Trong ngày tôi phải chia tay với chị Cei, tôi đã đáp lại nụ cười của chị bằng một khuôn mặt rạng rỡ hơn hẳn thời gian vừa qua. Khi nhận ra đây có thể là lần cuối cùng tôi nhìn thấy chị, tôi muốn gửi gắm hình ảnh đẹp nhất của bản thân trong phút giây này. Không. Đó chỉ là suy nghĩ nhất thời của tôi thôi. Nhất định… nhất định sẽ có ngày chuyến hành trình của hai chúng tôi giao nhau, và tôi có thể vững bước cùng chị Cei. Tôi sẽ cố gắng trở nên thật mạnh mẽ để lúc ấy, đôi tay này có thể bảo vệ chị Cei như cách chị đã luôn che chở cho tôi.
- Nhóc đừng quên đống quà mà Celia để lại nha.
- Dạ.
Tôi vừa mới siết chặt nắm tay bằng cả quyết tâm thì lời nhắc của chú Hans đã làm chuyển hướng tâm trạng. Đúng vậy, chị Cei đã để lại cho tôi cả một núi quà mà có thể chất đống lên tận trần nhà. Tôi đứng nhìn cảnh đưa đón Thánh Nữ cho đến khi chiếc xe ngựa khuất khỏi tầm nhìn rồi mới quay trở về phòng. Nhìn lại đống hộp quà đó, tôi ở độ tuổi lớn rồi nhưng tim vẫn đập thình thịch như một đứa trẻ lên năm vậy. Nếu mở hết tất cả thì tôi có thể sẽ bị chìm trong biển giấy gói mất!
Tôi ngồi xuống, bắt đầu từ một hộp quà gần nhất và dễ cầm nhất, có một tấm thiệp đính bên ngoài. Nội dung thiệp không phải là một cái tên lạ mặt nào nữa mà là tên của chị Cei kèm lời chúc mừng sinh nhật sớm. Hẳn chị Cei đã tranh thủ những lúc tôi không để ý để làm việc này, nhưng thế này hơi quá trớn rồi- mọi hộp quà đều mang ý nghĩa chúc mừng sinh nhật sớm. Cứ như chị lo rằng cả hai sẽ không thể gặp lại hơn chục năm vậy, khiến tôi vừa vui vừa bực bội.
Gần như cả ngày hôm nay, tôi chỉ tập trung vào việc mở quà của chị Cei mà bỏ quên bữa ăn lẫn giấc ngủ trưa. Những thứ được chứa đựng đằng sau lớp gói quà đều mang cảm giác quen thuộc, như thể tôi đã nghĩ về chúng trước đây rồi… Mở xong hộp quà cuối cùng chính là đỉnh điểm của sự ngượng ngùng về những mong muốn của tôi mấy năm về trước. Biết được khả năng ghi nhớ đáng sợ của chị Cei, tôi đỏ mặt đến tận mang tai khi nghĩ về những chuyện xấu hổ khác trong quá khứ mà chị có thể nhớ.
Một ngày sau đó, đến lượt tôi chào tạm biệt quán rượu, cũng là mái ấm chứa đựng bao kỉ niệm của hai chị em. Tôi biết rằng mình không nên nán lại lâu hơn nữa, bởi vậy tôi sẽ xuất phát sớm để có thể đuổi kịp chị Cei. Chú Hans chắc cũng ngán ngẩm việc chờ đợi rồi, lại còn gõ cửa phòng tôi lúc mặt trời còn chưa ló rạng nữa.
- Dậy để chào đón ông mặt trời nào, Levi!
- Dạ…
Tất cả hành trang đã được sắp xếp lại từ tối qua nên tôi không phải gấp gáp khi vừa mới dậy. Tôi thong thả nhìn lại những kỉ niệm gói gọn trong ba căn phòng nhỏ, lặng lẽ khắc tên của hai chị em trên lớp tường gỗ rồi bước xuống cầu thang. Trên đường đi tới cổng thành phố cùng chú Hans, tôi gửi lời tạm biệt tới mọi người xung quanh, hầu hết là khách quen của quán rượu.
- Celia cũng biết lựa đồ cho nhóc nhỉ? Nhìn mới mẻ hơn bộ đồ tiếp khách đó!
