01
Xung quanh lập tức im lặng.
Có người nhận ra bầu không khí không ổn, nheo mắt trêu chọc:
“Tiểu Lâm, hai người quen nhau à?”
Chưa đợi Lâm Thính Niệm trả lời, tôi đã nghe Chu Tư Kỳ khẽ “ừ” một tiếng, bình thản giải vây:
“Trước đây từng học cùng một trường.”
Quả thực là vậy.
Khi đó, Chu Tư Kỳ và Lâm Thính Niệm đều là nhân vật nổi tiếng trong trường.
Người có ngoại hình đẹp lúc nào cũng rất được yêu mến.
Ngay cả mỗi lần tên họ xuất hiện trên tường tỏ tình cũng đều gây xôn xao.
Còn tôi thì vô cùng bình thường, là một cô gái ngoan đúng theo nghĩa thông thường.
Ngày nào cũng chỉ học hành, thi cử, ngoan ngoãn đến mức gần như chẳng có chút cảm giác tồn tại nào.
Vì thế bây giờ.
Ngay cả Chu Tư Kỳ cũng không nhận ra, thật ra tôi và anh cũng tốt nghiệp cùng khóa.
Sau khi hoàn thành quy trình lấy máu, đang chuẩn bị rời khỏi hàng.
Chu Tư Kỳ chợt dừng bước rồi bất ngờ lên tiếng:
“Vậy người năm đó…”
Lâm Thính Niệm dường như cuối cùng cũng hiểu ra.
Cô ấy nghĩ ngợi một chút, đôi mắt cong lên, mỉm cười đáp:
“Ừm, là em.”
02
Tôi không biết Chu Tư Kỳ có từng tặng bút máy cho người khác hay không.
Nhưng trước đây, anh thật sự đã tặng tôi một cây.
Giống hệt như vậy.
Không ai biết, tôi và Chu Tư Kỳ từng bí mật yêu nhau.
Khoảng thời gian đó áp lực học tập quá lớn, tôi luôn bị mất ngủ.
Sau khi nghe theo những lời khuyên thiếu đáng tin trên mạng, cuối cùng tôi lại nảy ra ý định với Chu Tư Kỳ.
Nghe nói nhà anh rất nghèo, trong nhà chỉ còn người bà đang mắc bệnh.
Đêm nào anh cũng trốn tiết tự học buổi tối để đi làm thêm, bộ đồng phục học sinh đã giặt đến bạc màu.
Nhưng anh thật sự quá đẹp trai, đứng giữa đám đông cũng vô cùng nổi bật.
Đúng lúc tôi lại là kiểu người rất nông cạn, chỉ nhìn mặt.
Ban đầu, tôi chỉ dùng tiền tiêu vặt thuê anh mỗi tối gọi thoại đọc công thức toán cho tôi nghe.
Hiệu quả vô cùng rõ rệt, tôi ngủ rất ngon.
Dần dần, chẳng biết từ lúc nào.
Ranh giới vốn rạch ròi giữa chúng tôi dường như cũng bắt đầu mất kiểm soát.
Mối quan hệ không thể công khai ấy kéo dài suốt ba năm.
Cho đến ngày kết thúc kỳ thi đại học, Chu Tư Kỳ, người luôn chiều theo mọi yêu cầu vô lý của tôi như “cho tôi nghe giọng anh”, “cho tôi xem cơ bụng”, chưa từng từ chối điều gì, lại khác thường nói muốn gặp tôi một lần.
Đêm hôm đó, nghe nói anh đã đứng đợi dưới mưa rất lâu.
Anh gửi cho tôi rất nhiều tin nhắn.
Từ “Có phải em bị chuyện gì làm lỡ mất rồi không?” đến “Anh sai rồi, em đừng bỏ anh.”
Tin nhắn cuối cùng cách đó tận mấy tiếng.
“Anh sẽ đi, em không cần phải trốn anh.”
Món quà đầu tiên anh tặng tôi, cũng là món quà cuối cùng.
Chính là cây bút máy ấy.
Nhưng sau nhiều năm.
Khi nhìn thấy cảnh anh nhận nhầm Lâm Thính Niệm, tôi vẫn không khỏi thất thần.
Thì ra Chu Tư Kỳ của năm ấy cũng từng tặng người khác một cây giống hệt sao?
Tôi khẽ cụp mắt.
Nhưng như vậy cũng tốt.
Nếu sớm biết anh đã có người mình thích.
Thì năm đó, lúc chặn mọi liên lạc rồi bỏ rơi anh, có lẽ tôi đã không day dứt đến thế.
03
Cả buổi sáng đều bận rộn lấy máu.
Thấy thời gian cũng gần đến giờ, trưởng khoa sắp xếp xong các mẫu máu rồi gọi mọi người cùng đi ăn trưa.
Nghe nói mấy ngày nay căn cứ huấn luyện có đợt huấn luyện đột xuất.
