Vành tai cậu ấy hơi đỏ, cả người căng cứng, trông vô cùng hồi hộp:

“…Xin lỗi đã làm phiền, em có cơ hội làm quen chị không?”

Tôi khựng lại một chút.

Thành thạo giơ điện thoại lên, bình tĩnh đáp:

“Xin lỗi, điện thoại tôi hết pin rồi.”

Ai cũng nhìn ra đây chỉ là cái cớ, cậu ấy lúng túng liên tục xua tay, nói không sao.

Nhưng đúng lúc ấy, điện thoại tôi lại có cuộc gọi đến.

Màn hình vốn đen kịt lập tức sáng lên.

Bầu không khí trong phút chốc trở nên vô cùng ngượng ngùng.

Thấy vậy, Lâm Thính Niệm bật cười thành tiếng, cô ấy ngắt cuộc gọi rồi nửa đùa nửa thật nói:

“Xin lỗi nhé, vừa nãy hình như tôi lỡ tay bấm nhầm.”

“Có điều mắt nhìn của Sương Ninh từ trước đến giờ rất cao, chắc cũng không để mắt đến…”

Có lẽ cũng tự biết mình lỡ lời, giọng cô ấy bỗng ngừng bặt đầy bối rối.

Từ trước đến nay, tôi và Lâm Thính Niệm chỉ là người quen xã giao, luôn nước sông không phạm nước giếng.

Không hiểu vì sao hôm nay cô ấy lại có ác ý với tôi như vậy.

Tôi không để ý đến cô ấy.

Chỉ ngay trước mặt mọi người, chặn rồi xóa luôn phương thức liên lạc của cô ấy.

Tôi vẫn mỉm cười rất nhã nhặn với cô ấy, chậm rãi nói:

“Không sao.”

“Nhưng lúc phẫu thuật thì tuyệt đối đừng lỡ tay nữa.”

“Với mối quan hệ xã giao hời hợt giữa chúng ta, sau này có việc thì cứ liên hệ trong nhóm công việc là được.”

Thấy cô ấy nhẫn nhịn đến mức sắc mặt không được tốt, tôi nhìn sang chàng trai bên cạnh rồi nghiêm túc giải thích:

“Trước đây tôi từng quen một phi công quân sự.”

“Lúc chia tay xảy ra khá nhiều chuyện không vui, nên để lại bóng ma tâm lý.”

“Vừa rồi chỉ là phản ứng theo bản năng, không phải vấn đề của em, xin lỗi.”

Chàng trai vội vàng quét mã QR tôi vừa mở, đôi mắt sáng lấp lánh, ôm điện thoại nhỏ giọng nói cảm ơn tôi.

Tôi mỉm cười rồi định rời đi.

Vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Chu Tư Kỳ đang đứng cách đó không xa.

Thần sắc anh hờ hững, ánh mắt nhìn tôi mang theo vẻ suy tư.

Không biết anh đã đứng đó nhìn bao lâu rồi.

05

Buổi chiều là các hạng mục kiểm tra thông thường.

Do thiếu nhân lực, trưởng khoa tạm thời điều tôi sang Trung tâm Giám định Huấn luyện để hỗ trợ, tiện thể học hỏi, trao đổi kinh nghiệm.

Do cường độ huấn luyện rất cao nên số phi công phải ngừng bay vì rối loạn tâm lý hoặc các bệnh về cột sống cổ, cột sống thắt lưng không hề ít.

Tôi vừa từ chối đơn xin trở lại bay của một bệnh nhân bị thương, thì người tiếp theo bước vào lại đứng mãi trước cửa, không lên tiếng.

Tôi ngẩng đầu, đang định nói chuyện.

Nhưng vừa nhìn thấy người tới, tôi bỗng khựng lại.

Là Chu Tư Kỳ.

Tôi mím môi, hỏi:

“Trước đây anh bị khó chịu ở đâu?”

Chu Tư Kỳ hờ hững đáp mấy chữ:

“Cột sống thắt lưng.”

Ngòi bút trong tay tôi chợt khựng lại.

Theo bản năng, tôi nhìn về phía eo của Chu Tư Kỳ.

Trông vẫn rất bình thường.

Không ngờ mới chỉ qua bảy năm ngắn ngủi.

Mà eo của Chu Tư Kỳ đã không ổn rồi.

Nghĩ đến cường độ huấn luyện thường ngày của họ và chồng hồ sơ đánh giá dày cộp trước mắt.

Ánh mắt tôi nhìn Chu Tư Kỳ vừa tiếc nuối vừa đồng cảm.

Dường như nhìn thấu suy nghĩ của tôi, Chu Tư Kỳ chậm rãi nói nốt nửa câu sau:

“Không phải tôi.”

Anh kéo người bị thương đi cùng mình ra.

“Là cậu ấy.”

Người bị thương run run ngồi xuống trước bàn, liên tục gật đầu:

“Đúng đúng, là tôi.”

“Bác sĩ, tôi còn phải ngừng bay bao lâu nữa?”