- Dạ…
Lúc này, diện mạo của tôi có phần khác hơn mọi ngày. Tôi đang khoác lên trang phục mạo hiểm giả gần giống với mơ ước của bản thân hồi nhỏ. Mặc dù nó trông chẳng đến nỗi vì đã được thiết kế một cách chuyên nghiệp nhưng tôi vẫn không khỏi cảm thấy xấu hổ một chút. Hi vọng trên đường đi, tôi sẽ gặp ít ánh mắt hơn trong lúc tập làm quen với vẻ bề ngoài mới.
Tại cổng thành phố, một chiếc xe ngựa đã chờ sẵn ở đó cùng với một người trung gian. Chú Hans phải hoàn thành vài thủ tục để chúng tôi có thể sử dụng phương tiện một cách hợp pháp. Thay vì nghỉ ngơi ở trong khoang, tính hiếu kỳ đã đưa tôi đến ghế ngồi bên cạnh tài xế Hans để có thể tận hưởng cảnh vật rõ hơn.
- Điểm đến của ta sẽ là Neveren- thành phố của những hầm ngục. Đi thôi!
- Đi thôi.
Cả hai chúng tôi đều háo hức cho chặng đường đầu tiên của chuyến phiêu lưu này. Mặc dù từng là một mạo hiểm giả, chú Hans có vẻ phấn khích hơn cả người mới này, cứ như đang sống lại một thời trẻ trung vậy. Những câu chuyện phiêu lưu của chú Hans không ngừng được tuôn ra, đè lên từng nhịp vó ngựa mà làm sống dậy lối mòn chỉ toàn đất và cỏ.
- Để ta nói cho mà biết về một cựu mạo hiểm giả nổi tiếng. Anh ấy từng được biết đến với kiếm pháp sánh ngang với những kiếm sĩ thời bấy giờ.
- Cháu đoán người đó tên là Hans đúng không?
- Haha, đúng rồi đó. Nhưng anh ấy đã không một mình vươn lên đỉnh cao. Cùng với một ma thuật sư trẻ mà tài năng, họ đã trở thành bộ đôi ăn ý về mọi mặt trên chiến trường.
- Có người chịu đồng hành chú Hans luôn à? Người đó là ai vậy?
- Này! Cháu tò mò về ả ma thuật sư đó hơn cả vị kiếm sĩ tài ba à?
- Đồng đội của chú Hans là nữ à? Không thể nào…
- Cái thằng… À, ta đến nơi rồi. May cho nhóc là ta chưa kịp thả giữa đường đó.
Chú Hans ra hiệu cho cặp ngựa rẽ khỏi lối mòn và tiến đến một khu vực bờ hồ khá rộng. Nhìn đống tàn lửa rải rác xung quanh, nơi này có vẻ là điểm tạm dừng khá phố biển của mạo hiểm giả. Hiện tại ánh nắng vẫn còn nương tay với chuyến đi, nên việc dựng lều không tốn quá nhiều công sức… của chú Hans trong khi tôi theo dõi cách làm. Tôi tính chui vào lều nghỉ ngơi, ngay lập tức bị chú Hans cốc vào đầu tôi bằng cán kiếm, nhắc lại mục đích của việc đến đây.
- Đi. Đâu. Vậy? Đến giờ luyện kiếm thực sự rồi, nhóc.
- Dạ…
- Từ giờ trở đi… hãy cho ta nghe từ sư phụ đi.
- Đã rõ, chú Hans.
*Cốc*
Đây không phải là lần đầu tôi được chú Hans hướng dẫn về cách dùng kiếm, nếu từng buổi cách nhau rất lâu cũng được tính trong thời gian ở thành phố Mestia. Thông thường, tôi luôn trốn được bằng việc phụ giúp chị Cei trong quán rượu nhưng giờ sẽ không thể tránh khỏi nó được nữa. Thái độ của tôi đối với kiếm thuật cũng đã thay đổi nhờ có mong muốn mài dũa bản thân.