Vì thế mới nhờ bệnh viện tổ chức đội ngũ y tế đến khám sức khỏe định kỳ cho các phi công đang tại ngũ.
Vừa bước ra khỏi phòng lấy máu, tôi đã thấy có người dựa nửa người vào tường chặn đường ai đó, cúi đầu chăm chú xem thứ gì trong tay.
Ánh sáng lúc sáng lúc tối khiến người khác không nhìn rõ vẻ mặt anh.
Đường nét gương mặt của Chu Tư Kỳ quá mức xuất sắc.
Đến mức tất cả mọi người vẫn còn nhớ màn gặp lại đầy mập mờ và đẹp đẽ giữa anh và Lâm Thính Niệm cách đây không lâu.
Thấy Lâm Thính Niệm đỏ bừng vành tai, lúng túng không biết nói gì, trưởng khoa hiểu ý liền hào phóng vẫy tay để cô ấy đi.
Lúc này đồng nghiệp mới như phát hiện ra điều gì, khẽ kinh ngạc:
“Trẻ thật đấy, hai gạch một sao.”
Ánh mắt tôi dừng trên quân hàm trên vai Chu Tư Kỳ.
Hai gạch một sao là cấp bậc thiếu tá.
Mới bảy năm mà thôi, quả thực còn rất trẻ.
Tôi nhìn thấy Chu Tư Kỳ đứng thẳng người, hơi cúi đầu nói gì đó với Lâm Thính Niệm vừa chạy đến.
Hai người trông thật xứng đôi.
Tôi lặng lẽ thu hồi ánh mắt.
Đột nhiên cũng chẳng còn muốn nhìn tiếp nữa.
Chỉ yên lặng đi theo trưởng khoa và đồng nghiệp ra ngoài.
Lúc lướt qua vai Chu Tư Kỳ, một cơn gió khẽ thổi qua.
Không hiểu sao tôi lại nhớ đến một chuyện cũ hồi còn đi học.
Khi đó khắp nơi đều đồn rằng Chu Tư Kỳ đang yêu.
Trên tường tỏ tình của trường, có người còn mở một bài đăng bình chọn, đoán xem người đó là ai.
Bình luận có nhiều lượt thích nhất chính là Lâm Thính Niệm.
Khi ấy tôi vẫn còn chút bướng bỉnh, mang theo bí mật chỉ mình biết sự thật, dùng tài khoản phụ gõ tên mình lên.
Tống Sương Ninh.
Nhưng bình luận ấy nhanh chóng bị đẩy chìm xuống.
Còn có người tập trung chế giễu tôi.
“Đừng đùa nữa, một cô gái ngoan chỉ biết cắm đầu học như thế sao có thể yêu sớm được?”
Thấy chưa.
Ngay cả khi tôi nói thật cũng chẳng ai tin.
Nhưng thật ra, có lẽ ngay từ đầu tôi và Chu Tư Kỳ vốn đã không xứng đôi.
Dù sao anh ở bên tôi vì tiền, còn tôi chỉ vì áp lực.
Giữa chúng tôi, chẳng qua chỉ là một cuộc giao dịch.
Đồng nghiệp bên cạnh đã đổi sang chủ đề khác, bàn tán rằng món sườn sốt chua ngọt ở căn tin này rất ngon, còn hỏi có cần lấy giúp tôi một phần không.
Tôi gạt hết những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu đi.
Khẽ lắc đầu, mỉm cười đáp:
“Tôi không thích đồ quá ngọt.”
Tôi không thích đồ quá ngọt, cũng không thích những thứ giống người khác.
Nếu sớm biết Chu Tư Kỳ đã có người mình thích, năm đó tôi sẽ không chủ động trêu chọc anh.
Nếu sớm biết anh từng tặng người khác một cây bút giống hệt, thì đêm mưa ấy tôi đã không đội mưa, mò mẫm từng chút một trên sân thượng để tìm nó.
Tôi sẽ vứt nó đi.
04
Tôi vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì thấy Lâm Thính Niệm bưng khay cơm đi tới.
Thấy cô ấy chỉ có một mình, đồng nghiệp theo bản năng hỏi Chu Tư Kỳ đâu.
Cô ấy miễn cưỡng cười, giải thích:
“Anh ấy có đợt huấn luyện khẩn cấp nên đi trước rồi.”
Nhưng tôi vẫn không tránh khỏi việc nghe thấy giữa những lời hóng chuyện của đồng nghiệp, Lâm Thính Niệm ngượng ngùng trả lời đủ thứ liên quan đến Chu Tư Kỳ.
Tôi không lên tiếng.
Chỉ lặng lẽ tăng tốc ăn cơm.
Cho đến khi nuốt xong miếng cuối cùng, tôi chào trưởng khoa và đồng nghiệp, chuẩn bị về trước để kiểm tra thiết bị sẽ dùng vào buổi chiều.
Chưa kịp đứng dậy.
Một chàng trai bị bạn mình đẩy mấy bước, đi đến trước mặt tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)