Giọng Hạ Cảnh Thâm nghẹn lại.
“Mạnh Tuyết, cô bảo Niệm Sơ nghe điện thoại. Tôi muốn gặp cô ấy.”
“Anh muốn gặp là gặp? Anh tưởng mình là ai?”
“Mạnh Tuyết!”
“Đừng gọi tên tôi. Tôi nghe ghê tởm.”
Mạnh Tuyết nói xong liền cúp máy.
Sau đó cô ấy gửi tin nhắn cho tôi.
“Anh ta biết rồi. Chắc sắp phát điên.”
Tôi đang ngồi trên sàn căn hộ mới, tháo hộp sách cuối cùng.
Nhìn tin nhắn, tôi chỉ trả lời:
“Ừm.”
Không ngoài dự đoán, tối hôm đó Hạ Cảnh Thâm tìm đến công ty tôi.
Anh ta đứng dưới sảnh, bộ dạng chật vật hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Vẫn là gương mặt đẹp trai ấy.
Vẫn là dáng người cao ráo ấy.
Nhưng đôi mắt đỏ ngầu, cằm lún phún râu, áo sơ mi nhăn nhúm.
Không còn chút phong độ nào của người đàn ông huýt sáo kéo vali về nhà mấy tiếng trước.
Lễ tân gọi lên hỏi tôi có muốn gặp không.
Tôi nói:
“Cho anh ta lên.”
Mười phút sau, Hạ Cảnh Thâm xuất hiện trước cửa văn phòng tôi.
Vừa nhìn thấy tôi, mắt anh ta lập tức đỏ hơn.
“Niệm Sơ.”
Anh ta bước nhanh tới, muốn nắm tay tôi.
Tôi lùi về sau một bước.
“Đứng đó nói.”
Bàn tay anh ta khựng giữa không trung.
Vẻ mặt giống như bị tổn thương sâu sắc.
Trước kia, chỉ cần anh ta lộ ra biểu cảm này, tôi sẽ mềm lòng.
Sẽ tự trách mình có phải nói quá nặng không.
Sẽ chủ động đi qua dỗ anh ta.
Nhưng bây giờ tôi chỉ cảm thấy buồn cười.
Một kẻ đã ôm người phụ nữ khác đi du lịch bốn tháng, quay về lại bày ra dáng vẻ bị vợ làm tổn thương.
Da mặt anh ta đúng là dày hơn cả tường thành.
Anh ta khàn giọng nói:
“Em biết hết rồi?”
Tôi ngồi xuống ghế.
“Biết gì?”
Anh ta mím môi.
“Chuyện Đinh Vy.”
Tôi nhìn anh ta.
“Anh nói cụ thể chút.”
“Hạ Cảnh Thâm, chuyện anh nói dối đi tập huấn, thực ra dẫn Đinh Vy đi du lịch?”
“Hay chuyện anh dùng tiền của tôi đặt phòng khách sạn cho cô ta?”
“Hay chuyện anh tặng cô ta trang sức, túi xách, đồ hiệu?”
“Hay chuyện anh trộm bản thiết kế của tôi đưa cho cô ta tham gia cuộc thi?”
Mỗi câu tôi nói ra, mặt Hạ Cảnh Thâm lại trắng thêm một phần.
Đến câu cuối cùng, anh ta gần như không đứng vững.
“Không phải như em nghĩ đâu.”
Tôi bật cười.
“Vậy anh giải thích đi.”
Anh ta há miệng.
Nhưng rất lâu không nói được câu nào.
Bởi vì sự thật quá rõ ràng.
Rõ ràng đến mức ngay cả nói dối cũng không biết bắt đầu từ đâu.
Cuối cùng, anh ta chỉ có thể hạ giọng.
“Niệm Sơ, anh biết anh sai rồi.”
“Anh và Đinh Vy chỉ là nhất thời hồ đồ.”
“Cô ấy còn trẻ, vừa vào nghề, rất sùng bái anh. Anh chỉ là… chỉ là không nỡ làm cô ấy buồn.”
Tôi chống cằm nhìn anh ta.
“Cô ta sùng bái anh, nên anh ngủ với cô ta?”
Mặt Hạ Cảnh Thâm đỏ lên.
“Em đừng nói khó nghe như vậy.”
“Khó nghe?”
Tôi cầm tập tài liệu trên bàn, ném thẳng trước mặt anh ta.
Ảnh chụp rơi ra từng tấm.
Tấm nào cũng rõ nét.
Có tấm Đinh Vy ôm cổ anh ta bên bờ biển.
Có tấm anh ta cúi người cài vòng cổ cho cô ta.
Có tấm hai người hôn nhau trong thang máy khách sạn.
Tấm cuối cùng là ảnh anh ta và Đinh Vy đi vào cùng một căn phòng lúc nửa đêm.
Tôi hỏi:
“Những thứ này nhìn có đẹp không?”
Hạ Cảnh Thâm cúi đầu nhìn ảnh.
Môi run lên.
“Em cho người theo dõi anh?”
Tôi cười nhẹ.
“Anh đã dám làm, còn sợ người khác nhìn thấy?”
Anh ta bỗng ngẩng đầu.
Trong mắt có tức giận.
“Thẩm Niệm Sơ, em thay đổi rồi. Trước kia em không như vậy.”
“Trước kia em dịu dàng, rộng lượng, em sẽ không dùng cách này đối phó anh.”
Nghe đến đây, tôi suýt cười thành tiếng.
Đàn ông thật kỳ lạ.
Khi phụ nữ yêu họ, họ chê phụ nữ ngu ngốc.
Khi phụ nữ tỉnh táo, họ lại trách phụ nữ thay đổi.
Tôi đứng dậy.
Đi tới trước mặt anh ta.
“Hạ Cảnh Thâm.”
“Trước kia tôi dịu dàng, là vì tôi yêu anh.”
“Trước kia tôi rộng lượng, là vì tôi tin anh.”
“Nhưng anh đem tình yêu và lòng tin của tôi ném xuống đất, còn dắt Đinh Vy giẫm lên.”
“Bây giờ anh dựa vào đâu đòi tôi tiếp tục làm người tốt?”
Hốc mắt anh ta đỏ lên.
“Anh thật sự biết sai rồi. Chúng ta không ly h*ôn được không? Mẹ anh không thể không có tiền thu0c. Bà ấy sẽ ch/ết mất.”
Tôi nhìn anh ta.
Rất lâu.
Sau đó tôi hỏi:
“Mẹ anh cần tiền thu0c, liên quan gì đến tôi?”
Hạ Cảnh Thâm sững sờ.
Như thể anh ta chưa bao giờ nghĩ tôi có thể nói ra câu này.
Tôi tiếp tục:
“Bà ấy có chồng.”
“Có con trai ruột.”
“Có nhà họ Hạ.”
“Tôi chỉ là người ngoài sắp ly h*ôn với anh.”
Chaporia
Bình Luận (0)