Theo những bài học mà tôi từng chú ý lắng nghe ở chú Hans, kiếm thuật được chia thành ba thao tác cơ bản: Công Kích thiên về sức mạnh, Tốc Độ thiên về sự linh hoạt và Phòng Thủ thiên về sự vững vàng. Buổi huấn luyện đầu tiên của tôi bắt đầu với việc vung kiếm hơn trăm lần để làm quen với tư thế, lực vung, tần suất… Nghe thật đáng mong đợi, nhưng chưa được 100 lần vung thì cánh tay của tôi đã bắt đầu bỏ cuộc rồi. Tôi cố gắng giữ vững tư thế cơ bản mà vung kiếm- thân người thẳng, hai chân mở rộng bằng vai, hai tay nắm chặt lấy cán kiếm, mũi kiếm hướng lên trên. Thời gian duy trì thế đứng càng lâu, tôi càng bị chính cơ thể mình phản kháng trong từng hơi thở gấp gáp, với sợi dây thừng vô hình đang siết chặt lấy từng khớp tay để không thể tiếp tục vận động.
- Được bao nhiêu rồi, Levi?
- Đây là… cú vung… thứ… 100 ạ.
Bị chú Hans kiểm tra tiến độ luyện tập sau một hồi thư thả đi câu cá, tôi cố gắng vung thêm vài lần cho tròn con số trong khi trả lời. Chú Hans đi đến chỗ xe ngựa, rồi quay lại với một chai nước dành cho đứa học trò đang đẫm mồ hôi và một chai rượu cho bản thân.
- Vậy là tốt rồi, ta sẽ nghỉ…
- Dạ.
- …một lúc rồi tiếp tục nhé.
Mới vài giây trước, tôi đã có chút niềm tin ở hành động ân cần đến kì lạ của chú Hans để mà bị dập tắt ngay lập tức. Đây là hành hạ thân thể phải không? Ai luyện kiếm cũng sẽ phải trải qua điều này mỗi ngày à? Giá mà tôi đã đọc vài cuốn sách về kiếm thuật để làm rõ được sự điều độ trong chế độ luyện tập này…
Hình ảnh của chị Cei trong tâm trí đã động viên cho tôi cầm cự một khoảng thời gian lâu đến bất ngờ.
Kết quả là tôi đã vung thêm được gấp đôi số lần vung ban đầu trước khi lăn cả người trên bãi đất và thiếp đi giữa ban ngày.
Tôi tỉnh dậy trong cảm giác nhẹ nhõm trong tâm trí, nhưng toàn thân vẫn khá nhức nhối. Ký ức về những gì đã xảy ra trước khi ngất đi, tôi còn nhớ rõ. Lạ thay, hình ảnh đó đang được chiếu ngay trước mặt tôi qua một bong bóng nước. Tôi nhanh chóng nhận ra bản thân chưa trở về cõi thực vì cảm giác lơ lửng giữa một vùng biển trong vắt. Những quả bong bóng khác dần xuất hiện và bao quanh tôi, một số mang theo những ký ức quá khứ, một số chỉ xuất hiện màu đen như mực.
Và rồi, một tiếng rít vang vọng, phá vỡ đi sự tĩnh lặng. Lúc này, tôi cảm thấy rợn người, biết rằng bản thân vốn không hề cô đơn giữa chốn này. Những quả bong bóng đưa sự chú ý của tôi ra đằng sau, khiến lòng tôi như thắt lại trước sự hiện hữu khổng lồ, đang đè lấy cơ thể nhỏ bé này bằng một áp lực vô hình. Chỉ riêng cái đầu được lộ rõ đã đủ uy hiếp bất cứ ánh mắt nào hướng về nó, chưa kể đến cái hố đen đang khẽ mở vô số lưỡi gươm lởm chởm mọc lên đến tận bên trong. Thời gian và không gian bị mờ đi hoàn toàn khỏi cảm nhận của tôi, chỉ để lại tiếng rít phát từ thứ tồn tại ngoài sức tưởng tượng trộn lẫn cùng tiếng đập thình thịch ngày một rõ to bên trong tôi.
