Vậy mà khi anh ta lừa tôi, anh ta lại tự tin đến mức nghĩ tôi sẽ mãi mãi không phát hiện.
Tôi hỏi:
“Ăn cơm chưa?”
“Ăn rồi, cơm tập huấn bình thường lắm, vẫn không ngon bằng em nấu.”
Tôi nghe thấy phía đầu dây bên kia vang lên tiếng phụ nữ cười rất khẽ.
Tiếng cười ấy vừa mềm vừa ngọt.
Cách điện thoại cũng nghe ra được sự đắc ý.
Tôi rũ mắt, cho cà chua vào nồi.
“Vậy anh nhớ ăn đúng bữa.”
“Biết rồi, vợ à.”
Anh ta dừng một chút.
Rồi như vô tình nói:
“Đúng rồi, đợt này anh đi gấp quá, trong thẻ không còn bao nhiêu tiền. Em chuyển cho anh ít tiền tiêu vặt được không? Bên này thỉnh thoảng có hoạt động giao lưu, anh không muốn quá khó coi.”
Tôi cầm muôi khuấy canh.
Hơi nóng bốc lên trước mặt, che đi nụ cười lạnh trong mắt tôi.
“Anh muốn bao nhiêu?”
“Không cần nhiều đâu, năm mươi nghìn là được.”
Năm mươi nghìn.
Một câu nói nhẹ như lông hồng.
Như thể anh ta chỉ xin tôi năm mươi tệ để mua chai nước.
Tôi đặt muôi xuống.
“Được. Lát nữa em chuyển.”
Giọng Hạ Cảnh Thâm lập tức vui vẻ hơn.
“Vợ anh tốt nhất.”
Tôi đáp rất khẽ:
“Ừ.”
Sau khi cúp máy, tôi mở app ngân hàng.
Chuyển cho anh ta đúng năm mươi nghìn.
Nhưng không phải tài khoản riêng của anh ta.
Mà là thẻ phụ trước đây tôi mở cho anh ta, gắn với tài khoản giám sát chi tiêu.
Mỗi khoản tiêu dùng.
Mỗi cửa hàng.
Mỗi khách sạn.
Mỗi vé máy bay.
Đều sẽ gửi thông báo về điện thoại của tôi.
Hạ Cảnh Thâm không biết.
Trước kia tôi không xem, không phải vì tôi ngốc.
Mà vì tôi tin anh ta.
Bây giờ tôi xem, không phải vì tôi còn quan tâm.
Mà vì tôi muốn anh ta tự tay viết từng dòng chứng cứ phạm lỗi của mình.
Đúng mười một giờ đêm hôm ấy, điện thoại tôi rung lên.
Một giao dịch ba mươi tám nghìn tệ.
Khách sạn Hải Nguyệt, Tam Á.
Phòng tổng thống hướng biển, đặt trước mười đêm.
Tôi nhìn dòng thông báo ấy, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Hạ Cảnh Thâm à.
Anh đúng là chưa bao giờ khiến tôi thất vọng.
Ngay cả khi tự đào mồ ch/ôn mình, anh cũng đào rất chăm chỉ.
Ba ngày sau, Phương Hoài gửi cho tôi tập tài liệu đầu tiên.
Trong đó có ảnh Hạ Cảnh Thâm và Đinh Vy cùng xuống máy bay.
Ảnh hai người nắm tay đi vào khách sạn.
Ảnh Đinh Vy khoác áo sơ mi của Hạ Cảnh Thâm, đứng ngoài ban công phòng tổng thống chụp ảnh.
Ảnh Hạ Cảnh Thâm cúi đầu hôn cô ta trước cửa nhà hàng hải sản.
Còn có cả bản sao lịch sử đặt phòng.
Hai người dùng giấy tờ thật check-in.
Quan hệ ghi chú là “vợ chồng”.
Tôi mở từng tấm ảnh.
Nhìn rất kỹ.
Không phải vì đau lòng.
Mà vì tôi muốn nhớ rõ bộ dạng sung sướng của bọn họ vào lúc giẫm lên lòng tin của tôi.
Phương Hoài gọi điện đến.
“Cô Thẩm, hiện tại chứng cứ ngoại tình đã khá rõ, nhưng nếu muốn đánh mạnh hơn, tốt nhất nên chứng minh anh ta dùng tài sản chung trong hôn nhân để chi tiêu cho người thứ ba.”
Tôi nói:
“Tôi có sao kê thẻ phụ.”
“Vậy thì dễ rồi.”
Ông ấy dừng lại, giọng bình thản.
“Còn một chuyện nữa. Người phụ nữ tên Đinh Vy kia không chỉ đi du lịch với chồng cô.”
“Tôi phát hiện cô ta gần đây đang chuẩn bị tham gia cuộc thi thiết kế Ánh Kim.”
Đầu ngón tay tôi khựng lại.
Cuộc thi Ánh Kim.
Đó là cuộc thi thiết kế nội thất có tiếng trong ngành.
Năm nay, công ty tôi cũng có dự án tham gia.
Tôi phụ trách duyệt bản cuối.
Tôi hỏi:
“Cô ta dùng tác phẩm gì?”
“Hiện tại chưa lấy được bản hoàn chỉnh, nhưng tôi tìm được vài bức ảnh cô ta đăng trong nhóm kín.
