Chồng bà ta.
Và con trai bà ta.
Ngày ký văn bản ấy, nhân viên bệnh viện nhìn tôi bằng ánh mắt hơi phức tạp.
Cô ấy nhỏ giọng hỏi:
“Cô Thẩm, cô chắc chắn chứ? Trước kia phí của bệnh nhân Hạ luôn do cô phụ trách.”
Tôi bình tĩnh ký tên.
“Trước kia là trước kia.”
“Sau này là sau này.”
Trên đời này, không có ai sinh ra đã phải làm máy rút tiền cho người khác.
Càng không có luật nào quy định con dâu phải bán mạng nuôi cả nhà chồng.
Sau đó tôi về căn nhà cũ.
Thu dọn đồ đạc của mình.
Tôi không lấy bất cứ thứ gì thuộc về Hạ Cảnh Thâm.
Một chiếc cốc anh ta từng dùng.
Một cái áo khoác anh ta từng mặc.
Một khung ảnh cưới treo trên tường.
Tôi đều để lại.
Nhưng tất cả những thứ thuộc về tôi, tôi mang đi sạch sẽ.
Quần áo.
Trang sức.
Giấy tờ.
Bản thiết kế.
Sổ tiết kiệm.
Cả cây xương rồng nhỏ trên ban công.
Tôi cũng không để lại.
Bởi vì đó là món quà tôi tự mua cho mình vào năm đầu tiên kết hôn.
Khi ấy Hạ Cảnh Thâm quên sinh nhật tôi.
Tôi một mình tan làm về nhà, ngang qua tiệm hoa dưới lầu, thấy chậu xương rồng nhỏ nở một bông hoa màu vàng.
Tôi mua nó về.
Tự nói với mình, không sao.
Người khác không nhớ.
Mình tự nhớ là được.
Bây giờ nghĩ lại, tôi của năm đó đúng là đáng thương.
Tôi ôm chậu xương rồng ra cửa.
Trước khi rời đi, tôi quay đầu nhìn căn nhà lần cuối.
Nơi này từng có rất nhiều tiếng cười giả.
Rất nhiều bữa tối tôi cố gắng nấu ngon.
Rất nhiều cuộc điện thoại tôi tự dỗ mình tin tưởng.
Cũng có rất nhiều đêm tôi mệt đến mức ngủ gục bên bàn làm việc, nhưng vẫn phải đứng dậy hầm canh cho mẹ chồng ngày mai.
Bây giờ tất cả kết thúc rồi.
Tôi đặt chìa khóa của mình lên bàn ăn.
Bên cạnh là thỏa thuận ly h*ôn.
Và một xấp hóa đơn dày.
Tổng cộng hai triệu lẻ ba mươi bảy nghìn sáu trăm tệ.
Tôi viết thêm một dòng trên giấy nhớ.
“Bốn năm này, coi như tôi mua bài học. Từ nay về sau, nhà họ Hạ tự lo.”
Sau đó tôi đóng cửa.
Không quay đầu.
Vì thế mới có cảnh Hạ Cảnh Thâm kéo vali trở về, vui vẻ tra chìa khóa vào ổ.
Anh ta cho rằng vợ mình vẫn ở đó.
Cho rằng canh nóng vẫn ở đó.
Cho rằng chỉ cần anh ta gọi một tiếng, tôi sẽ như trước kia chạy ra ôm anh ta.
Nhưng lần này, thứ chờ anh ta chỉ là căn nhà trống.
Và một thế giới sụp đổ.
Khi Hạ Cảnh Thâm chạy về nhà bố mẹ, bố Hạ đã tức đến mức suýt ngất.
Mẹ Hạ nằm trên giường thở dốc.
Bà ta không phải lập tức không có thu0c uống.
Mà là nhà họ Hạ phát hiện tài khoản thanh toán bị cắt, liền hoảng loạn như trời sập.
Hai năm qua, bọn họ đã quen chỉ cần gọi một tiếng, tôi sẽ chuyển tiền.
Quen đến mức trong nhà không hề chuẩn bị khoản dự phòng.
Quen đến mức bố Hạ còn dùng tiền hưu của mình đi đầu tư mấy sản phẩm lãi cao không rõ nguồn gốc.
Còn Hạ Cảnh Thâm thì dùng tiền của tôi đưa đi nuôi Đinh Vy.
Cho nên khi tôi thu tay lại, bọn họ mới phát hiện.
Căn nhà họ Hạ vốn chưa từng vững chắc.
Nó chỉ được chống lên bằng xương sống của tôi.
Bây giờ tôi rút xương sống ấy ra.
Bọn họ lập tức mềm oặt như bùn.
Sau cái tát đầu tiên, bố Hạ túm cổ áo Hạ Cảnh Thâm.
“Mày nói đi! Con vợ mày tại sao đòi ly h*ôn? Tại sao không trả tiền thu0c nữa? Có phải mày ở ngoài có người khác không?”
Mặt Hạ Cảnh Thâm trắng bệch.
Anh ta cầm tờ thỏa thuận ly h*ôn, môi run lên.
“Không thể nào… Niệm Sơ không thể làm vậy với con.”
Bố Hạ tức đến bật cười.
“Nó đã làm rồi! Giấy trắng mực đen nằm đây! Nó còn đổi số điện thoại! Bệnh viện nói sau này phí điều trị tự nhà bệnh nhân thanh toán! Mày bảo tao lấy đâu ra tiền?”
Mẹ Hạ nghe đến đây, lập tức gào lên yếu ớt:
“Cảnh Thâm! Mau gọi nó về! Nó là con dâu nhà họ Hạ, nó dựa vào đâu không quản mẹ?”
Nếu tôi có mặt ở đó, chắc chắn sẽ vỗ tay cho bà ta.
Dựa vào đâu?
Dựa vào việc bà ta không sinh tôi.
Không nuôi tôi.
Không yêu thương tôi.
Dựa vào việc pháp luật không quy định con dâu phải đem mạng mình bù vào lòng tham nhà chồng.
Hạ Cảnh Thâm vẫn không chịu tin.
Anh ta cầm điện thoại gọi cho tôi điên cuồng.
Một lần.
Hai lần.
Mười lần.
Kết quả chỉ có giọng máy móc lạnh băng lặp đi lặp lại.
Sau đó anh ta bắt đầu gọi cho bạn bè tôi.
Gọi Mạnh Tuyết.
Mạnh Tuyết bắt máy.
Chưa đợi anh ta mở miệng, cô ấy đã cười lạnh.
“Hạ Cảnh Thâm, đi du lịch vui không?”
Cả người anh ta cứng đờ.
“Cô nói gì?”
“Không hiểu à? Vậy để tôi nói rõ hơn. Tam Á vui không? Hạ Môn vui không? Lệ Giang vui không? Phòng tổng thống hướng biển dùng tiền của Niệm Sơ ở có thoải mái không?”
Chaporia
Bình Luận (0)