Tôi cứ nghĩ mình sẽ phải chịu đựng bản giao hưởng âm thanh ngột ngạt này cả ngày, nhưng hiện thực đã kéo tôi trở về một cách bất ngờ. Ánh nắng đã trở nên gay gắt hơn sau giấc ngủ ngắn của tôi, nhưng thân nhiệt của tôi đã được cứu sống nhờ căn lều dựng dưới tán cây. Ngoài chú Hans đang say giấc, tôi dụi dụi hai con mắt trước đĩa bánh mì hạnh nhân quen thuộc. Nếu đây là ảo ảnh tạo từ bệnh nhớ nhà thì mùi hương của nó quá chân thật.
Tôi vừa bóc từng miếng bánh mì mà ăn vừa thấy cảm kích với chú Hans- người duy nhất có thể đã mua nó trước khi lên đường. Dù hình ảnh trong giấc mơ vẫn chưa hề phai đi trong đầu tôi, bữa trưa ngọt miệng cùng tiếng ngáy kinh dị của chú Hans đã giúp phần nào xoa dịu cơn ám ảnh về thứ đó.
Buổi chiều lặp lại chu kì luyện kiếm tương tự, chỉ khác ở chỗ tôi biết được tiêu chí để cân bằng sức lực cho đến cuối buổi tập. Tuy vậy, thực tế là cơ thể tôi chưa thể làm quen với kiểu vận động này chỉ sau một buổi được. Điều duy nhất có sự thay đổi là tôi không còn cảm giác muốn ngất mà chỉ thấy mệt… rất mệt là đằng khác.
- Hộc… hộc…
Càng vung kiếm, tôi càng quên đi nghĩa lí của hành động hiện tại nhưng vẫn vô thức lặp lại nó. Nhưng cũng trong khoảnh khắc phân tâm đó, tôi cảm nhận được một sự bình yên lạ thường bao trùm lấy mình. Cơn đau nhức dường như tan biến, được thay vào đó bằng một cảm giác nhẹ tênh. Tôi như hòa mình vào từng nhịp dao động của thanh kiếm đến mức không muốn ngừng nghỉ. Sự uyển chuyển đến vô lí này bắt đầu khiến tôi tự tin nhưng cũng hoài nghi hơn, bởi xung quanh đang không còn chút động tĩnh nào.
- E… evi… Levi… Levi!
Đúng rồi, nãy giờ tôi lo tập trung vào thanh kiếm mà không biết chú Hans nãy giờ nói gì, không biết rằng cả cơ thể tôi đang bị bao bọc trong một quả bong bóng nước trong suốt. Nhận thức được tình hình thì tôi mới hết làm người cá mà cố gắng giãy giụa ra khỏi bong bóng bằng đôi tay đã lấy lại được sự ê ẩm. Nhưng càng cựa quậy để ra ngoài, một lực vô hình ở trung tâm càng kéo tôi trở lại, khiến tim tôi đập loạn nhịp, hơi thở gấp gáp đến nghẹt thở.
- Vuốt Hổ.
Chú Hans rút kiếm, làm xuất hiện ba đường kẻ trước mắt tôi xé rách thành bong bóng mà không cắt sâu vào bên trong, tạo ra những vết nứt lớn để phá vỡ nó và đưa tôi thoát ra an toàn. Lượng nước tràn vào phổi làm tôi phải ho sặc sụa trên nền đất ẩm ướt. Đó cũng là dấu hiệu để kết thúc ngày đầu luyện kiếm bất ổn của tôi.
Ánh hoàng hôn buông xuống nhanh hơn mọi khi, và nguồn sáng duy nhất cho chúng tôi thu nhỏ lại thành ngọn lửa đốt lên ở gần túp lều. Tôi vừa ngấu nghiến miếng thịt thỏ nướng mà chú Hans săn được, vừa nghe chú Hans căn dặn về những điều mà tôi đã biết rồi.
- …Và trong vòng một tháng luyện kiếm này, nhóc cũng lo mà luyện ma thuật ở mức căn bản nha. Ta sẽ kiểm tra thực lực của nhóc ở cả hai mảng.
- Chú Hans, về việc luyện ma thuật…
- Thì nhóc hãy tự lo chứ sao. Bộ nhóc nghĩ ta là ma thuật sư chắc.
- Dạ…
- Nhưng một điều ta biết chắc là nhóc nên học cách kiểm soát nguồn ma lực của bản thân. Điều này áp dụng cho cả kiếm thuật lẫn ma thuật nên ta sẽ hướng dẫn được đôi chút.
