Quay đầu lại thì thấy người kia ôm tờ giấy, lặng lẽ rơi nước mắt, ngơ ngác nói nốt nửa câu sau.

“Trời đất chứng giám, tôi thật sự trong sạch, thanh bạch, chẳng hề nghĩ gì cả.”

“Tôi chỉ muốn hỏi lần sau nộp đơn có còn do bác sĩ Tống thẩm định không…”

Tôi: “…”

Thì ra thành ngữ còn có thể dùng như vậy sao?

Thấy đã đến giờ tan làm, trong phòng khám cũng không còn bệnh nhân mới.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Ngay trước mặt Chu Tư Kỳ, tôi bình tĩnh tắt chuông báo thức rồi chuẩn bị rời đi.

Lúc lướt qua anh, Chu Tư Kỳ bỗng gọi tôi lại.

“Bác sĩ Tống.”

Tôi nghe giọng anh khựng lại một chút, ánh mắt nhìn tôi đầy ý vị khó hiểu.

Anh nói:

“Hẹn gặp lại.”

Tôi chần chừ một chút, cuối cùng vẫn không đáp.

Với người như Chu Tư Kỳ, gặp bác sĩ thường đồng nghĩa với thương tích.

Đồng nghĩa với việc bao năm cố gắng phải mang gánh nặng vì chấn thương.

Đồng nghĩa với việc tiền đồ rộng mở nhưng lại buộc phải từ bỏ điều gì đó.

Đối với anh, gặp bác sĩ cũng chẳng phải chuyện gì tốt đẹp.

Vậy nên…

Đừng gặp lại nữa.

Tôi không quay đầu, chậm rãi đi xa dọc theo hành lang dài.

Ánh đèn huỳnh quang trên đầu phản chiếu xuống nền gạch trắng chói mắt.

Khiến người ta bỗng thấy đầu óc choáng váng, mắt cay xè đến đau nhức.

Cho đến khi quay lại phòng khám của đồng nghiệp, nghe thấy tiếng cười nói của mọi người.

Tôi chớp chớp đôi mắt khô khốc, lấy lại tinh thần.

Lúc ấy mới chợt nhớ ra.

Trên bảng giới thiệu nhân sự của bệnh viện chỉ ghi trường đại học và cao học của tôi.

Hoàn toàn không hề có thông tin tôi từng học tại Trường Trung học Phổ thông trực thuộc thành phố Giang.

Tôi bị lừa rồi.

Vừa rồi Chu Tư Kỳ chỉ đang gài tôi mà thôi.

07

Không biết có phải vì thời tiết đột ngột trở lạnh hay không, tối hôm đó về nhà tôi liền phát sốt.

Suốt mấy ngày sau, tôi xin nghỉ bệnh, không đến căn cứ nữa.

Việc khám sức khỏe cho các phi công tại ngũ vẫn còn mấy hạng mục chưa hoàn thành.

Nghe nói Lâm Thính Niệm làm việc vô cùng tích cực, trưởng khoa dứt khoát để cô ấy thay thế tôi.

Trong lúc sốt mê man, thỉnh thoảng tôi cũng nhớ đến Chu Tư Kỳ.

Nhưng nghĩ suốt mấy ngày liền, tôi vẫn không hiểu rốt cuộc vì sao anh lại gài tôi như vậy.

Thế là dứt khoát gạt sang một bên, không nghĩ nữa.

Đến khi quay lại bệnh viện thì đã là một tuần sau.

Đội ngũ y tế cũng đã hoàn thành nhiệm vụ, trở về bệnh viện chính.

Tôi còn chưa kịp đội mưa ra ngoài thì trưởng khoa gọi điện, bảo tôi mang bằng tốt nghiệp và toàn bộ hồ sơ lên tầng mười của bệnh viện.

Mấy hôm trước cô ấy từng xin bản điện tử của tôi, khi ấy tôi chẳng hiểu chuyện gì, chỉ ngoan ngoãn gửi đi, cũng không nghĩ nhiều.

Vừa bước ra khỏi thang máy, tôi đã thấy mọi người đang vây quanh một phòng bệnh.

Thấy tôi đến, trưởng khoa vẫy tay gọi:

“Tiểu Tống, qua đây xem bệnh nhân này.”

Trưởng khoa từng là giảng viên hướng dẫn của tôi.

Từ trước khi tốt nghiệp, cô ấy đã thường xuyên để tôi phân tích bệnh án.

Tôi xem qua hồ sơ của bệnh nhân.

Người cao tuổi bị ngã, đau dữ dội vùng hông trái.

Chẩn đoán ban đầu là gãy liên mấu chuyển xương đùi trái.

Không biết ai lập hồ sơ này, làm rất sơ sài.

Không hề ghi tiền sử bệnh cũng như thuốc dị ứng.

Tôi hỏi từng mục với người nhà bệnh nhân rồi bổ sung đầy đủ.

Đến khi nghe về tiền sử bệnh thì khựng lại một chút.