Tôi xem qua báo cáo kiểm tra anh ấy đưa.

Thoát vị đĩa đệm cột sống thắt lưng, sau điều trị bảo tồn đã hơn một tháng không còn triệu chứng.

Tôi uyển chuyển nói:

“Nếu hồi phục tốt thì vẫn cần theo dõi dưới mặt đất thêm ba tháng.”

“Chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn, ba tháng sau nếu kiểm tra thể lực chuyên môn và hình ảnh học đều đạt yêu cầu thì hãy nộp đơn xin trở lại bay.”

Người đó thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy cảm ơn rồi đi ra ngoài.

Tôi nghe thấy anh ấy nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Tôi đã nói với cậu là hai hôm trước hỏi rồi mà.”

“Không hiểu hôm nay cậu nổi điên cái gì, cứ nhất quyết kéo tôi tới hỏi thêm lần nữa.”

Lời còn chưa dứt, anh ấy khó hiểu quay đầu lại, kinh ngạc phát hiện Chu Tư Kỳ vẫn chưa đi theo.

Tôi ngẩng đầu nhìn Chu Tư Kỳ vẫn đứng yên trước bàn, không nhúc nhích nửa bước.

“Còn chuyện gì nữa sao?”

Chu Tư Kỳ bỗng cười khẽ.

“Quả thật có một chuyện.”

Ánh mắt anh dừng trên bảng tên trước ngực tôi.

Lơ đãng ngừng lại, hàng mi cũng khẽ cụp xuống.

“Tôi nghe nói bác sĩ Tống cũng tốt nghiệp Trường Trung học Phổ thông trực thuộc thành phố Giang?”

Tinh thần tôi lập tức căng lên.

Trong đầu thấp thoáng xuất hiện một suy đoán.

Chu Tư Kỳ đột nhiên tìm tôi.

…Chẳng lẽ là muốn báo thù thay Lâm Thính Niệm?

06

Tôi không nhịn được liếc anh mấy lần, cẩn thận hỏi ngược lại:

“Ai nói với anh?”

Chu Tư Kỳ bỗng cười.

Anh giơ điện thoại lên, ảnh thẻ của tôi trên trang giới thiệu nhân sự của bệnh viện lướt qua rất nhanh.

Anh không trả lời thẳng, chỉ nói:

“Tình cờ nhìn thấy.”

Tôi mím môi.

Thật ra tôi đoán được đó tuyệt đối không phải ngẫu nhiên.

Không ai rảnh đến mức lên trang web bệnh viện để tìm người cả.

Có lẽ Chu Tư Kỳ chỉ muốn tìm hiểu thêm về Lâm Thính Niệm.

Nên mới vào trang web của bệnh viện.

Thuận tiện nhìn thấy tôi, chỉ vậy mà thôi.

Nhưng anh nhất định sẽ thất vọng.

Bởi vì Lâm Thính Niệm chỉ là bác sĩ thực tập.

Tên cô ấy sẽ không xuất hiện trên trang đó.

Hoặc cũng có thể anh muốn trút giận thay Lâm Thính Niệm, người đã phải nhịn nhục vào buổi trưa.

Cho nên mới cố ý tìm tên tôi rồi đến cảnh cáo tôi.

Giống như bây giờ.

Tôi nghe Chu Tư Kỳ hỏi:

“Rõ ràng cùng khóa tốt nghiệp, lúc lấy máu trước đó tại sao em không nói?”

Tôi khó hiểu nhìn anh:

“Tại sao tôi phải nói?”

Lẽ nào lúc hai người nhận lại nhau còn cần tôi đứng ra làm chứng sao?

Chu Tư Kỳ nói:

“Lúc còn đi học em từng nghe tên tôi chưa? Em với Lâm Thính Niệm…”

Tôi cắt ngang:

“Chưa từng nghe. Không thân.”

Cho nên muốn hỏi tin tức của cô ấy thì đừng tìm tôi.

Người bị thương đứng bên cạnh nghe hết cuộc trò chuyện, ngơ ngác nhìn Chu Tư Kỳ rồi lại nhìn tôi.

Anh ấy lau mặt một cái, bừng tỉnh đại ngộ, hai mắt sáng lên:

“Hai người… quen nhau à?”

“Bác sĩ Tống, vậy đơn xin của tôi…”

Tim tôi thắt lại, gần như theo phản xạ phủ nhận:

“Không quen.”

Sau đó tôi bỗng hiểu ra.

Có lẽ chuyện Chu Tư Kỳ tìm tôi vốn không hề phức tạp như tôi nghĩ.

Biết đâu Chu Tư Kỳ chỉ muốn giúp bạn mình tạo quan hệ để được trở lại bay trái quy định.

Tôi im lặng một lúc rồi lạnh lùng nói:

“Đừng nghĩ nữa, không thể đâu.”

Để tránh anh nảy sinh ý đồ gì khác, tôi lập tức viết thông báo yêu cầu người đó phải nghỉ đủ ba tháng.

Còn đặc biệt sang nhờ trưởng khoa bên cạnh đóng dấu đỏ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...