóc đến với Neveren- thành phố của những hầm ngục, ngôi nhà của những mạo hiểm giả. - Chú Hans nói với vẻ mặt đầy háo hức và hoài niệm.
- Lời chào mừng của chú thực tế thật đây. - Tôi xoa xoa lưng và nhìn về chú Hans với vẻ mặt không mấy thoải mái.
- Này thằng nhãi ranh kia! Dẹp cái mặt của mày khỏi đường đi trước khi xe ngựa của tao cán phải mày. - Một giọng gắt gỏng vang lên.
- Nào, để cho nó thở chút đi. Chắc là người mới tới đây mà. - Một giọng khác bình tĩnh hơn đáp lại.
- Mày cứ mềm mỏng như thế thì sau này sẽ chết xó trong hầm ngục vì đám người mới đó.
- Hả? Mày ngứa đòn à!? Muốn tao chết đến vậy thì đánh nhau luôn đê!
- Thích thì chiều!
Tôi không ngờ ấn tượng đầu tiên của tôi về các mạo hiểm giả đến với thành phố này sẽ được dựng lên bởi hai người đang hành xử như những con ma thú dữ tợn. Nhưng dường như các cuộc ẩu đả lại không quá xa lạ ở đây, mọi người xung quanh vẫn thản nhiên đi lại và tiếp tục với việc của mình. Vậy đây là Neveren nhỉ? Liệu những gì chờ đợi tôi ở bên trong thành phố sẽ còn nhiều cảnh tượng náo nhiệt hơn nữa?
Chaporia
Bình Luận (0)