Sau đó trình bày chẩn đoán của mình với trưởng khoa:

“Xét đến việc bệnh nhân có tiền sử nhồi máu não, tôi đề nghị phối hợp phẫu thuật cùng khoa Ngoại Thần kinh.”

Trưởng khoa gật đầu, vui mừng nói:

“Rất tốt, giống hệt suy nghĩ của cô.”

Cô ấy bảo người nhà đưa bệnh nhân đi làm các xét nghiệm trước phẫu thuật.

Mọi việc tiếp theo nhanh chóng được sắp xếp ổn thỏa.

Chỉ có Lâm Thính Niệm đứng bên cạnh là sắc mặt trở nên khó coi khi nghe những lời đó.

Triệu Thư Nghiên ghé sát tai tôi, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Bệnh nhân này được đưa vào ngay trước buổi giao ban sáng nay.”

“Kia, bệnh án đó chính là Lâm Thính Niệm làm.”

…Chẳng trách từ nãy đến giờ cô ấy cứ trừng mắt nhìn tôi.

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ hơn lại là Triệu Thư Nghiên.

Cô ấy vào bệnh viện cùng năm với tôi, ngày thường luôn tỏ ra kiêu ngạo, cũng chẳng mấy khi để ý đến tôi.

Không ngờ hôm nay lại chủ động bắt chuyện.

Tôi nghe cô ấy nói tiếp:

“Tống Sương Ninh, cậu có biết mình bị người ta nặc danh tố cáo không?”

Tôi ngơ ngác.

Chưa kịp hỏi thêm thì trưởng khoa đã gọi tôi tới.

“Đã mang hồ sơ tới chưa?”

Tôi gật đầu, lấy túi hồ sơ trong ba lô đưa cho trưởng khoa.

Trưởng khoa đưa bản gốc cho mọi người chuyền tay xem, rồi bảo người in thêm một bản dán lên bảng thông báo.

Cô ấy nói:

“Mấy hôm trước, bệnh viện nhận được đơn tố cáo nặc danh cho rằng bác sĩ Tống được tuyển dụng trái quy định.”

“Trong thời gian học đại học, bác sĩ Tống đã hoàn thành đủ tín chỉ trước hạn, học vượt cấp và tham gia đào tạo nội trú sớm, toàn bộ thủ tục của trường đều đầy đủ.”

“Giảng viên hướng dẫn bậc đại học và cao học của cô ấy đều là tôi.”

“Sau khi tốt nghiệp, chính viện trưởng trực tiếp tuyển cô ấy vào bệnh viện chúng ta.”

“Hoàn toàn không tồn tại chuyện tuyển dụng trái quy định. Một lát nữa toàn bộ hồ sơ cũng sẽ được in ra công khai.”

Lúc này tôi mới biết, thì ra trong những ngày mình bị bệnh đã xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Sau cuộc họp, Triệu Thư Nghiên kéo tôi lại, thì thầm hỏi có phải tôi đắc tội với ai không.

Tôi nghĩ một lúc.

Những bệnh nhân gần đây đều rất ôn hòa, biết điều.

Tôi không nghĩ ra là ai, cũng không muốn tùy tiện nghi ngờ người khác, nên lắc đầu.

Ai ngờ cô ấy lại nhìn tôi đầy vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, rồi bất ngờ gọi Lâm Thính Niệm lại.

“Tiểu Lâm, nghe nói cậu với Sương Ninh học cùng một trường cấp ba.”

“Học vượt cấp cơ đấy, giỏi thật.”

“Sương Ninh hồi cấp ba chắc học rất giỏi nhỉ?”

Nụ cười trên mặt Lâm Thính Niệm cứng đờ, miễn cưỡng gật đầu.

“…Đúng vậy.”

Quả thực là vậy.

Khi ấy mỗi lần kiểm tra, tôi đều bỏ xa người đứng thứ hai mấy chục điểm.

Sau này dần dần có người chua ngoa nói tôi chỉ biết cắm đầu học.

Đợi đến khi Lâm Thính Niệm luống cuống bỏ đi, Triệu Thư Nghiên mới mạnh tay vỗ vào lưng tôi một cái.

Thấy tôi bị vỗ đến loạng choạng, cô ấy hài lòng hừ lạnh rồi thong thả rời đi.

“Lần sau biết mà đề phòng người khác đi.”

“Hôm tôi đến tìm viện trưởng, chính mắt tôi còn thấy cô ta lén nhét thư vào hòm góp ý.”

“Đừng để bị người ta bán rồi còn giúp họ đếm tiền.”

08

Có bị Lâm Thính Niệm bán hay không thì tôi không biết.

Nhưng tối hôm đó, chính tôi lại tự bán mình.

Mưa lớn kéo dài nhiều ngày.

Khu vực gần ngoại ô xảy ra sạt lở đất.

Thành phố khẩn cấp tổ chức đội cứu hộ tham gia công tác cứu nạn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...