Cô Thẩm, cô xem thử.”
Mấy giây sau, điện thoại tôi nhận được ảnh.
Chỉ liếc một cái, ánh mắt tôi lập tức lạnh xuống.
Đó là bản phác thảo concept tôi từng bỏ trong máy tính cá nhân.
Tên dự án là “Tái Sinh”.
Ban đầu tôi định dùng nó để tham gia một triển lãm cá nhân, sau đó vì lịch công việc dày quá nên tạm gác lại.
Bản phác thảo ấy chưa từng công khai.
Ngoại trừ tôi, chỉ có một người từng nhìn thấy.
Hạ Cảnh Thâm.
Một tháng trước, anh ta nói máy tính của mình hỏng, muốn mượn laptop của tôi xử lý tài liệu.
Tôi lúc ấy còn đang tăng ca, liền đưa mật khẩu cho anh ta.
Hóa ra không phải vô tình.
Hóa ra từ lúc đó, anh ta đã bắt đầu dọn đường cho Đinh Vy.
Tôi phóng to bức ảnh.
Đinh Vy chụp rất khéo, chỉ lộ một góc bản thảo.
Nhưng tôi vẫn nhận ra được.
Từng đường cong.
Từng khoảng trống.
Từng tỷ lệ ánh sáng.
Đều là thứ tôi thức trắng ba đêm để chỉnh ra.
Hạ Cảnh Thâm không chỉ phản bội hôn nhân của tôi.
Anh ta còn muốn dùng máu thịt nghề nghiệp của tôi để nuôi người phụ nữ khác.
Tôi nắm điện thoại rất chặt.
Móng tay gần như cắm vào lòng bàn tay.
Một lúc sau, tôi nói:
“Ông Phương, tiếp tục theo dõi.”
“Ghi lại toàn bộ quá trình cô ta sử dụng bản thiết kế này.”
“Càng đầy đủ càng tốt.”
Phương Hoài đáp:
“Hiểu rồi.”
Sau khi cúp máy, tôi ngồi trước bàn làm việc suốt một đêm.
Tôi mở ổ cứng dự phòng.
Tìm lại toàn bộ file gốc của “Tái Sinh”.
Bản phác thảo đầu tiên.
Bản sửa lần thứ hai.
Bản dựng 3D.
Thời gian tạo file.
Lịch sử chỉnh sửa.
Email tôi từng tự gửi để lưu bản quyền.
Tất cả đều còn nguyên.
Tôi đóng gói toàn bộ, gửi cho Chu Nghiễn Bạch.
Anh ấy nhắn lại rất nhanh:
“Việc này có thể đánh thành hai hướng. Một là ly h*ôn và truy hoàn tài sản. Hai là xâm phạm quyền tác giả, cạnh tranh không lành mạnh.”
Tôi nhìn màn hình.
Chỉ đáp một chữ:
“Đánh.”
Từ ngày hôm đó, tôi bắt đầu sống như chưa từng phát hiện bất cứ chuyện gì.
Mỗi tuần, Hạ Cảnh Thâm vẫn gọi về cho tôi một lần.
Mỗi lần đều nói mấy câu giống nhau.
“Bên này quản lý nghiêm quá.”
“Anh nhớ em lắm.”
“Đợi anh về, anh đưa em đi ăn món em thích.”
“Vợ à, em nhớ chăm mẹ giúp anh.”
Tôi cũng đáp rất ngoan.
“Ừm.”
“Em biết.”
“Anh yên tâm.”
Tôi vẫn chuyển tiền thu0c cho mẹ Hạ đúng hạn.
Vẫn đặt lịch xét nghiệm cho bà ta.
Vẫn gửi thực phẩm dinh dưỡng qua.
Nhà họ Hạ vì vậy càng không nghi ngờ gì.
Mẹ Hạ còn gọi điện cho tôi khoe khoang.
“Niệm Sơ à, con đúng là có phúc mới gả được cho Cảnh Thâm nhà chúng ta. Nó sắp thăng chức rồi, sau này con cứ chờ hưởng phúc đi.”
Tôi vừa xem báo cáo công việc vừa nghe bà ta nói.
“Vâng.”
Bà ta lại thở dài, như thể ban ân.
“Phụ nữ ấy mà, kiếm tiền giỏi cũng không bằng gả tốt. Con bây giờ lo cho nhà họ Hạ chúng ta, sau này mẹ sẽ nhớ công con.”
Tôi suýt bật cười.
Nhớ công tôi?
Bốn năm nay, bà ta nhớ công tôi bằng cách nào?
Bằng việc trước mặt họ hàng nói tôi không biết sinh con?
Bằng việc chê tôi bận công việc, không đủ hiền thục?
Hay bằng việc mỗi tháng tiêu bốn mươi nghìn tiền thu0c của tôi, rồi quay đầu trách tôi không tự tay nấu canh mang đến?
Tôi nói:
“Mẹ giữ gìn sức khỏe.”
Bà ta lập tức sửa giọng:
“Con gọi ai là mẹ đấy? Nghe xa lạ quá. Phải gọi mẹ chồng cho thân.”
Tôi khẽ mỉm cười.
Chaporia
Bình Luận (0)