Chú Hans và tôi đã thống nhất sẽ chia đều thời gian trong một ngày để vừa luyện kiếm vừa tự học ma thuật. Sau khi no bụng bữa tối, tôi nhanh chóng vào khoang xe ngựa để chuẩn bị trước cho bài học ngày mai. Trong túi đồ cá nhân, tôi lấy ra một cuốn sổ cũ nhưng được bảo quản khá tốt. Đây chính là cẩm nang tự học ma thuật được soạn bởi chính tay chị Cei khi chị từng là một mạo hiểm giả trẻ. Thế là hình ảnh về một chị Cei nhiệt huyết, đôi mắt sáng ngời sau cặp kính, say mê khám phá thế giới, hình ảnh đó hiện rõ lên trong trí tưởng tượng của tôi.
Sự sống của ban ngày đang say giấc, chỉ riêng tôi đang lần đầu đắm mình trong thế giới huyền bí của ma thuật. Ánh đèn mờ được thắp lên cũng đủ chiếu sáng nét chữ viết tay trên những trang giấy ngả vàng.
Theo như lời giới thiệu của tác giả Celia, ma thuật được chia thành bốn hạng mục chính: Trượng, Kiếm, Chén và Sao.
Trượng là biểu tượng ma thuật của sự tương tác với thiên nhiên. Bằng trượng thuật, người dùng có thể tái hiện các yếu tố tự nhiên như đất, nước, gió, lửa và thậm chí tạo ra những hiện tượng hiếm có.
Kiếm là biểu tượng cho sức mạnh nhân tạo hòa quyện với ma lực của thiên tạo. Kiếm thuật kết hợp với ma thuật, tạo nên những khả năng chiến đấu vô cùng đa dạng và mạnh mẽ. Không chỉ kiếm mà mọi vũ khí cận chiến cũng như tầm xa đều có thể được “ma thuật hóa”.
Chén là biểu tượng cho sự dâng hiến và giao kết giữa hai bên với nhau. Bằng chén thuật, người dùng kết nối và lập nên khế ước với một thế lực có ma lực khác. Các điều kiện để lập khế ước khá phức tạp nên tôi sẽ để đó cho lần đọc sau vậy.
Cuối cùng là Sao, loại ma thuật bí ẩn chưa được khám phá hết, với những khả năng vượt ngoài sức tưởng tượng của thế giới này. Có rất ít ghi chép về sao thuật, và dấu hiệu nhận biết duy nhất là tính chất của ma thuật không thuộc ba loại nêu trên.
Với một người không biết mô tê gì về ma thuật thì cách giải thích của chị Cei giúp tôi nắm được rất nhanh những kiến thức này. Tiếp theo là cách để nhận biết loại ma thuật trội của bản thân. Thông thường, mọi người có thiên phú về một nhánh của một trong bốn loại, rồi dần dần phát triển thêm lĩnh vực khác. Tuy nhiên, có những trường hợp về cá nhân phát hiện ra tiềm năng ở hai hay thậm chí ba loại ma thuật.
Tôi lấy viên ma thạch rỗng có sẵn trong cuốn sổ, nắm chặt trong lòng bàn tay. Kể cả với người mới, nếu tập trung suy nghĩ vào viên đá đang cầm, một lượng ma lực sẽ được truyền tới viên đá và tạo ra một phản ứng. Kết quả của việc này sẽ là biểu tượng được xăm lên lòng bàn tay, thể hiện tiềm năng ma thuật của người dùng. Tôi mở mắt ra sau khi nhắm chặt như bàn tay trái, sửng sốt nhưng không thể lên tiếng giữa đêm khuya yên ắng.
Viên ma thạch đã in dấu cây trượng gỗ cùng thanh kiếm giao nhau trên lòng bàn tay, nghĩa là tôi khởi đầu bằng tiềm năng của Trượng lẫn Kiếm. Tin vui này làm tôi nắm chặt cả hai tay trong phấn khích, nhưng liệu tôi có nên đảm nhận cả hai con đường phát triển cùng một lúc không? Tôi khá lo ngại, dẫu vậy vẫn muốn thử lửa bằng quyết tâm nửa vời của hiện tại.
Chaporia
Bình Luận (0)