“Vâng, bác gái.”

Đầu dây bên kia bỗng im bặt.

Tôi không đợi bà ta phản ứng, trực tiếp cúp máy.

Đó là lần đầu tiên tôi thu lại một chút dịu dàng khỏi nhà họ Hạ.

Chỉ một chút thôi.

Nhưng bọn họ đã thấy khó chịu.

Buồn cười thật.

Một người bị hút máu suốt bốn năm chỉ cần hơi đứng thẳng lưng, đám người hút máu đã bắt đầu trách cô ấy vô tình.

Tháng thứ hai Hạ Cảnh Thâm “tập huấn”, Đinh Vy bắt đầu đăng ảnh nhiều hơn.

Cô ta không đăng mặt Hạ Cảnh Thâm.

Nhưng đăng bàn tay đàn ông cầm ly rượu.

Đăng bóng lưng đàn ông kéo vali.

Đăng đôi dép nam nữ đặt cạnh nhau trước cửa phòng khách sạn.

Caption cũng rất ám muội.

“Có người nói, gặp đúng người thì mỗi ngày đều là tuần trăng mật.”

“Anh ấy nói, em đáng được yêu thương công khai.”

“Bốn tháng này, chỉ thuộc về chúng ta.”

Mạnh Tuyết tức đến mức gọi cho tôi ngay trong đêm.

“Niệm Niệm, con nhỏ đó bị điên à? Nó làm tiểu tam mà còn dám đăng như chính cung!”

Tôi đang chọn màu rèm cho căn hộ mới.

Bình tĩnh đáp:

“Cứ để cô ta đăng.”

“Nhưng mình nhìn mà tức!”

“Tuyết Tuyết.”

Tôi kéo thước đo xuống, ghi lại số liệu.

“Cô ta đăng càng nhiều, sau này xóa càng không kịp.”

Mạnh Tuyết im lặng vài giây.

Sau đó nhỏ giọng hỏi:

“Cậu thật sự ổn chứ?”

Tôi nhìn căn hộ còn trống trước mặt.

Nơi này không lớn.

Nhưng ánh sáng rất đẹp.

Buổi sáng có nắng xuyên qua cửa sổ sát đất.

Buổi tối nhìn thấy đèn xe trên cầu vượt xa xa.

Nó không giống căn nhà trước kia.

Nơi đó khắp nơi đều là dấu vết tôi vì Hạ Cảnh Thâm mà nhẫn nhịn.

Khăn trải bàn anh ta thích.

Ghế sofa mẹ Hạ chê sang quá nhưng vẫn đòi tôi mua.

Phòng làm việc bị anh ta biến thành nơi chất đồ tạp nham.

Cả căn nhà giống như một chiếc hộp đựng sự hy sinh của tôi.

Còn nơi này.

Là của riêng tôi.

Tôi nói:

“Mình ổn.”

“Chưa bao giờ ổn hơn bây giờ.”

Mạnh Tuyết thở phào.

“Vậy tốt. Có cần mình giúp chuyển nhà không?”

“Có.”

Tôi cười.

“Cuối tuần qua giúp mình chọn cây xanh đi.”

Ba tháng sau, mọi chứng cứ đã gần như hoàn chỉnh.

Hạ Cảnh Thâm và Đinh Vy đi qua bốn thành phố.

Tam Á.

Hạ Môn.

Lệ Giang.

Thượng Hải.

Bốn tháng “tập huấn khép kín” của anh ta, thực chất là bốn tháng yêu đương phóng túng cùng người thứ ba.

Anh ta dùng thẻ phụ của tôi trả tiền khách sạn, vé máy bay, nhà hàng, trang sức, túi xách.

Tổng cộng hơn bảy trăm sáu mươi nghìn tệ.

Trong đó, riêng một chiếc vòng cổ anh ta tặng Đinh Vy đã hơn một trăm tám mươi nghìn.

Hôm Đinh Vy đăng ảnh chiếc vòng ấy, caption là:

“Không phải vì nó đắt, mà vì người tặng nói em xứng đáng.”

Tôi nhìn chiếc vòng trên cổ cô ta.

Lại nhìn tờ hóa đơn gửi về điện thoại mình.

Bỗng thấy rất buồn cười.

Cô ta đúng là xứng đáng.

Xứng đáng cùng Hạ Cảnh Thâm trả lại từng đồng.

Cũng trong tháng đó, cuộc thi Ánh Kim công bố danh sách vòng sơ khảo.

Đinh Vy lọt vào top mười.

Tác phẩm dự thi tên là “Tân Sinh”.

Chỉ đổi một chữ so với “Tái Sinh” của tôi.

Đúng là vừa tham vừa lười.

Ngay hôm danh sách công bố, cô ta gửi lời mời vào nhóm ngành.

“Cảm ơn mọi người đã ủng hộ. Đây là lần đầu mình tham gia cuộc thi lớn như vậy, may mắn được ban giám khảo công nhận. Mong các tiền bối góp ý thêm.”

Bên dưới rất nhiều người chúc mừng.

Cũng có người khen cô ta có thiên phú.

“Không ngờ Đinh Vy còn trẻ mà concept sâu như vậy.”

“Ánh sáng và đường nét rất giống phong cách của nhà thiết kế lớn.”

“Dự án này chắc vào chung kết ổn rồi.”

Mạnh Tuyết chụp màn hình gửi tôi.

Cô ấy tức đến mức gõ sai chữ liên tục.

“Trời ơi, nó còn mặt mũi nhận khen nữa hả?”

“Niệm Niệm, cậu tính khi nào đập?”

Tôi nhìn ngày tháng trên lịch.

Vòng chung kết cuộc thi Ánh Kim sẽ tổ chức sau hai tuần.

Truyền thông trong ngành đều có mặt.

Các công ty thiết kế lớn cũng sẽ cử người đến.

Một người muốn trèo càng cao, lúc ngã xuống mới càng đau.

Tôi trả lời Mạnh Tuyết:

“Ngày chung kết.”

Mạnh Tuyết gửi lại một biểu tượng vỗ tay.

“Được, mình chờ xem pháo hoa.”

Một tuần trước khi Hạ Cảnh Thâm trở về, tôi bắt đầu xử lý bước cuối cùng.

Tôi đổi số điện thoại.

Đóng thẻ phụ.

Hủy toàn bộ thanh toán tự động liên quan đến nhà họ Hạ.

Tôi gửi một phần hồ sơ cho bệnh viện, thông báo từ tháng sau tôi không còn là người thanh toán chi phí điều trị tự nguyện của bệnh nhân Hạ Tú Lan.

Tôi cũng yêu cầu bệnh viện gửi mọi hóa đơn tiếp theo cho người nhà trực hệ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...